Các thế
lực thù địch rêu rao rằng, Việt Nam vi phạm quyền tự do tôn giáo, hạn chế, cản
trở, đàn áp hoạt động tôn giáo. Quan điểm này thường viện dẫn rằng có những
hoạt động tôn giáo bị chính quyền ngăn cản hoặc giải tán. Tuy nhiên, trong thực
tế những hoạt động tôn giáo bị chính quyền giải tán là những hoạt động chưa
được sự đồng ý của các cơ quan có thẩm quyền, nói cách khác, đây là hoạt động
trái pháp luật. Theo pháp luật Việt Nam, việc tuyên truyền tôn giáo, tổ chức
các hoạt động tôn giáo đông người ngoài cơ sở thờ tự và những địa điểm hợp pháp
khác, mà chưa được sự đồng ý của chính quyền là một hành vi vi phạm pháp luật.
Khi thấy các cơ quan quản lý nhà nước ngăn chặn những hoạt động này, các thế
lực thù địch lu loa rằng, đó là hành vi vi phạm quyền tự do tín ngưỡng, tôn
giáo, hạn chế tôn giáo mà quên rằng, các cơ quan đang thực thi pháp luật Việt
Nam chứ không phải thực thi pháp luật của một đất nước nào khác.
Theo
quy định của pháp luật Việt Nam, những hoạt động tụ tập đông người ở nơi công
cộng đều phải được sự đồng ý của chính quyền, nếu vi phạm sẽ bị xử lý. Tuy thế,
nhiều hoạt động tôn giáo tụ tập đông người vẫn cố tình diễn ra dù chưa được
phép. Đó là hành vi vi phạm pháp luật và thách thức pháp luật. Các cơ quan có
thẩm quyền ngăn chặn các hoạt động kiểu như thế này là hoạt động thực thi và
bảo vệ pháp luật.
Nghiêm
khắc xử lý vi phạm đối với các hoạt động tôn giáo, nhưng ngược lại, Việt Nam
lại hết sức tạo điều kiện cho các hoạt động tôn giáo đúng pháp luật. Nhà nước
ủng hộ và tạo điều kiện tổ chức lễ kỷ niệm của các tôn giáo với quy mô hàng
trăm nghìn người. Những hội thảo, hội nghị mang tầm quốc tế, khu vực của các tổ
chức tôn giáo vẫn được Nhà nước tạo điều kiện và hỗ trợ tổ chức. Chẳng hạn,
nhân dịp kỷ niệm 350 năm thành lập hàng giáo phẩm của Giáo hội Công giáo tại
Việt Nam, chính quyền cho phép 30 giám mục, 1.200 linh mục và hơn 100.000 giáo
dân trên khắp cả nước tụ họp tại tỉnh Hà Nam để tổ chức sự kiện này.
Hằng
năm, nhân dịp lễ kỷ niệm ngày sinh Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ, khoảng 100.000 người
tụ họp để dự lễ tại An Hòa Tự, tỉnh An Giang. Tương tự, hằng năm, nhân dịp Lễ
hội Diêu Trì Kim Mẫu, hàng trăm nghìn tín đồ Cao Đài trên cả nước và nước ngoài
tụ họp về Tòa thánh Tây Ninh để hành lễ. Trong các năm 2008, 2014 và 2019, Việt
Nam đã cho phép Giáo hội Phật giáo Việt Nam tổ chức Đại lễ Vesak Liên hợp quốc,
thu hút hàng chục nghìn đại biểu đến từ các quốc gia trên thế giới và các tín
đồ Phật giáo trong và ngoài nước.
Mặt
khác, các thế lực thù địch xuyên tạc rằng, Việt Nam “đàn áp, sách nhiễu” các
hội, nhóm tôn giáo chưa được thừa nhận, chưa đăng ký hoạt động, không chấp nhận
hoặc gây khó dễ trong việc đăng ký của các tổ chức, nhóm tôn giáo chưa được
công nhận. Như
chúng ta biết, Luật Tín ngưỡng, tôn giáo năm 2016 của Việt Nam và Nghị định số
162/2017/NĐ-CP, ngày 30-12-2017, của Chính phủ, “Quy định chi tiết một số điều
và biện pháp thi hành Luật Tín ngưỡng, tôn giáo”, quy định rất rõ về điều
kiện, thủ tục để được công nhận tư cách pháp nhân. Luật Tín ngưỡng, tôn giáo
năm 2016 được phổ biến rộng rãi cho tất cả các tổ chức tôn giáo, chức sắc, chức
việc, nhà tu hành và tín đồ các tôn giáo. Nếu như các tổ chức có đầy đủ các
điều kiện, hồ sơ hoàn chỉnh mà chính quyền vẫn không giải quyết hoặc không giải
thích rõ lý do hoặc các cơ quan có thẩm quyền có bất kỳ vi phạm nào trong quá
trình quản lý hoạt động tôn giáo, các tổ chức đó có thể khiếu nại, khởi kiện
(theo Khoản 1, Điều 63 Luật Tín ngưỡng, tôn giáo năm 2016). Việt Nam không phải
là quốc gia duy nhất có chính sách công nhận các tổ chức tôn giáo, mà nhiều
quốc gia trên thế giới cũng thực hiện chính sách này. Ở các quốc gia đó, những
tổ chức tôn giáo chưa được công nhận cũng cần hội đủ các điều kiện theo quy
định của pháp luật và sau khi được các cơ quan thẩm định đạt yêu cầu mới được
công nhận. Các quan điểm xuyên tạc thường xuyên viện dẫn chính quyền ngăn chặn,
hạn chế các hoạt động của Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất, các tổ chức
Cao Đài, Phật giáo Hòa Hảo, các hệ phái Tin Lành chưa được công nhận, các hiện
tượng tôn giáo mới như Pháp Luân Công, Dương Văn Mình,...
