Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2021

Ông Phan Văn Mãi nói về thời điểm không ban bố tình trạng khẩn cấp cũng như những áp lực chống dịch khi nhận nhiệm vụ Chủ tịch thành phố, trong cuộc phỏng vấn với VnExpress.

- Sau hơn một tháng "mở cửa", cuộc sống người dân TP HCM đang dần trở lại bình thường. Nhìn về giai đoạn chống dịch khốc liệt, Bí thư Thành ủy Nguyễn Văn Nên từng chia sẻ "nỗi lo lắng, ám ảnh vẫn còn hiện hữu đến hôm nay". Với cá nhân ông thì sao? - Tôi đã có những khoảng thời gian rất lo lắng. Nhất là khi số bệnh nặng liên tục tăng cao, số tử vong có hôm trên 300 người, hay những lúc người dân cần nhập viện mà không có chỗ... Tôi vừa lo cho sức khỏe người dân vừa thấy mình chưa làm tròn trách nhiệm khi không cung cấp được đầy đủ về y tế. Bây giờ nhìn lại, không biết lúc đó sao mình chịu đựng được, có thể vượt qua giai đoạn khó khăn như vậy. Có những lúc tôi thấy áp lực khủng khiếp. Nhưng rồi tôi nghĩ, đây là việc phải làm, chỉ có cách đối diện để cố gắng mỗi ngày. Bên cạnh mình còn có anh em, có lực lượng tăng cường hỗ trợ. Mừng cái nữa là sau này thành phố có thêm vaccine, thuốc, kinh nghiệm tiếp nhận, điều trị bớt lúng túng... nên tình hình dần cải thiện. - Được bổ nhiệm làm Phó bí thư thường trực Thành ủy vào đầu tháng 6 và hai tháng sau, ông được điều động làm Chủ tịch UBND thành phố, Trưởng ban chỉ đạo phòng chống Covid-19 trong giai đoạn dịch căng thẳng nhất. Ông đã đối diện với việc này như thế nào? - Tôi về thành phố được thời gian rất ngắn, công việc còn mới mẻ. Nhận nhiệm vụ lúc dịch bệnh bùng phát nên tập trung lớn nhất của tôi là cùng các lãnh đạo và hệ thống chính trị, nhân dân thành phố thực hiện biện pháp phòng chống dịch theo chỉ đạo của Trung ương, sự hướng dẫn của bộ ngành chuyên môn. Có thể nói, đến giờ này, dù ở nhiệm vụ là Phó bí thư thường trực Thành ủy hay Chủ tịch UBND thành phố đều trong giai đoạn cao điểm dịch bệnh nên công tác phòng chống dịch gần như chiếm hết thời gian của tôi cũng như các lãnh đạo thành phố. Hơn một tháng gần đây, khi dịch bệnh dần được kiểm soát, tôi mới có thời gian cho các nhiệm vụ khác như phát triển kinh tế, xã hội... - Trong suốt 5 tháng chống dịch, TP HCM đã ra nhiều quyết định tác động đến người dân. Ảnh hưởng lớn nhất là quyết định nâng cấp độ giãn cách xã hội trong tình huống dịch bệnh khẩn cấp từ ngày 23/8. Đã có những lo ngại, cân nhắc nào được đưa ra trước quyết định này, thưa ông? - Ở một đô thị lớn như TP HCM, không có quyết định nào gọi là nhỏ, nhất là những quyết định tác động đến toàn bộ người dân. Cho nên, lúc đầu thành phố cũng đặt vấn đề ban bố tình trạng khẩn cấp. Sau khi cân nhắc nhiều mặt, chúng tôi thấy rằng việc đó có thể sẽ tạo ra những hệ lụy mà mình chưa lường hết được. Do vậy, thành phố bàn đi, bàn lại và đề xuất thống nhất áp dụng một số biện pháp của tình huống khẩn cấp mà không ban bố tình trạng khẩn cấp. Mười mấy triệu dân thực hiện "ở đâu yên đó". Mình thấy việc hạn chế đi lại, người dân có thể chịu được, nhưng vấn đề cung cấp lương thực, thực phẩm rồi các nhu cầu thiết yếu của người dân, trong đó có nhu cầu về y tế đang rất nóng, sẽ đáp ứng bằng cách nào? Tổ chức lực lượng, hậu cần để đáp ứng là một nhiệm vụ quá lớn. Việc cung ứng hàng hoá của thành phố bình thường do thị trường điều tiết. Khi mình cho dừng lại hết rồi, chuỗi cung ứng sẽ bị đứt gãy, các dịch vụ phải tạm dừng. Cho nên, lúc đó rất khó khăn, thành phố phải mất hơn một tuần để chuẩn bị. Chưa kể, khi Trung ương quyết định tăng cường các lực lượng của Bộ Quốc phòng, Công an và lực lượng khác vào, thành phố cũng phải tổ chức phối hợp, phân, giao nhiệm vụ sao cho tốt, cũng rất khó khăn. Rất may các anh ở Bộ Quốc phòng và Công an có nhiều kinh nghiệm điều, bố trí quân nên đã hỗ trợ rất nhiều cho thành phố. Trong quá trình đó, TP HCM bằng thực tiễn của mình cũng đề xuất với Tổ công tác đặc biệt của Chính phủ. Ví dụ, theo kế hoạch ban đầu người dân ở nhà, ai ở đâu yên đó, lực lượng quân đội sẽ đảm nhận việc đi mua hàng và cung cấp lương thực thực phẩm. Tuy nhiên, chúng tôi thấy rằng, việc này nếu tổ chức theo đặc điểm của thành phố, sẽ phát huy một phần lực lượng cung ứng của thị trường. Vì vậy, sau đó, lực lượng shipper đã được hoạt động để phục vụ nhu cầu người dân. Đó là những việc chưa có tiền lệ, thành phố chưa bao giờ xảy ra tình huống như thế, tất cả đều rất mới mẻ, thách thức. Quá trình làm, anh em cũng bàn bạc, cái gì nhận diện ra sẽ thống nhất làm, rút ra điều gì sẽ tiếp tục điều chỉnh. Cho nên, có thể nói công tác phòng chống dịch của TP HCM vừa qua là quá trình vừa học vừa điều chỉnh rất nhiều. - Theo ông, quyết định nào giúp tình hình dịch của TP HCM thay đổi? - Kết quả của một quá trình như vừa qua mình không thể nói do một hay hai yếu tố quyết định được. Tuy nhiên, theo tôi, tại thời điểm dịch bùng phát mạnh, chủ trương xây dựng "mỗi xã phường là một pháo đài, người dân là chiến sĩ" đã có hiệu quả trong việc ngăn chặn dịch lây lan. Cùng với đó, lực lượng tăng cường xuống từng pháo đài để củng cố các trạm y tế hiện hữu và lập thêm các trạm y tế lưu động với sự tham gia của các quân y hỗ trợ F0 tại nhà. Đồng thời, thành phố phát huy các đội hình hỗ trợ người dân tại cơ sở như đội phản ứng nhanh, nhóm tư vấn online theo địa bàn... là những lực lượng đóng góp rất lớn giúp tình hình chuyển biến. - Trong suốt những tháng chống dịch vừa qua, có nuối tiếc nào mà ông nghĩ thành phố có thể làm tốt hơn? - Chắc chắn có nhiều việc mình cần phải rút kinh nghiệm, nhưng thật sự chúng ta đã làm hết sức. Thành phố đang chuẩn bị sơ kết công tác chống dịch và sẽ đánh giá đầy đủ hơn việc này. Tôi nghĩ chúng ta nên đánh giá việc này theo thời điểm. Tức là mình rút kinh nghiệm để chuẩn bị cho tình huống tương tự sẽ xử lý thế nào để hiệu quả hơn. Còn nếu nói quay lại và nuối tiếc gì thì nó đã xảy ra rồi. - Ở thời điểm ngày 1/10, TP HCM bắt đầu mở cửa hoạt động, dần tái thiết thành phố. Nhưng cũng lúc này, dòng lao động di cư ồ ạt rời thành phố về quê. Khi ấy, ông cảm thấy như thế nào? - Những ngày đầu tháng 10, tôi có mặt ở các cửa ngõ và chứng kiến dòng người khá đông rời thành phố bằng xe máy. Lúc đó, tôi có rất nhiều cảm xúc và suy nghĩ. Trước mắt tôi, những cặp vợ chồng cùng con nhỏ đèo nhau qua quãng đường dài để về quê, thấy rất xót xa. Tôi rất chia sẻ với bà con đã trải qua thời gian dài phải chịu đựng. Nhưng việc lớn nữa là tại thời điểm đó, thành phố chưa thể nào mở ra các hoạt động kinh tế để bà con có thể yên tâm ở lại, để có việc làm, có sinh kế, thu nhập. Đó là điều khiến tôi ray rứt nhưng không thể làm khác được. Bởi vì các hoạt động kinh tế, xã hội phải mở dần dần theo tình hình kiểm soát dịch. Thực tế cho đến lúc này, sau hơn một tháng ngưng giãn cách, thành phố vẫn chưa thể mở lại hết các hoạt động kinh tế - xã hội như trước. Việc người lao động rời thành phố nhiều như thế sẽ ảnh hưởng lực lượng lao động của nền kinh tế. Chuyện đó cũng đặt ra suy nghĩ cho thành phố phải có chiến lược về lao động, an sinh xã hội, việc làm, nhà ở cho người lao động. Việc này phải đi từ cơ cấu kinh tế của thành phố, rồi từ đó có chiến lược bài bản về lao động, về đào tạo nghề để đáp ứng. Sau đó là các chính sách về nhà ở và các chính sách khác cho người lao động. Thành phố đặt mục tiêu từ đây đến năm 2030 xây dựng một triệu căn hộ giá rẻ cho người thu nhập thấp. Trong đó phân kỳ từ nay đến năm 2025, tập trung cho phân khúc nhà ở cho công nhân, nhà trên kênh rạch, thay thế chung cư cũ. Bên cạnh đó, thành phố sẽ xây dựng cơ chế, chính sách giúp chủ nhà trọ cải tạo, nâng cao chất lượng nhà cho thuê đúng quy chuẩn, góp phần cải thiện nơi ở của người lao động. Để thực hiện mục tiêu này, thành phố sẽ đẩy nhanh thủ tục, rút ngắn thời gian chuẩn bị đầu tư dự án, tạo nguồn lực đất đai, xã hội hoá nguồn vốn đầu tư... - Ở giai đoạn quyết định chỉ mở cửa dần các hoạt động của thành phố, có nhiều ý kiến chuyên gia cho rằng, TP HCM thận trọng không cần thiết vì khi đã phủ đủ vaccine, Covid-19 không thể biến mất thì phải xác định sống chung với dịch. Quan điểm của ông như thế nào? - Sau thời gian phòng chống dịch, có nhiều ý kiến nhận định về các biện pháp kiểm soát dịch khác nhau. Có người ủng hộ mở cửa để sớm phục hồi kinh tế, có ý kiến đề nghị chưa mở vì lo sợ dịch bùng phát trở lại. Ngay bây giờ thành phố cũng nhận được 2 luồng quan điểm. Một luồng cho rằng như vậy là chậm, dè dặt, quá thận trọng. Nhưng cũng có luồng nói thành phố mở như vậy là nguy hiểm, chủ quan, cho nên mình phải cân nhắc rất kỹ. Sau gần một tháng rưỡi mở cửa, dù số ca nhiễm tăng nhưng số ca nặng, ca tử vong vẫn trong theo dõi và kiểm soát. Trước ý kiến của các chuyên gia, mình cần ghi nhận, tiếp thu để có sự điều chỉnh. Từ khi nhận nhiệm vụ Trưởng ban chỉ đạo phòng chống dịch của thành phố, tôi có các kênh tiếp thu ý kiến chuyên gia, doanh nghiệp và người dân. Ở các quyết định về biện pháp phòng chống dịch thời gian qua, thành phố có nhiều điều chỉnh từ việc tiếp thu này. Thế giới đã đúc kết và đưa ra công thức nào trong phòng chống Covid-19 hay không, chứ theo cá nhân tôi, việc này có lẽ không có đáp án đúng hoàn toàn mà chỉ chọn giải pháp phù hợp ở từng thời điểm. Có thể biện pháp đó đúng với tình huống hiện tại nhưng sau này mình nhìn lại sẽ thấy khác. Cho nên việc đánh giá công tác chống dịch nên đặt trong từng tình huống và bối cảnh lịch sử của nó. - Sau hơn một tháng mở cửa, nhiều hoạt động kinh tế đang có những dấu hiệu hồi phục, ông đánh giá thế nào về kết quả này? - Hơn một tháng qua, TP HCM vừa tiếp tục các biện pháp phòng chống dịch vừa dần mở các hoạt động xã hội, sản xuất kinh doanh theo tinh thần Nghị quyết 128 của Chính phủ. Sau nhiều tháng giãn cách, các hoạt động xã hội, sinh hoạt người dân trở lại bình thường trong điều kiện mới. Các hoạt động sản xuất, kinh doanh được phục hồi, nhiều lĩnh vực đạt 70-90%. Việc này đã tạo ra những cơ hội việc làm, sinh kế và thu nhập cho người dân. Người dân, doanh nghiệp trên địa bàn đều phấn khởi với kết quả này. TP HCM đã trải qua thời điểm khó khăn nhất, và chúng tôi tự đáy lòng rất biết ơn Bộ Y tế, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an cũng như các bộ ngành trung ương, các địa phương đã chia sẻ kịp thời, giúp đỡ hiệu quả để thành phố vượt qua những khó khăn. Nói về cảm xúc lúc này, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì đến giờ tình hình dịch vẫn kiểm soát được, các hoạt động bình thường của người dân, của xã hội, sản xuất kinh doanh dần phục hồi trở lại. Tôi vui khi thấy TP HCM đang trở lại một thành phố năng động vốn có, đúng vị thế của mình. Tuy nhiên, tôi cũng rất lo vì nguy cơ dịch bùng phát trở lại do TP HCM là trung tâm giao thương lớn, mật độ dân cư cao và đặc biệt biến chủng của virus rất phức tạp. Trên thực tế, nhiều thành phố, nhiều quốc gia trên thế giới cũng phải đóng cửa trở lại khi vừa mở ra. Đây cũng là tình huống, nhiệm vụ khó khăn, phức tạp đối với tôi. Thành phố đang theo dõi sát sao, nghiên cứu và thường xuyên cập nhật các kế hoạch phòng chống dịch với những kịch bản, giải pháp phù hợp.

