Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

CHUYỆN THÀNH NAM VIẾT VÀ QUANG THIỀU DUYỆT IN SÁCH VỀ BÁC HỒ!

     Tính viết bài ủng hộ Ngô Tự Lập phê phán giáo dục thì lại bị lây cảm cúm, ho từ thằng cháu ngoại hơn 1 tuổi vì bế nó. Hơi khó chịu. Tôi đã chữa cho nó khỏi bằng “lang băm”: nhỏ mũi nước muối tỏi và uống nước cốt tần dầy lá pha mật ong. Còn tôi bị nặng hơn phải dùng đến kháng sinh và kháng viêm. Thì ra chính sức đề kháng của trẻ con mạnh hơn người già.
Nay đã đỡ tính viết thì thấy chuyện thằng Nam FPT nóng hơn nên viết trước.

*** 
Nguyễn Thành Nam viết Bác Hồ đi tìm đường cứu nước là “đi phượt”, Bác “cũng “điếu đóm” các bậc đại ca như các cụ họ Phan” thì đúng là thằng mất dạy, bởi bỗ bã, tếu táo không chỉ với lãnh tụ, người có công được nhân dân cả nước biết ơn, suy tôn mà đối với các bậc trưởng thượng trong gia đình và xã hội cũng đã là không thể được. Bắt chước Bảo Ninh viết NBCT để lấy lòng Mỹ, nhìn cuộc Kháng chiến của dân tộc theo con mắt Mỹ, Nguyễn Thành Nam đã sử dụng quan điểm của William J. Duiker trong "Ho Chi Minh: A Life" để viết về Bác Hồ trong cuốn “Chuyện với Thanh”. Nam từng là thành viên lãnh đạo FPT, mà FPT từng muốn xưng hùng, xưng bá khi mang sản phẩm của mình sang Mỹ cạnh tranh. Nhưng đã thất bại nhục nhã, vì Mỹ coi sản phẩm của FPT chỉ như rác rưởi. Chính Trương Gia Bình kể đã phải nhịn nhục, cầu cạnh xin được làm thuê cho các ông chủ Mỹ để giữ được FPT tồn tại và phát triển như hôm nay. Còn đến hôm nay FPT tự chủ về khoa học công nghệ được bao nhiêu thì tôi không biết vì không quan tâm. Chính Nguyễn Thành Nam được Trương Gia Bình sai đi Mỹ trong những ngày tồi tệ với FPT ấy. Có lẽ vì thần phục khoa học công nghệ Mỹ đã cứu FPT của mình nên Nam thần phục luôn những quan điểm lịch sử của Mỹ về VN nên đã dựa vào đó mà viết láo về Bác Hồ, viết sai về lịch sử. Bởi với lịch sử, ta đã thắng Mỹ không chỉ bằng tinh thần, ý chí, chiến lược, chiến thuật, mà trong cuộc đối đầu B52 trải thảm bom HN 1972, người Mỹ đã phải thú nhận là VN đã thắng Mỹ trong cuộc chiến điện tử.

Nhưng thằng Nam lỗi 1 khi viết về Bác Hồ thì thằng Thiều duyệt xuất bản lỗi 10. Thực tế, Thiều còn mất dạy hơn Nam nhiều khi làm “thơ”: “Cố hương mê mẩn và lạc đường/ Trong những cánh rừng đầy quỷ”. “Đường” ở đây chính là đường lối mà nước VN đã và đang đi mà người tìm ra con đường đó chính là Bác Hồ.
*** 
Hôm nay tôi trích mấy ý viết về “Võ Thị Bất Hảo”, bởi trước Nguyễn Thành Nam, Võ Thị Hảo cũng từng viết láo về Bác Hồ. Tôi đã viết một bài để “vả vào mồm” con Hảo, nay đăng lại cũng là để vả vào mồm thằng Nam, thằng Thiều.