Ở Việt
Nam còn có nhiều dạng thức hoạt động tôn giáo chưa được công nhận, có những
hoạt động chống đối Đảng, Nhà nước, chế độ, gây ra những vụ việc phức tạp, ảnh
hưởng đến an ninh, trật tự và đoàn kết tôn giáo, đoàn kết dân tộc. Có thể kể ra
một số tổ chức, hội, nhóm sau: Hội đồng liên tôn Việt Nam; Liên đoàn dân chủ
Công giáo Việt Nam; Hội đồng liên kết quốc nội hải ngoại Việt Nam; Giáo hội
Phật giáo Hòa Hảo thuần túy; Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo truyền thống; Ban Đại
diện Khối nhơn sanh Cao Đài; Liên hiệp Ban Trị sự Hội thánh em (Cao Đài); Nhóm
bảo thủ chơn truyền (Cao Đài); Nhóm tín đồ theo Hội thánh nguyên thủy (Cao
Đài); Hội thánh em Đại đạo Tam Kỳ phổ độ; Tin Lành Đề ga,... Trong số các tổ
chức, hội, nhóm nêu trên thì các hội, nhóm: Hội đồng liên tôn Việt
Nam; Liên đoàn dân chủ Công giáo Việt Nam; Hội đồng liên kết quốc nội hải ngoại
Việt Nam do các phần tử cực đoan
của một số tôn giáo lập ra.
Những
tổ chức nói trên luôn tìm cách chống phá Đảng, Nhà nước, đi ngược lại với xu
hướng đồng hành cùng dân tộc của các tôn giáo khác ở Việt Nam. Pháp luật Việt
Nam xử lý nghiêm đối với những hoạt động của các tổ chức này nếu các hoạt động
đó gây ảnh hưởng cho an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội, đoàn kết dân
tộc, đoàn kết tôn giáo. Đối với những tổ chức tôn giáo chưa được công nhận là
pháp nhân, hoạt động tuân thủ pháp luật, và điều quan trọng ở đây là những tổ
chức tôn giáo thuần túy, tức không phải mang danh nghĩa tôn giáo để hoạt động
chính trị thì khi hội đủ các điều kiện theo quy định của pháp luật sẽ được xem
xét, công nhận là pháp nhân.
Trên
thế giới, nhiều nước cũng có chính sách ứng xử rất rõ ràng với các tổ chức,
nhóm tôn giáo chưa được công nhận. Pháp là một ví dụ. Chính phủ Pháp thường
xuyên từ chối công nhận các nhóm tôn giáo “thiểu số”. Luật pháp của Pháp quy
định, nghiêm cấm bất cứ ai lợi dụng tôn giáo của mình nhằm không tuân thủ các
quy định chung về mối quan hệ giữa các cơ quan công quyền và các cá nhân. Đây
là cơ sở pháp lý để Chính phủ Pháp có thể từ chối công nhận tư cách pháp nhân
cho các nhóm tôn giáo thiểu số.
Ở
Xin-ga-po, pháp luật về tổ chức xã hội của quốc gia này quy định “Một tổ chức
xã hội đại diện, thúc đẩy hoặc thảo luận về những vấn đề tôn giáo là “một tổ
chức chuyên biệt” và phải được đăng ký theo quy định pháp luật. Tại quốc gia
này, một tổ chức như thế, nếu không đăng ký sẽ bị coi là một tổ chức ngoài vòng
pháp luật và bị giải tán. Ngoài ra, ở Xin-ga-po, nhóm Chứng nhân Giê-hô-va
không được công nhận tư cách pháp nhân và bị hạn chế hoạt động tôn giáo vì nhóm
này nhất định không thực hiện nghĩa vụ quân sự và chào cờ. Chính phủ Xin-ga-po
cho rằng, nghĩa vụ quân sự và chào cờ là nghĩa vụ thế tục mang tính chất bắt
buộc đối với các công dân, không thể vì lý do tôn giáo mà từ chối nghĩa vụ này.