NHÂN QUYỀN “KHÔNG PHẢI LÀ THỨ ĐEM RA ĐỂ MUA BÁN”

Dùng "nhân quyền" để ra điều kiện trong quan hệ ngoại giao, "nhân quyền" để đổi chác, ràng buộc các điều kiện kinh tế... đó là những điều đang đi ngược lại với xu thế "hòa bình, ổn định, hợp tác" giữa các quốc gia dân tộc. Một số cá nhân, tổ chức, nhà nước tự cho mình quyền được phán xét, quyền đưa ra quyết định nên đã sẵn sàng bất chấp mọi điều ước quốc tế, hệ thống pháp luật quốc gia để vu khống Việt Nam vi phạm, bóp nghẹt quyền con người.


Vừa qua, truyền thông của BBC, RFA, VOA, số cá nhân chống đối chính trị lại loan báo thông tin, tuyên truyền vu vạ Việt Nam trong việc bắt, xét xử một số đối tượng vi phạm pháp luật như Nguyễn Thúy Hạnh, Nguyễn Tường Thụy, Phạm Thị Đoan Trang... tất cả những thông tin đi đến qui kết cho rằng Việt Nam vi phạm quyền được biểu đạt thông tin mà theo qui định của Hiến pháp 2013 cho phép. Trong đó, PGĐ phân ban Châu Á của HRW (Robertson) qui kết rằng: "Việt Nam chà đạp nhân quyền khi bắt giữ những nhà hoạt động với những cáo buộc ngụy tạo rồi thẩm vấn khắc nghiệt họ suốt nhiều tháng trời mà không có luật sư bào chữa". Mặc dù thiếu nguồn thông tin chính thống nhưng ông này lại đưa ra lập lập có vẻ quyết đoán, tuy nhiên, những nguồn thông tin với dữ liệu mơ hồ, thiếu chính xác đã gây ra nhiều mối lo ngại về việc đánh giá sai tình hình nhân quyền của Việt Nam. 


Vu cáo Việt Nam chà đạp nhân quyền với một quan điểm áp đặt, chỉ trích mang tính một chiều đã gây ảnh hưởng lớn đến uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế. Phải khẳng định rằng, đối với các đối tượng mà ông Robertson liệt kê trên họ là người hiểu biết, có năng lực hành vi rõ ràng, do đó không có lý do gì để cố tình vi phạm các điều luật đã qui định trong bộ luật hình sự. Nhà nước Việt Nam rất tôn trọng quyền con người và đa phần các quốc gia trên thế giới cũng ghi nhận điều đó. Những nỗ lực xây dựng một đất nước bình đẳng về quyền con người đã trở thành một điểm sáng, một bước tiến lớn của Việt Nam, mang hình ảnh đẹp của mình đi khắp thế giới và có nhiều sự ghi nhận về những cố gắng đó. Vậy thì? Thử hỏi tại sao từ những góc nhìn, định kiến cá nhân lại đi qui kết cho Việt Nam là vi phạm nhân quyền ?


Tại thành phố Glasgow, xứ Scotland thuộc Vương Quốc Anh trong khuôn khổ hội nghị Liên Hiệp Quốc về khí hậu COP26 vừa qua ông Phạm Minh Chính cũng đã khẳng định sẵn sàng đối thoại với bất kỳ quốc gia nào trên thế giới về vấn đề nhân quyền. Và những gì nhà nước Việt Nam đang nỗ lực đó chính là xây dựng một Việt Nam ấm no, hạnh phúc, quyền con người được đảm bảo. Vì lẽ đó, mọi thông tin tuyên truyền vu cáo Việt Nam vi phạm quyền con người là lập luận mơ hồ, sai trái.

-------------

St

BỨC TÂM THƯ CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ TRƯỚC KHI RA TRẬN

(Chính những lá thư này là câu trả lời mà người Mỹ đã tốn bao công sức đi tìm lời giải: “VÌ SAO MỸ LẠI THUA VIỆT NAM”) 


Quảng Trị 11-9-1972


Toàn gia đình kính thương!

Hôm nay con ngồi đây biên vài dòng chữ cuối cùng phòng khi “đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất” thì gia đình khỏi thấy đó là điều đột ngột.


Mẹ kính mến! 


Lớn lên trong tay mẹ từ khi còn trứng nước, chưa đền đáp công ơn to lớn đó của mẹ thì đứa con út của mẹ đã phải đi thăm bố con rồi. Thư này tới tay mẹ chắc mẹ buồn lắm. Lòng mang nặng đẻ đau giọt máu đào hơn ao nước lã, lá vàng còn ở trên cây lá xanh rụng xuống trời ơi hỡi trời. Con của mẹ đã đi xa để lại cho mẹ nỗi buồn nhất trên đời. Con rất hiểu đời mẹ khổ đã nhiều nay bao hy sinh nuôi con khôn lớn. Song, vì đất nước có chiến tranh thì mẹ ơi hãy lau nước mắt cho đời trẻ lại, sống đến ngày đón mừng chiến thắng. Con đi mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu coi như con lúc nào cũng nằm bên mẹ, mẹ đừng buồn cho linh hồn con được thoải mái bay đi. Số con đã đi xa để lại cho mẹ biết bao khó nhọc nay con đã đến ngày khôn lớn thì... Thôi nhé mẹ đừng buồn coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc.


Em yêu thương! 


Mọi lá thư đến với em là nguồn động viên em khi xa anh. Song, lá thư này đến tay em là nỗi buồn nhất và có lẽ là nỗi buồn đầu tiên trong cuộc đời em. Em ạ! Chúng ta sống với nhau chẳng được là bao thì chiến tranh đã cướp đi của em biết bao tình thương trìu mến. Người ta lấy chồng thì được chiều chuộng mọi điều, song đối với em không những chẳng được diễm phúc ấy mà đã sớm phải xa rồi. Thật chỉ là vừa gặp nhau đã phải mãi mãi xa nhau. Anh rất hiểu đợt này em sẽ gầy đi nhiều vì thương nhớ anh, vì đã phải xa nhau. Anh rất muốn được sống mãi mãi bên em, nhưng vì chiến tranh thì em ơi hãy gạt nước mắt cho đời trẻ lại. Giờ đây anh biết nói gì với em, chỉ mong em khỏe yêu đời. 


Em thương yêu! Nếu thực sự thương anh thì em hãy thắp vài nén hương tưởng nhớ tới anh. Còn em khi nhận được thư này hãy đừng buồn nhiều. Nếu có điều kiện hãy cứ đi bước nữa vì đời còn trẻ lắm. Theo anh thì nên làm như vậy. Nhưng anh chỉ mong một điều là đối đãi với mẹ, anh chị trong gia đình như khi anh còn sống. Anh mong em hãy làm tròn cho linh hồn anh được bay cao ôm ấp trong giấc mộng trìu mến của em. Thôi nhé anh biết em sẽ không đọc nổi lá thư này vì biết bao nỗi buồn đè nặng lên tấm thân người con gái trẻ tuổi như em. Nhưng em ơi hãy bình tĩnh lại và làm theo lời anh căn dặn. Còn ngày anh đi xa là ngày đề ở ngoài phong bì mà nhờ các bạn anh gửi giúp. Em sẽ đọc thư này cho mọi người trong gia đình nghe trong buổi lễ truy điệu anh.


Cho anh gửi lời chúc sức khỏe đến tất cả những người quen thuộc trên quê hương trong buổi lễ truy điệu lịch sử này. Thôi nhé em đừng buồn, khi được sống hòa bình hãy nhớ tới công anh. Nếu thương anh thực sự thì khi hòa bình có điều kiện vào Nam lấy hài cốt anh về. Đường đi như sau: Đi tàu vào thị xã Quảng Trị qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã hy sinh khi đưa hàng qua sông. Từ thị xã qua cầu ngược trở lại hỏi thăm về “Nhan Biều 1”. Nếu tính xuôi theo dòng nước thì ở cuối làng. Về đấy sẽ tìm thấy ghi dòng chữ đục trên mảnh tôn. Thôi nhé đó là có điều kiện, còn không thì em cứ làm tốt những điều anh dặn ở trên là tốt lắm rồi.


Anh chị kính mến! 


Anh em liền khúc ruột mềm mà giờ đây đã phải mãi mãi xa nhau. Ra đi mong anh chị khỏe mạnh trông nom mẹ già theo em (thay em), động viên mẹ khi biết được tin này. Em rất hiểu anh chị buồn lắm, kể gì đây cho anh chị đỡ buồn. Song anh chị hãy vui lên, chăm sóc các cháu, nuôi mẹ già sống lâu đó là điều em mong muốn nhất. Để cho linh hồn em được mãi mãi quanh anh chị và gia đình. Đối với Xơ anh chị nên động viên em nó và tìm đường tương lai vì em nó còn trẻ lắm. Hòa bình nếu có điều kiện vào Thị xã Quảng Trị sẽ đến được chỗ em yên nghỉ theo em đã căn dặn trên. Thôi nhé chúc anh chị ở lại, hồn em mãi mãi bên anh chị.


Cháu Trương mến thương!


Giờ cháu còn bé song sau này cháu sẽ là trưởng gia. Giờ đây phải cố gắng học tập cho thành người. Được sống hòa bình hãy luôn nhớ tới người chú ruột của cháu đã hi sinh. Khi trưởng thành hàng năm cứ đến ngày này hãy tưởng nhớ tới linh hồn của chú. Đặc tính của chú hay thích ăn thịt gà và chuối, xôi lắm đấy. Thôi nhé hãy làm tròn nghĩa vụ của người cháu đích tôn đối với chú.


Thầy mẹ kính mến!


Trước lúc con đi xa có mấy điều mong thầy mẹ làm theo lời con mong muốn. Thầy mẹ ạ, con rất hiểu thầy mẹ buồn nhiều vì mất đi người con thương mến của gia đình. Con mong thầy mẹ đừng buồn nhiều mạnh khỏe cho đời mãi mãi kéo dài đón mừng ngày thống nhất. Thầy mẹ ạ! Chúng con sống với nhau chưa được bao lâu nay đã... chắc em nó buồn lắm... Thôi tất cả những gì đã qua là đã vào dĩ vãng. Ra đi con mong thầy mẹ khỏe, sống lâu mãi mãi cho con gửi lời chào bà, các cậu, các mợ, chị Lộc và toàn thể họ hàng thân thuộc.


Con của gia đình: Lê Văn Huỳnh

Vạch mặt những kẻ mượn gió bẻ măng


          Thời gian qua, liên tiếp có một số cán bộ ngành y tế bị cơ quan chức năng khởi tố để điều tra, xử lý do những sai phạm trong thực hiện công vụ. Điển hình nhất là các vụ việc liên quan đến ông Trương Quốc Cường, Thứ trưởng Bộ Y tế; ông Nguyễn Quang Tuấn, Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai, nguyên Giám đốc Bệnh viện Tim Hà Nội; ông Nguyễn Minh Quân, Giám đốc Bệnh viện TP Thủ Đức (TP Hồ Chí Minh); trước đó là vụ án của ông Nguyễn Nhật Cảm, Giám đốc Trung tâm Kiểm soát bệnh tật TP Hà Nội và Nguyễn Quốc Anh, nguyên Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai đã bị đưa ra xét xử. Trong những vụ việc này, nhiều cán bộ liên quan cũng bị khởi tố để điều tra hoặc đã phải vào tù.

          Sai phạm của họ do liên quan đến mua sắm, đấu thầu trang thiết bị y tế, thuốc chữa bệnh; cấp số đăng ký lưu hành nhiều tân dược giả... Đại đa số dư luận rất đau xót nhưng đều rất đồng tình với việc cần phải xử lý nghiêm minh, kiên quyết những sai phạm. Việc xử lý này cũng thể hiện quyết tâm của Đảng, Nhà nước trong chống tham nhũng, tiêu cực là “không có vùng cấm, không có ngoại lệ, không chịu sức ép của bất kỳ cá nhân nào”.

          Dù sai phạm của các cán bộ y tế này là rõ ràng và nguyên nhân hoàn toàn do họ cố tình làm sai, gây bất bình xã hội, nhưng thật nực cười khi một số cá nhân lại sử dụng mạng xã hội để viết bài công kích, vu cáo thể chế chính trị, lên án chế độ của Việt Nam, hoặc lợi dụng đài, báo nước ngoài thiếu thân thiện với đất nước mà điển hình là VOA tiếng Việt để phát biểu bừa bãi. Họ đổ lỗi rằng, sở dĩ các cán bộ trên tham nhũng, sai phạm, phải tù tội "do lỗi của chế độ"; rằng chế độ ta "sinh ra tham nhũng, lỗi hệ thống tạo ra chứ không phải do biện pháp thực hiện"; "Đảng Cộng sản Việt Nam không những là nguyên nhân sinh ra tham nhũng mà còn không thể đấu tranh chống tham nhũng thành công"...

          Điển hình là những trang Facebook của các đối tượng như: Dương Quốc Chính, Phạm Minh Vũ, Trân Văn... Trên Facebook, Dương Quốc Chính tán phát bài viết: “Ai cho quan làm người lương thiện” với một cách lý giải kiểu đổi trắng thay đen. Facebook của Phạm Minh Vũ tán phát bài viết: “Cái kết của một người có tài đi theo Đảng”, xóa nhòa ranh giới giữa công và tội. Trên VOA tiếng Việt, bài viết: “Từ vụ Nguyễn Quang Tuấn: Thể chế chuyên biến giả thành thật và ngược lại!” của Trân Văn ra sức công kích chế độ. Đây là những giọng điệu không xa lạ gì trong thời gian qua, vì nó được nuôi dưỡng bởi tiền của các thế lực phản động từ nước ngoài chuyên chống phá đất nước. Vì thế, họ sẵn sàng dựng chuyện bằng bất cứ lý do gì.