Nhật
Bản thông qua một luật mới rất hà khắc dành riêng cho giáo phái Chân lý tối
thượng sau những gì giáo phái này đã gây ra. Luật yêu cầu Chân lý tối thượng
phải thông tin thường xuyên về mọi hoạt động của mình cũng như hồ sơ của mỗi
thành viên. Trên phương diện rộng hơn, Nhật Bản đã sửa đổi và thông qua Luật
Pháp nhân tôn giáo năm 1995. Tiêu điểm của luật sửa đổi là
“tăng sự giám sát của nhà nước đối với các tổ chức tôn giáo và yêu cầu các tổ
chức tôn giáo công khai tình hình tài chính”, tất cả nhằm kiểm soát chặt chẽ
hơn hoạt động của các tổ chức tôn giáo.
Rõ ràng, Nhà nước Việt Nam không sách
nhiễu, không hạn chế, mà chỉ yêu cầu và chấn chỉnh các tổ chức tôn giáo chưa
được công nhận thực hiện đúng trong phạm vi, khuôn khổ theo quy định của pháp
luật. Việc các thế lực phản động, thù địch sử dụng từ hạn chế, sách nhiễu khiến
cho bản chất sự thật bị bóp méo, bởi một số tổ chức tôn giáo chưa được công
nhận đang có những hoạt động trái pháp luật hiện hành của Việt Nam.
Các thế
lực thù địch lập luận một cách vô căn cứ rằng Việt Nam có các điều luật, quy
định “không rõ ràng”, các “tội danh mơ hồ”, sử dụng điều khoản về an ninh quốc
gia, để “kiểm soát, đàn áp, hạn chế” tự do tôn giáo. Tuy nhiên, những điều mà
các quan điểm sai trái, thù địch cho rằng Việt Nam đưa ra “tội danh mơ hồ”,
“không rõ ràng”,... được quy định rất rõ tại Điều 5, Luật Tín ngưỡng, tôn giáo
năm 2016.
Theo
quy định của pháp luật, bất kỳ hoạt động tôn giáo, tín ngưỡng, của bất kỳ tổ
chức, cá nhân nào mà hoạt động đó xâm phạm quốc phòng, an ninh, chủ quyền quốc
gia, trật tự, an toàn xã hội, môi trường; xâm hại đạo đức xã hội; xâm phạm thân
thể, sức khỏe, tính mạng, tài sản; xúc phạm danh dự, nhân phẩm của người khác;
cản trở việc thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân; chia rẽ dân tộc; chia rẽ tôn
giáo; chia rẽ người theo tín ngưỡng, tôn giáo với người không theo tín ngưỡng,
tôn giáo, giữa những người theo các tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau, thì đó là
hành vi vi phạm pháp luật và sẽ bị xử lý nghiêm. Đây không phải là những quy
định “mập mờ”, “mơ hồ”, mà là những quy định rất rõ ràng và là một nguyên tắc
pháp lý chung: nguyên tắc hạn chế quyền trong trường hợp việc thực thi quyền
này xâm phạm đến an ninh quốc gia và sự an toàn cho cộng đồng. Đây cũng là một
điều mà các quốc gia trên thế giới đều có quy định và áp dụng trong những tình
huống khẩn cấp. Cuộc chiến phòng, chống dịch bệnh COVID-19 là một ví dụ. Nhiều
quốc gia trên thế giới phải hạn chế quyền tự do cá nhân vì mục tiêu an toàn của
cộng đồng.
Các thế
lực thù địch lập luận hàm hồ rằng Việt Nam bắt giữ, bỏ tù các cá nhân tôn giáo,
và đó là hành vi vi phạm nhân quyền, đàn áp tôn giáo,... Tuy nhiên, những cá
nhân bị chính quyền bắt giữ đều là những người có hành vi vi phạm pháp luật,
hoặc là có hành vi tuyên truyền, chống phá Đảng, Nhà nước, kêu gọi, kích động
hận thù, gây ra mâu thuẫn, xung đột, chia rẽ đoàn kết. Đó là những nhân vật,
đối tượng cực đoan, có tư tưởng chống đối hoặc bị chi phối, chỉ đạo bởi các lực
lượng, tổ chức phản động, thậm chí có đối tượng là thành viên của các tổ chức
khủng bố. Những cá nhân này thường nhân danh tôn giáo, nhân danh đòi công bằng,
bình đẳng cho các tổ chức tôn giáo để nhằm mục đích chính trị.
Đa22