 

CÔNG TRÌNH XÚC PHẠM DÂN TỘC!

     Long Thành, nơi mở màn Chiến dịch Hồ Chí Minh tháng 4 năm 1975 với những trận đánh ác liệt như trận đánh Căn cứ Nước Trong, Chi khu Quân sự Long Thành, v.v... Đây là nơi hy sinh xương máu của biết bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống, để mở toang "cánh cửa sắt" hướng Đông Nam của kẻ thù để đoàn quân cách mạng tiến về Sài Gòn, bắt sống Tổng thống Dương Văn Minh và toàn bộ nội các chính quyền tay sai, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Nơi đây đã trở thành vùng đất thiêng, đã trở thành một di tích, dấu tích, chứng tích lịch sử cách mạng Việt Nam. 

Ngày nay, để phát triển kinh tế đất nước nói chung và kinh tế tỉnh Đồng Nai nói riêng, Long Thành đã được quy hoạch xây dựng ở đây một cảng hàng không quốc tế, và đương nhiên, đi đôi với đó sẽ là sự phát triển các khu đô thị mới. Gần khu vực sân bay Long Thành đã mọc lên một dự án khu đô thị mang tên Dự án Century City, đường ĐT 769, xã Bình Sơn. 

Sẽ chẳng có gì đáng phải bàn luận và phê phán nếu như ở dự án khu đô thị này không mọc lên một bức tượng là biểu tượng của Hoa Kỳ, kẻ đã từng muốn cho dân tộc ta trở về thời kỳ đồ đá ở thế kỷ 20. Có lẽ là sau này khi cảng hàng không quốc tế Long Thành được hoàn thành và đưa vào khai thác thì các du khách quốc tế khi đặt chân đến miền Nam Việt Nam, thứ đầu tiên họ nhìn thấy đó là một biểu tượng của nước Mỹ chứ không phải là biểu tượng của một Việt Nam anh hùng và giàu lòng tự tôn dân tộc.

Nghĩ mà đau lắm!.... Muốn nói rất nhiều nhưng không thốt lên lời nữa do quá phẫn uất về một lũ đã bán rẻ hồn thiêng của Tổ quốc, của dân tộc và chà đạp lên xương máu của những người đã ngã xuống để cho chúng có cơ đồ ngày hôm nay, để chúng được hưởng thụ xa hoa, nhung lụa và phè phỡn, vô tâm, vô tri!...

P/s: Cấu trúc của đế đặt dưới chân tượng nữ thần tự do mới thật sự nguy hiểm. Mong các bạn cùng cho ý kiến về việc này!



Môi Trường ST.

NHỮNG NGƯỜI BỎ NƯỚC VƯỢT BIỂN RA ĐI TỪ 1975 - 1979 GỒM NHỮNG AI?

     Nhà văn đoạt giải Nobel Gabriel Garcia Marquez thăm Việt Nam vào giữa tháng 7/1979 nhận định:

"Tình hình ở thành phố Hồ Chí Minh lúc đó, cũng như trên toàn miền Nam sau thống nhất, rất hỗn loạn. Số Hoa kiều, khoảng trên 1 triệu người, đều trong tâm trạng hoảng sợ bởi vì mối đe dọa về một cuộc chiến tranh với Trung Quốc... Những vấn đề chính trị do Mỹ tạo ra càng làm vấn đề thêm rối rắm và việc tìm giải pháp cho thuyền nhân Việt Nam lúc đó là không thể.

Làn sóng di tản bắt đầu vào tháng 4 năm 1975 khi Mỹ kết thúc sự hiện diện tại Việt Nam và bỏ mặc đồng minh. Quân đội và lực lượng cảnh sát chế độ cũ, những điệp viên và đa.o phủ, cũng như những kẻ gi.ết người trong chiến dịch Phượng Hoàng, đã chạy khỏi đất nước.

Tuy nhiên, vấn đề nghiêm trọng nhất mà Việt Nam đối mặt sau giải phóng không phải những tội phạm chiến tranh mà là lực lượng tư sản của miền Nam. Phần lớn lực lượng này là Hoa kiều. Trong số 1,5 triệu người Hoa sinh sống ở Việt Nam trong chiến tranh, hơn 1 triệu người tập trung ở Chợ Lớn. Đó là một vùng riêng của chủ nghĩa tư bản giàu có giữa một trong những đất nước nghèo khổ nhất thế giới, với mọi hoạt động tiêu pha chỉ diễn ra về đêm và ở mọi trò giải trí. Tại đây có những sòng bạc, ổ thuốc phiện, các nhà thổ - sau giải phóng thì tất cả đều bị cấm.

Đến tháng 3 năm 1978, gần như mọi trao đổi vàng và ngoại tệ ở Việt Nam đều nằm ở quận Babylonic - tức vùng Chợ Lớn, và chính phủ cuối cùng quyết định chấm dứt sự vô lý này. Đầu năm 1978, quân đội và công an đã phá hủy một số lượng lớn mạng lưới đầu cơ tích trữ và nhà nước nắm giữ buôn bán lương thực. Không quyết định khởi tố nào được đưa ra nhằm chống lại những kẻ đầu cơ, thay vào đó chính quyền trả tiền cho số hàng của họ.

Mặc dù thế, nhiều người vẫn muốn trốn đi và việc người Hoa bị xem là tư sản, là Trung Quốc, càng dễ tạo điều kiện thuận lợi cho những kẻ thù của Việt Nam xuyên tạc hiểm độc, nguyên nhân là vì vấn đề giai cấp và không cùng giống nòi. Đến cuối năm 1978, 20.000 người đã di tản. 

Cuối cùng, chiến tranh với Trung Quốc vào tháng 2 năm 1979 nổ ra, sự thôi thúc ra đi đã trở thành cơn hoảng sợ.

Ở biên giới, tình hình còn căng thẳng hơn. Người Việt Nam cho rằng 160.000 người Trung Quốc sống tại đây đã băng qua biên giới trước cuộc xâm lăng của lính Trung Quốc, và rằng nhiều người đã xâm nhập trở lại Việt Nam nhằm lấy tin tức. Lo sợ mỗi người Hoa là một gián điệp, người Việt Nam đẩy họ ra xa mình...

Việt Nam đã hơn một lần là nạn nhân của những mưu đồ quốc tế thâm độc. Chính phủ Việt Nam không trục xuất ai cả, nhưng ở thời điểm đó, người ta đã hiểu khác đi."


Sách "Sự thật về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc trong 30 năm qua" nói về việc Trung Quốc đã sử dụng tuyên truyền để kích động người Hoa rời bỏ Việt Nam hàng loạt, nhằm làm suy yếu Việt Nam từ bên trong:

"...bằng những thủ đoạn lừa gạt, mua chuộc, dọa nạt, Trung Quốc đã gây nên trong quần chúng người Hoa đang làm ăn yên ổn ở Việt Nam một tâm trạng hoang mang, lo sợ chiến tranh sắp nổ ra, một tâm lý nghi ngờ, thậm chí thù ghét người Việt Nam, khiến họ ồ ạt rời khỏi Việt Nam... Chỉ trong mấy tháng đầu, 170.000 người Hoa đã rời Việt Nam.

Cái gọi là vấn đề “nạn kiều” chỉ là một sự cưỡng bức người Hoa ở Việt Nam ồ ạt di cư mà thủ phạm chính là giới cầm quyền Bắc Kinh, nhằm gây xáo trộn về chính trị, xã hội, kinh tế ở Việt Nam, đồng thời kích động dư luận Trung Quốc, chuẩn bị sẵn sàng “đạo quân thứ năm” cho việc tiến hành xâm lược Việt Nam trong bước sau...

Nhà cầm quyền Trung Quốc giương cao chiêu bài “nhân quyền” của tổng thống Mỹ Carter, lợi dụng vấn đề người Việt Nam đi ra nước ngoài làm một vũ khí mới để chống Việt Nam. Những người Việt Nam đi ra nước ngoài phần lớn là những nhà buôn gốc Hoa giàu có và những sĩ quan trước đây sống nhờ Mỹ và chế độ bù nhìn, những người Hoa do Bắc Kinh dụ dỗ, cưỡng ép ra đi; một số những người trước đây sống trong xã hội tiêu thụ kiểu Mỹ và nay không chịu nổi những khó khăn do cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ và sự phá hoại của bọn bành trướng Bắc Kinh gây ra...

Từ tháng 1 năm 1979, Chính phủ Việt Nam đã tuyên bố cho phép những người có nguyện vọng ra nước ngoài được xuất cảnh hợp pháp sau khi đã làm đầy đủ các thủ tục cần thiết. Các cơ quan Việt Nam đã cùng Cao ủy Liên Hợp Quốc về người tị nạn thỏa thuận một chương trình 7 điểm được công bố ngày 30 tháng 5 năm 1979, nhằm tạo điều kiện cho những người nói trên ra đi một cách có trật tự và an toàn.

Song Bắc Kinh và Washington đều huy động bộ máy tuyên truyền khổng lồ và mọi phương tiện chính trị, kinh tế, tài chính của họ, lợi dụng khía cạnh nhân đạo của vấn đề để bóp mép sự thật, dụ dỗ người Việt tìm cách vượt biên bất hợp pháp rồi bỏ mặc họ trên biển để cáo buộc rằng Việt Nam “xuất cảng nạn dân”, nhằm phát động một chiến dịch quy mô chống Việt Nam.”


Brance Grant đã viết:

"Số người bỏ Việt Nam ra đi tăng vọt trong sáu tháng đầu năm 1979. Trong năm 1978-1979, tuyệt đại đa số người vượt biên là người Hoa... “Phong trào rời khỏi Việt Nam" là không thể nào chặn lại được, bởi nó bị thúc đẩy vì tin đồn, sự khiếp sợ và sự tuyên truyền ngày càng hiểm độc về chiến tranh giữa Bắc Kinh với Hà Nội. Một khi đã bắt đầu, phong trào tự nó tiếp tục phát triển nhanh chóng... Khi Trung Hoa công bố ngày 26/5/1978 rằng họ đang đưa tàu biển đến Việt Nam để đón “các Hoa kiều nạn nhân”, thì khoảng 250.000 người Hoa ở Chợ Lớn đã đăng ký xin đi.

Nhưng sau đó, Trung Quốc lại không đưa tàu đến nữa (để gây áp lực với Việt Nam)... Đó chẳng phải chuyện đùa, tiếp theo các cuộc tấn công của quân Khmer Đỏ và Trung Quốc, nổi lên tâm lý chống Trung Quốc trên khắp nước.

Ra đi bằng con đường chính thức (do chính phủ Việt Nam cấp phép) thì sẽ chậm và kéo dài nhiều tháng, tàu Trung Quốc thì không tới nữa, nỗi sợ cuộc xung đột giữa Trung Quốc và Việt Nam làm người Hoa muốn ra đi ngay, và thế là họ sẵn sàng chịu mạo hiểm để tìm cách vượt biên bất hợp pháp...

Những người ch.ết khi vượt biên lại được Trung Quốc và Mỹ lấy làm cái cớ để buộc tội chính phủ Việt Nam đã "phạm tội diệt chủng" đối với người Hoa.”

Đại sứ Nguyễn Khắc Huỳnh, thành viên phái đoàn VNDCCH tại Hội nghị Paris trong hội thảo chiến tranh Việt Nam, Đại học Brown (Mỹ) phát biểu rằng Việt Nam sẵn sàng nhận lại những người bị từ chối nhập cư hoặc muốn quay về đất nước:

“Đó (chuyện người Việt vượt biên) là chuyện rất đáng tiếc. Về nguyên nhân thì thứ nhất là trong suốt thời gian chiến tranh, quân đội, các nhà chức trách Mỹ cũng như chính quyền Sài Gòn qua mấy đời tổng thống đều tuyên truyền nếu Việt Cộng về sẽ có nạn tắm máu.

Sau 30/4/1975 nhiều người đã lo lắng chuyện “tắm máu” vì vậy việc đầu tiên họ tính là ra đi. Có mấy loại người ra đi:

Người thuộc chính quyền cũ, những người thấy làm ăn không thuận lợi, người giàu có và sau là những người sợ "tắm máu". Có một số người nữa thấy kinh tế Việt Nam đã nghèo lại còn bị chiến tranh tàn phá nên cũng kiếm đường ra đi. Một lý do nữa, chúng tôi chiến trận thì biết nhưng làm kinh tế chưa nắm được tình hình, chưa làm tốt, chưa đáp ứng được yêu cầu của người dân nên họ bỏ ra đi...

Tôi cũng bổ sung thêm: Dù nguyên nhân gì và những người ra đi khỏi Việt Nam như thế nào, chúng tôi luôn luôn coi họ thuộc dân tộc Việt Nam và luôn luôn sẵn sàng mở cửa để ai về thăm, ai về nước, ai liên lạc lại, cả ba mức đó chúng tôi đều chấp nhận, mở cửa rộng rãi."

Quan điểm của các bạn thì sao?

Yêu nước ST.

Ngày 15-11-1950: Bác Hồ nói gì về tham nhũng và công tác cán bộ?

 

Hơn 70 năm trước, vụ án Trần Dụ Châu-vụ án chống tham nhũng đầu tiên của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, một vụ xét xử kịp thời, thể hiện quyết tâm chống tham nhũng của chính quyền non trẻ, do Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ đạo.

Thành tưu của công cuộc phòng chống tham nhũng do Đảng lãnh đạo

 

     

Sau hơn 30 năm đất nước ta tiến hành công cuộc đổi mới, vận hành nền kinh tế theo cơ chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, bên cạnh những thành tựu to lớn đã đạt được, chúng ta cũng phải đối mặt, thậm chí đã mắc phải một số yếu kém, khuyết điểm, trong đó, nạn tham nhũng có chiều hướng gia tăng và ngày càng phức tạp, nặng nề hơn.

Để khắc phục tình trạng này, kiên quyết đấu tranh phòng, chống tham nhũng (PCTN), Đảng và Nhà nước ta đã ban hành nhiều Nghị quyết, Chỉ thị, bộ Luật cho công tác PCTN. Từ sau Hội nghị toàn quốc về công tác PCTN năm 2014, thực hiện Nghị quyết Trung ương 3 (khóa X) về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác PCTN, Đại hội XI và Đại hội XII của Đảng tiếp tục khẳng định quan điểm, chủ trương, nhiệm vụ, giải pháp lớn về PCTN.

Bộ Chính trị (khóa X) ra Chỉ thị 50-CT/TW ngày 7/12/2015 về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác phát hiện, xử lý các vụ việc, vụ án tham nhũng; Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 (khóa X) xác định “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”; Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) “Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng, ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá” trong nội bộ”.

Từ năm 2014 đến nay, Quốc hội đã xây dựng, bổ sung, sửa đổi và thông qua 94 luật, pháp lệnh, 88  Nghị quyết về các lĩnh vực kinh tế - xã hội và PCTN. Từ đầu nhiệm kỳ Đại hội XII đến nay, Quốc hội đã thông qua 36 luật, pháp lệnh, 45 Nghị quyết, nhất là Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Bộ Luật hình sự năm 2015; Luật báo chí (sửa đổi); Luật tiếp cận thông tin; Luật quản lý, sử dụng tài sản công; Luật đấu giá tài sản; Luật tố cáo (sửa đổi); Luật Doanh nghiệp; Luật Đấu thầu; Luật Quản lý, sử dụng vốn nhà nước đầu tư vào sản xuất, kinh doanh tại doanh nghiệp...; đang tích cực hoàn thiện các dự án Luật Phòng chống tham nhũng (sửa đổi), Luật Công an nhân dân (sửa đổi), Luật Bảo vệ bí mật nhà nước...

Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành 694 Nghị định, 518 Nghị quyết, 281 quyết định; riêng từ đầu nhiệm kỳ Đại hội XII đến nay đã ban hành 429 Nghị định, 327 Nghị quyết, 134 quyết định tập trung nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước trên các lĩnh vực của đời sống xã hội, góp phần phòng ngừa tiêu cực, tham nhũng. Cũng từ năm 2014, cấp ủy, Ủy ban kiểm tra các cấp đã thi hành kỷ luật hơn 840 tổ chức Đảng và 58.120 đảng viên vi phạm, trong đó có gần 2.720 đảng viên bị thi hành kỷ luật do tham nhũng, cố ý làm trái.  

Thanh tra Chính phủ đã tiến hành thanh tra toàn diện 4 dự án lớn; rà soát việc thanh tra 7 dự án gây thất thoát, thua lỗ nặng, kéo dài, được dư luận xã hội quan tâm. Từ năm 2014 đến nay, đã triển khai 29.429 cuộc thanh tra hành chính, 872.941 cuộc thanh tra, kiểm tra chuyên ngành; qua đó, đã kiến nghị thu hồi 188.476 tỷ đồng, 9.221 ha đất, chuyển cơ quan điều tra xử lý hình sự 338 vụ/436 đối tượng.

Kiểm toán Nhà nước đã tiến hành kiểm toán 829 đơn vị đầu mối; kiến nghị thu hồi cho ngân sách nhà nước 74.897 tỷ đồng, kiến nghị sửa đổi, bổ sung, thay thế, hủy bỏ 522 văn bản của các cơ quan nhà nước; chuyển 8 vụ việc có dấu hiệu vi phạm pháp luật sang cơ quan có thẩm quyền để điều tra làm rõ và xử lý theo quy định của pháp luật.

Từ năm 2014 đến nay, cơ quan điều tra trong cả nước đã khởi tố mới 971 vụ án/2.010 bị can, Viện kiểm sát nhân dân các cấp đã truy tố 1.060 vụ án/2.444 bị can, Tòa án nhân dân các cấp đã xét xử sơ thẩm 968 vụ án/2.297 bị cáo về các tội tham nhũng. Nổi lên trong số đó là các vụ án Dương Chí Dũng và đồng phạm; Đinh La Thăng và đồng phạm; Trịnh Xuân Thanh và đồng phạm; Phạm Công Danh và đồng phạm; Hà Văn Thắm và đồng phạm; Phan Văn Anh Vũ và đồng phạm; vụ án đánh bạc và tổ chức đánh bạc nghiêm trọng xảy ra tại Phú Thọ và một số địa phương; Vụ án Đinh Ngọc Hệ và đồng phạm...

Riêng trong 2 năm 2016, 2017 và 6 tháng đầu năm 2018 đã chỉ đạo xử lý 52 vụ án, 33 vụ việc, đã xét xử sơ thẩm 21 vụ/ 263 bị cáo (tuyên phạt: 3 bị cáo án tử hình; 9 bị cáo tù chung thân; 4 bị cáo tù 30 năm; 240 bị cáo tù từ 12 tháng đến dưới 30 năm).

Để tiếp tục phát huy kết quả đạt được, khắc phục hạn chế, yếu kém, công việc tới đây của chúng ta còn rất to lớn và nhiều khó khăn. Cần quán triệt và tuyên truyền sâu rộng các chủ trương, giải pháp về PCTN theo Nghị quyết Đại hội XII của Đảng, Nghị quyết Trung ương 3 (khóa X), Kết luận 21 của Ban Chấp hành Trung ương (khóa XI) và Kết luận số 10 của Bộ Chính trị (khóa XII), gắn với thực hiện hiệu quả Chỉ thị 05 của Bộ Chính trị (khóa XII) về đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) về xây dựng, chỉnh đốn Đảng.

Khẳng định rõ quyết tâm của Đảng, Nhà nước về PCTN; làm cho mọi người thấy rõ việc đẩy mạnh PCTN, xây dựng, chỉnh đốn Đảng, kiên quyết xử lý nghiêm khắc nhiều cán bộ, đảng viên sai phạm không làm hạn chế sức sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm của những người tâm huyết, vì sự nghiệp đổi mới của Đảng, với động cơ trong sáng, lành mạnh; không “làm chậm” sự phát triển của đất nước, mà ngược lại, làm trong sạch, tạo sức mạnh thật sự của bộ máy và đội ngũ cán bộ, củng cố và tăng cường lòng tin của nhân dân; tạo động lực mới, khí thế mới để thực hiện thắng lợi sự nghiệp đổi mới đất nước, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Các cấp ủy, tổ chức Đảng phải xác định PCTN là nhiệm vụ thường xuyên, quan trọng, vừa cấp bách vừa lâu dài, cần tập trung cao cho công tác lãnh đạo, chỉ đạo; gắn công tác PCTN với đẩy mạnh xây dựng, chỉnh đốn Đảng. Khẩn trương cụ thể hóa, thể chế hóa Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) về xây dựng, chỉnh đốn Đảng; Nghị quyết Trung ương 6 (khóa XII) một số vấn đề về tiếp tục đổi mới, sắp xếp tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả; Nghị quyết Trung ương 7 (khóa XII) về tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp, nhất là cấp chiến lược, đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ. Rà soát sửa đổi, bổ sung các quy định về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và PCTN trong nội bộ Đảng, đảm bảo chặt chẽ, đồng bộ; hình thành hệ thống các nguyên tắc và chuẩn mực đạo đức áp dụng đối với cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu trong việc giữ gìn phẩm chất, đạo đức, liêm chính, trong sạch, gương mẫu đi đầu trong PCTN. Xây dựng cơ chế để bảo vệ, khuyến khích mạnh mẽ người đứng đầu cơ quan, đơn vị tự kiểm tra phát hiện, xử lý tham nhũng, cũng như bảo vệ, khuyến khích người tố cáo, tích cực đấu tranh với tham nhũng.

Đẩy nhanh việc xây dựng, hoàn thiện cơ chế, chính sách, pháp luật; khắc phục những sơ hở trong quản lý kinh tế - xã hội và PCTN, nhất là các lĩnh vực dễ xảy ra tham nhũng như quản lý, sử dụng đất đai, tài nguyên, khoáng sản; cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước; thu, chi ngân sách; đầu tư xây dựng (bao gồm cả đầu tư công và đầu tư theo hình thức BT, BOT); tài chính, ngân hàng, thuế, hải quan; các chế độ, định mức, tiêu chuẩn...; các giải pháp về PCTN còn hình thức, hiệu quả thấp. Có cơ chế để kiểm soát chặt chẽ việc xây dựng chính sách, pháp luật để hạn chế sự tác động tiêu cực của “nhóm lợi ích”, “sân sau”, “tư duy nhiệm kỳ”, ngăn chặn nguy cơ nảy sinh tham nhũng ngay từ khi xây dựng chính sách. Hệ thống thể chế của Đảng và Nhà nước phải tạo ra được “một cơ chế phòng ngừa chặt chẽ để không thể tham nhũng; một cơ chế răn đe, trừng trị nghiêm khắc để không dám tham nhũng; một cơ chế đảm bảo để không cần tham nhũng”.

Tăng cường công tác kiểm tra, giám sát, kỷ luật của Đảng, quản lý chặt chẽ cán bộ, đảng viên, công chức, siết chặt kỷ luật, kỷ cương trong Đảng và bộ máy Nhà nước; hoàn thiện, thực hiện nghiêm các quy định về công tác tổ chức, cán bộ để PCTN; xây dựng đội ngũ cán bộ có đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ trong tình hình mới

Rà soát, hoàn thiện quy định của Đảng và Nhà nước về xử lý kỷ luật, bảo đảm sự thống nhất, đồng bộ giữa kỷ luật của Đảng với kỷ luật hành chính của Nhà nước. Cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức vi phạm phải có hình thức xử lý kịp thời, nghiêm minh, công khai, làm nghiêm từ trên xuống dưới.

Tăng cường và nâng cao hiệu quả công tác kiểm soát quyền lực để PCTN.

Xây dựng và hoàn thiện cơ chế giám sát, kiểm soát việc thực thi quyền lực của người có chức vụ, quyền hạn thực sự có hiệu lực, hiệu quả để ngăn ngừa tham nhũng theo nguyên tắc: Mọi quyền lực phải được kiểm soát chặt chẽ bằng cơ chế, quyền lực phải được ràng buộc bằng trách nhiệm, quyền lực càng cao, trách nhiệm càng lớn; lạm dụng, lợi dụng quyền lực phảỉ truy cứu trách nhiệm và xử lý vỉ phạm.

Phải tăng cường giám sát, kiểm soát quyền lực để đảm bảo quyền lực được vận hành công khai, minh bạch, đúng đắn, để quyền lực không bị “tha hóa”. Cùng với hoàn thiện hệ thống thể chế về kinh tế - xã hội và PCTN để “nhốt quyền lực vào trong lồng thể chế”, phải tăng cường giám sát việc thực thi thể chế thông qua công tác kiểm tra, giám sát của Đảng; thanh tra, kiểm toán của Nhà nước; giám sát của các cơ quan và đại biểu dân cử; giám sát của các cơ quan tư pháp; giám sát của Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị - xã hội, của nhân dân và của toàn xã hội.

Tăng cường công tác kiểm tra, giám sát của Đảng đối với công tác phát hiện, xử lý tham nhũng của các cơ quan, đơn vị chức năng và người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị trong PCTN, nhằm ngăn ngừa tham nhũng chính ngay trong các cơ quan chống tham nhũng. Đưa công tác kiểm tra, giám sát về PCTN nói chung, công tác kiểm tra, giám sát việc thanh tra, xử lý vụ việc, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử các vụ án kinh tế, tham nhũng vào chương trình công tác hàng năm của cấp uỷ và Ủy ban kiểm tra các cấp.

Phát huy đầy đủ vai trò, trách nhiệm của các cơ quan và đại biểu dân cử, Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị - xã hội, nhân dân và cơ quan truyền thông, báo chí trong PCTN.

Kiểm soát có hiệu quả tài sản, thu nhập của người có chức vụ, quyền hạn, trước hết là cán bộ lãnh đạo, quản lý. Hoàn thiện quy định về kiểm soát tài sản, thu nhập của người có chức vụ, quyền hạn, nhất là phạm vi đối tượng phải kê khai; các nội dung về công khai, quản lý, kiểm tra, giám sát, xác minh bản kê khai; trách nhiệm giải trình, chế tài xử lý vi phạm trong kê khai và xử lý tài sản, thu nhập kê khai không trung thực, không kê khai, biến động tăng thêm mà không giải trình được một cách hợp lý. Hoàn thiện quy định và hệ thống cơ sở hạ tầng để chuyển mạnh và tiến tới thực hiện thanh toán không dùng tiền mặt.

Tập trung lãnh đạo, chỉ đạo phát hiện sớm, xử lý kịp thời, nghiêm minh các vụ việc, vụ án tham nhũng; nâng cao hiệu quả thu hồi tài sản tham nhũng. Khi đã xảy ra tham nhũng thì phải xử lý kiên quyết, nghiêm minh, kịp thời, đúng quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước, không có vùng cấm, không có đặc quyền, không có ngoại lệ.

Tiếp tục kiện toàn tổ chức bộ máy, nâng cao hiệu lực, hiệu quả hoạt động của các cơ quan, đơn vị có chức năng PCTN; từng bước mở rộng hoạt động PCTN ra ngoài khu vực nhà nước, mở rộng và nâng cao hiệu quả hợp tác quốc tế về PCTN./.

Chiêu lật mặt của những kẻ lái buôn thuật ngữ

 

Vì động cơ chống phá Đảng, Nhà nước mà một số đối tượng cơ hội chính trị, bất mãn, thù địch luôn tìm mọi thủ đoạn, “đánh tráo khái niệm” nhằm vu cáo, đổ lỗi cho chế độ của Việt Nam. Và lần này, sau hàng loạt sai phạm của một số cán bộ ngành y tế bị cơ quan chức năng điều tra, xử lý, các đối tượng này tiếp tục quay sang công kích chế độ.

ĐỦ THÔI!

Cho xin nói thật đôi lời.

Livestream như vậy đủ rồi Hằng ơi.

Chỉ nên vừa phải thế thôi.

Đừng để quá, thành tội đời của nhau.

Thế giới vốn đa sắc màu.

Vạn vật đều có nỗi đau riêng mình.

Đủ thôi để giữ chữ Tình.

Vượt qua ngưỡng quá muôn hình đổi thay.

Dẫu đời còn lắm chua cay.

Đủ thôi để giữ mai này cho nhau.


CHUYỆN KHEN, CHÊ.

Đã là cái giống người thì chắc chắn ai cũng muốn mình được khen, được tâng bốc. Tất nhiên là nếu bạn làm đúng, làm tốt thì bạn rất xứng đáng với lời khen, nếu bạn làm chưa tốt thì chắc hẳn sẽ đối diện với những lời chê bai. Ngày xưa khi trị quân, các tướng soái giỏi thường đưa ra các tiêu chí để thưởng, phạt thật phân minh. Có công được thưởng, có tội phải phạt. Thế mới bảo đảm được việc duy trì quân kỷ nghiêm minh, khích lệ tướng sĩ, đồng thời đặt ra những chuẩn mực để không ai dám vi phạm quân lệnh. Cụ Hồ dạy "thi đua là yêu nước, yêu nước là phải thi đua, những người thi đua là những người yêu nước nhất". Tuy nhiên, cần so bó đũa để chọn cột cờ, tìm ra những người xứng đáng nhất và khen thưởng, động viên, khích lệ họ trên mặt trận thi đua, ái quốc!

TRUNG TƯỚNG NGUYỄN THANH TUẤN - TRĂN TRỞ VỚI LỊCH SỬ DÂN TỘC, ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ VỚI LỊCH SỬ HIỆN NAY.

Mấy ngày qua, tại kỳ họp thứ hai Quốc hội khoá XV đang thực hiện phiên chất vấn các Bộ trưởng , có thể nói đây là nội dung được cử trị chú ý theo dõi và mong cả hai phía : phía chất vấn của Đại biểu QH cần bám sát thực tiễn của cuộc sống , nắm bắt đầy đủ và kịp thời những vấn đề bức xúc , bất cập trong thực thi pháp luật và các chính sách xã hội để đặt ra những câu hỏi ngắn , gọn , rõ sát đúng với thực tiễn và nhu cầu đòi hỏi cho sự phát triển của đất nước và cuộc sống của nhân dân , nhất là những vấn đề có tầm chiến lược của xã hội ; còn phía các Bộ trưởng điều đầu tiên cần bám sát câu hỏi chất vấn , nắm bắt đúng nội dung chất vấn để có câu trả lời ngắn , gọn , có lý giải rõ ràng và giải đáp thỏa đáng những vấn đề đặt ra.

THỐI MẦM!


Ai về huyện đảo Cô Tô.

Hỏi ông chủ tịch với cô nhân tình.

Nhân tình chả biết có xinh?

Làm cho ông bí xập xình đứt dây.

Bí thư, chủ tịch huyện này.

Tưởng hạt giống đỏ nhưng nay thối mầm.

Những dấu hiệu nhận biết trẻ em mắc Covid-19 chuyển nặng cần đưa tới bệnh viện

 

Theo các chuyên gia y tế, phần lớn trẻ em mắc Covid-19 không có triệu chứng hoặc thể nhẹ. Tuy nhiên, vẫn có 4% diễn biến nặng và nguy kịch là 0,5%. Bộ Y tế đưa ra các dấu hiệu chuyển nặng cần báo cấp cứu 115 hoặc đội phản ứng nhanh tại xã phường để được cấp cứu tại nhà hoặc đưa trẻ đến bệnh viện...

Đoàn kết để phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân, kiên quyết chống tham nhũng, tiêu cực, lợi ích nhóm

 

Đại đoàn kết toàn dân tộc - di sản vô giá, truyền thống quý báu của dân tộc Việt Nam, được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử, tạo nên sức mạnh to lớn của dân tộc trong công cuộc dựng nước và giữ nước.

Lòng biết ơn - giá trị sống, vẻ đẹp nhân cách con người

 

Một người dân mà có thái độ vô ơn đã là điều đáng trách. Càng đáng phê phán hơn khi có những người từng mấy chục năm được “ăn cơm nhà nước, hưởng lộc người dân” nhưng sau khi rời nhiệm sở trở về cuộc sống đời thường lại nảy sinh tư tưởng tiền hậu bất nhất.

Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2021

PHẢI CHỈNH SỬA NGAY LẠI NHỮNG LỜI BÌNH TRONG BỘ PHIM TÀI LIỆU 90 TẬP CỦA BÁO NHÂN DÂN KHÔNG LÀ TỘI VỚI DÂN VỚI NƯỚC, CÓ TỘI VỚI BAO ĐỒNG BÀO ĐỒNG CHÍ ĐÃ NGÃ XUỐNG VÌ SỰ THỐNG NHẤT CỦA TỔ QUỐC!

Xem đoạn clip được trích ra từ bộ phim: Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh Biên Niên Sử Truyền hình, (của năm 1967). Nghe qua lời thuyết minh ta thấy: rất xa lạ và lạc lõng Khi bộ phim nói: Quân đội Việt Nam Cộng hòa, Hàn Quốc và các nước Đồng minh khác....(?)

   Trước đây, khi nói về cái quân đội tay sai do Mỹ dựng lên & nuôi dưỡng thì Đảng và Bác Hồ cùng toàn thể nhân dân đều gọi đó là Ngụy quân! Còn những sắc lính: Hàn Quốc, Philippines, Thái Lan, Tân tây lan, Philipin có mặt ở miền Nam, cũng đều được Đảng cùng toàn Quân toàn dân ta gọi là: Lính Chư hầu hay lính đánh thuê cho Mỹ.

 Cách gọi đó là xuyên suốt và Hoàn toàn Đúng đắn!

  Điều xót xa và nhức nhối ở đây là: bộ phim coi những người con đất Việt đi đánh đuổi giặc ngoại xâm trên chính quê hương xứ sở của mình lại là những người THÂM NHẬP vào miền Nam(???) Trong khi Đảng, Bác Hồ và nhân dân đều gọi những người con đi đánh đuổi giặc Mỹ xâm lăng là những người: XẺ DỌC TRƯỜNG SƠN ĐI CỨU NƯỚC.

  Rõ ràng lời thuyết minh của bộ phim đã làm thay đổi bản chất của cuộc CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC do đế quốc Mỹ gây ra, Đồng thời qua cách gọi cách đánh giá như thế họ cũng đã làm mất đi tính chính nghĩa của cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

   "...VNDCCH, những người đã Thâm nhập vào miền Nam "với lời thuyết minh như vậy, Phải chăng ê kip làm phim đang muốn biến những người xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước trở thành những Kẻ "Xâm Lăng"? hay nói cách khác là họ đang muốn biến cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta thành cuộc "chiến tranh Việt Nam" thành một cuộc "nội chiến" giữa hai miền Nam Bắc??

 DÙ CÓ KHÁCH QUAN NHÂN VĂN ĐẾN ĐÂU CŨNG KHÔNG THỂ, KHÔNG ĐƯỢC PHỦ BỤI VÀO LỊCH SỬ. DÙ CÓ "KHOA HỌC" ĐẾN ĐÂU CŨNG KHÔNG ĐƯỢC CÀO BẰNG CHÍNH NGHĨA VÀ PHI NGHĨA./.

Yêu nước ST.

NHẮC LẠI QUÁ KHỨ LÀ ĐỂ CHO NHÂN DÂN TA HIỂU RÕ TRUYỀN THỐNG CHA ÔNG ĐỒNG THỜI THẤY RÕ ĐƯỢC BỌN "BÁN NƯỚC CẦU VINH, CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ"!

     Những trang sử của dân tộc Việt Nam trước đây đã ghi đậm nét mực từ thời nhà Nguyễn (Gia Long) về tính chất của những nhà truyền giáo Gia Tô ngoại quốc đến nước ta nằm trong âm mưu biến nước ta thành thuộc địa của thực dân xâm lược.

Thuộc địa và tôn giáo đã gắn liền với nhau như hình với bóng, không thể tách rời ra được. Thực dân Pháp khi đem quân sang Việt Nam đã có sẵn bản đồ, người dọ thám, người dẫn đường do các nhà truyền giáo cung cấp.

Đi xa hơn, về mặt nhân sự đã có sẵn một số người Việt Nam mất gốc là “bổn đạo mới“ của các cha cố tuyển mộ để làm lính Dõng cho Pháp.

Nếu không có những người VN đánh mất lương tri theo giặc, đừng hòng giặc Pháp chiếm đóng nước ta một cách dễ dàng và mau chóng như thế.

Sau khi chiếm nước ta, cai trị dân ta, thực dân Pháp chủ trương cho người viết sử lệch lạc về việc bài xích đạo Gia Tô của các vua quan nước ta. Trăm nghìn cái sai đều đổ lên đầu vua quan nước Nam. Còn các nhà truyền giáo ngoại quốc thì không có gì sai cả, thực dân cướp nước cũng không sai luôn.

Người xưa thường nói “Đạo đi trước, cướp nước theo sau“ quả không sai chút nào. Những người trên trốc của đạo Gia Tô miệng thì nói nhân từ, bác ái với nào những là chúa tình thương nhưng thực hiện thì ngược lại.

Nhiều khi họ đồng loã với tội ác. Còn thực dân Pháp thì nói là đến nước ta để khai phá và đem văn đi gieo rắc, nhưng thực tình thì muốn biến dân ta thành nô lệ.

Nêu lên trường hợp giám mục Puginier làm điển hình. Vai trò thực dân của Puginier không thể chối cãi vào đâu được đã làm cho mọi người VN lúc đó cũng như sau này hiểu rằng các nhà truyền giáo Gia Tô chỉ có một mục đích liên kết cùng thực dân để biến nước người thành nước chúa và thuộc địa.

Và sau này những kẻ như Trần Lục, Nguyễn Bá Tòng, Lê Hữu Từ, Phạm Ngọc Chi vv đều là những kẻ làm tay sai của Pháp hãm hại đồng bào./.



Yêu nước ST.

VTV giành giải A Giải báo chí toàn quốc phòng, chống tham nhũng, tiêu cực lần thứ ba

 

VTV giành giải A Giải báo chí toàn quốc phòng, chống tham nhũng, tiêu cực lần thứ ba

Tối 13/11, tại Hà Nội, Ban Thường trực Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam phối hợp với Hội Nhà báo Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam tổ chức Lễ trao Giải báo chí toàn quốc phòng, chống tham nhũng, tiêu cực lần thứ ba, năm 2020 - 2021.

Đây là một trong những sự kiện ý nghĩa nhân kỷ niệm 91 năm Ngày thành lập Mặt trận Dân tộc Thống nhất Việt Nam - Ngày Truyền thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (18/11/1930 - 18/11/2021).

Giải năm nay thu hút được sự quan tâm của xã hội và sự tham gia tích cực của các cơ quan báo chí, các nhà báo. Ban Tổ chức Giải đã nhận được 1.181 tác phẩm ở các loại hình báo in, báo điện tử, phát thanh và truyền hình của trên 100 cơ quan báo chí ở Trung ương và địa phương gửi tham dự. Các tác phẩm dự thi bám sát với chủ đề và tiêu chí Giải. Nhiều tác phẩm có chất lượng tốt, tính phát hiện cao, thể hiện sự dấn thân, đeo bám tới cùng vụ việc của các nhà báo, tạo hiệu ứng tác động xã hội rất lớn, đem lại hiệu quả trong công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực.

Tại chương trình, Ban Tổ chức Giải đã trao 1 giải Đặc biệt, 4 giải A, 10 giải B, 12 giải C và 18 giải Khuyến khích cho các tác giả, nhóm tác giả của 45 tác phẩm báo chí xuất sắc.

Trong đó, giải Đặc biệt lần đầu tiên được trao cho tác phẩm phim tài liệu 3 tập "Giặc nội xâm" của nhóm tác giả Nguyễn Quang Tuấn, Nguyễn Ánh Ngọc, Vương Khánh Trần Linh, Nguyễn Thanh Bình, Hãng phim tài liệu và khoa học Trung ương, phát sóng trên kênh VTV1 của Đài truyền hình Việt Nam.

Các tác phẩm đạt giải A gồm: Loạt 5 bài "Sự thật - Hành trình trần ai" - Tác giả: Võ Thị Thiên Nga đăng trên Báo Tiền Phong; loạt 5 bài "Phía sau vụ thảm sát rừng nghiến cổ thụ khủng nhất Việt Nam" - Nhóm tác giả: Đỗ Doãn Hoàng, Hoàng Văn Chiên, Nguyễn Văn Đức, Võ Hồng Nhân đăng trên Báo điện tử Dân Việt; loạt 3 bài "Cấp ủy ở đâu, khi để xảy ra các đại án tham nhũng kinh tế?" - Nhóm tác giả: Nguyễn Huy Nam, Lại Thị Hoa phát sóng trên kênh VOV1, Đài Tiếng nói Việt Nam; tác phẩm: "Nỗi đau từ dự án bảo tồn nguồn gen quý" - nhóm tác giả: Nguyễn Đức Đệ, Nguyễn Hữu Phương, Nguyễn Quang Anh phát sóng trên kênh VTV9, Đài Truyền hình Việt Nam.

Khẳng định Đảng, Nhà nước ta luôn xác định phòng, chống tham nhũng, tiêu cực là nhiệm vụ quan trọng, thường xuyên, vừa cấp bách, vừa khó khăn, phức tạp, Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Đỗ Văn Chiến nhấn mạnh, những kết quả toàn diện trong công tác phòng, chống tham nhũng, tiêu cực thời gian qua đã góp phần quan trọng làm trong sạch bộ máy của Đảng, Nhà nước; củng cố, tăng cường niềm tin của nhân dân, nâng cao vị thế, uy tín của đất nước trên trường quốc tế.

Trong thành tích chung đó, có sự đóng góp rất quan trọng của các cơ quan báo chí và các nhà báo cách mạng như những chiến sĩ tiên phong trên mặt trận đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực. Nhiều nhà báo đã không quản ngại khó khăn, gian khổ, nguy hiểm; vượt qua mọi cám dỗ, cạm bẫy và nỗi lo "cơm áo" thường ngày để dấn thân theo sát đến cùng các vụ việc, giúp các cơ quan chức năng làm rõ, xử lý nghiêm minh nhiều tổ chức, cá nhân có hành vi tham nhũng, tiêu cực; được nhân dân đồng tình, ủng hộ, đánh giá cao.

Thay mặt lãnh đạo Đảng, Nhà nước, ông Đỗ Văn Chiến ghi nhận, biểu dương Ban Thường trực Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam đã phối hợp tổ chức thành công Giải báo chí ý nghĩa này. Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đề nghị, trong thời gian tới, Ban Tổ chức Giải tiếp tục nghiên cứu, điều chỉnh, hoàn thiện Thể lệ Giải nhằm động viên, thu hút đông đảo các nhà báo tham gia; có hình thức phù hợp để cung cấp thông tin, định hướng chủ đề cụ thể để các nhà báo tiếp cận với những nội dung mới trong công tác lãnh đạo của Đảng, Nhà nước về phòng, chống tham nhũng, tiêu cực.

Đặc biệt, cần nghiên cứu, có hình thức phù hợp để vinh danh hoặc trao giải đặc cách cho những tác phẩm đạt Giải báo chí Quốc gia thuộc lĩnh vực phòng, chống tham nhũng, tiêu cực để kịp thời động viên, khích lệ các nhà báo tích cực tham gia một đề tài có nhiều khó khăn.

Nhấn mạnh tới việc quán triệt sâu sắc phương châm lấy "xây để chống", lấy "tích cực dẹp tiêu cực", ông Đỗ Văn Chiến khẳng định, cùng với việc kịp thời phát hiện, đấu tranh kiên quyết với các hành vi tham nhũng, tiêu cực, cần tăng cường hơn nữa công tác tuyên truyền, phổ biến chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước về phòng, chống tham nhũng, tiêu cực. Bên cạnh đó, qua hoạt động của báo chí cần chú ý phát hiện những quy định hiện hành còn bất cập, có kẽ hở dễ phát sinh các hành vi tham nhũng, tiêu cực để kiến nghị với cơ quan có thẩm quyền sửa đổi, bổ sung nhằm ngăn chặn hiệu quả hơn nữa các hành vi tham nhũng, tiêu cực từ gốc, từ khi mới manh nha.

Nhân dịp này, ông Đỗ Văn Chiến cũng đề nghị Ban Tổ chức Giải cần phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng, có biện pháp phù hợp bảo vệ các nhà báo để họ yên tâm tác nghiệp, sáng tạo các tác phẩm có giá trị, vững niềm tin "chính nghĩa thắng gian tà".

Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam bày tỏ tin tưởng, Giải báo chí toàn quốc phòng chống tham nhũng, tiêu cực sẽ tiếp tục thu hút được đông đảo các nhà báo tham gia, trở thành một giải báo chí chuyên đề đặc biệt; sẽ có nhiều tác phẩm báo chí giá trị, góp phần quan trọng cùng với toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta ngăn chặn, kiềm chế, đẩy lùi tình trạng tham nhũng, tiêu cực; củng cố, tăng cường niềm tin của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước; huy động được sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, phấn đấu thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội toàn quốc lần thứ XIII của Đảng, xây dựng đất nước phát triển phồn vinh, hạnh phúc.

Giải báo chí toàn quốc phòng, chống tham nhũng, tiêu cực lần thứ ba, năm 2020 - 2021 nhằm phát huy vai trò giám sát và phản biện xã hội của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các tổ chức chính trị - xã hội; phát huy vai trò của nhân dân và các phương tiện thông tin đại chúng trong cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực; khuyến khích người dân và các cơ quan báo chí phản ánh, tố giác và tích cực đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực, chống suy thoái, "tự diễn biến", "tự chuyển hóa".

Đồng thời, Giải cũng góp phần khuyến khích sự vào cuộc của báo chí; ghi nhận, động viên, khen thưởng những nhà báo, cơ quan báo chí có các tác phẩm chất lượng tốt trong tuyên truyền, đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực; nâng cao tính cách mạng, tính chiến đấu và đạo đức nghề nghiệp, trách nhiệm xã hội, nghĩa vụ công dân của đội ngũ người làm báo Việt Nam.