Cụ thể, Võ Thị Hảo đã viết bài Nguyễn Bá Thanh- “Bào thai chết lưu” trong “bầu nước ối” chính trị tráo trở đăng trên Blog RFA, 20-02-2015, trong đó, “thị” so sánh ông Nguyễn Bá Thanh với Bác Hồ, cho rằng người dân thương tiếc Nguyễn Bá Thanh bởi ông “thực tâm thương dân nghèo, dám nghĩ dám làm, dám chịu trách nhiệm” còn “Hồ Chí Minh được đưa lên làm thần tượng của người VN trước đây, được gọi là Bác viết hoa là vì ông đã rất giỏi tự tô vẽ, được tô vẽ, thần thánh hóa bởi bộ máy tuyên truyền và quyền lực bất chấp sự thật với nguồn kinh phí khổng lồ, nhai đi nhai lại về công lao và đạo đức của ông trong gần một thế kỷ thì mới đạt đến độ ấy”.

Đây là nhận định của một kẻ hoàn toàn điên cuồng và mất dạy. Bởi thực tế dân VN kính yêu, tôn thờ Bác Hồ vì công lao của Bác, vì tài đức của Bác, chứ không phải vì những lời mất dậy và láo lếu trên.

Để trở thành lãnh tụ kính yêu của dân tộc với những công lao vĩ đại, ngoài thiên tài, Bác Hồ cũng có một cái Đức cao cả, một lòng nhân ái bao la. Chỉ như vậy Bác mới thu phục được nhân tâm của cả một dân tộc. Từ các nhà cách mạng, các tướng lĩnh, các nhân sĩ trí thức đến tất cả quần chúng lao động. Chỉ với hai ví dụ là GS Trần Đại Nghĩa và Tôn Thất Tùng, hai bậc trí thức, hai nhà khoa học hàng đầu VN, cũng đủ chứng tỏ nhân đức của Bác.

GS Trần Đại Nghĩa nhớ lại thời 1946: Vào một buổi tối, trên con tàu trở về nước, Bác hỏi: “Bây giờ ở nhà cực khổ lắm, chú về có chịu nổi không?”. Tôi trả lời: “Thưa Bác, tôi chịu nổi”. Bác hỏi tiếp: “Bây giờ ở nhà kỹ sư, công nhân về vũ khí không có. Máy móc thiếu, liệu chú có làm được việc không?” Tôi nói: “Thưa Bác, tôi đã chuẩn bị 11 năm rồi và tôi tin là sẽ làm được”. Sau khi về nước, kỹ sư Phạm Quang Lễ, với cái tên mới Trần Đại Nghĩa mà Bác Hồ đặt cho, đã đi vào lịch sử ngành chế tạo vũ khí của Việt Nam. Từ bỏ công việc kỹ sư ở một hãng chế tạo máy bay lớn, Trần Đại Nghĩa đã từ bỏ mức lương tương đương với 20 lạng vàng 1 tháng để về Việt Nam theo cách mạng, được giao trực tiếp lên Thái Nguyên, nghiên cứu chế tạo súng chống tăng dựa theo mẫu badôca của Mỹ, với hai viên đạn do GS Tạ Quang Bửu cung cấp.

Giáo sư Bác sĩ Tôn Thất Tùng là một người nổi tiếng ở Việt Nam và trên thế giới với phát minh “cắt gan có kế hoạch”, ông được bầu là Viện sĩ Viện Hàn lâm Y học nhiều nước. Ngót một phần tư thế kỷ, ông đã sống, làm việc và trưởng thành dưới sự quan tâm ân cần của Bác. Khi nghe tin Bác mất ông đã viết những dòng vô cùng xúc động:
“Bác ơi! Công ơn Bác với con thật như trời, như bể. Con nhắc lại mấy kỷ niệm đánh dấu từng chặng đời con, để ghi vào lòng, tạc vào dạ rằng, chính Bác là người đã thay đổi đời con, quyết định cả sự nghiệp khoa học của con. Bác là cha, người thầy đã tái sinh và dạy dỗ con”.

***
Việc khâm phục và kính trọng những bậc vĩ nhân có công với đất nước với dân tộc là lẽ tự nhiên với những người có lương tri và thiện tính. Người ta chỉ có thể lừa được một người, một nhóm người trong một khoảng thời gian nhất định nào đó, không ai có thể lừa được cả một dân tộc, thậm chí cả thế giới, với thời gian là vĩnh cửu. Người dân VN yêu kính Bác Hồ trước hết vì sự đổi đời do thành quả cách mạng mang lại. Từ “Vạn niên là vạn niên nào/ Thành xây xương lính hào đào máu dân” thời nhà Nguyễn đến “Bán thân đổi mấy đồng xu/ Thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng” thời thuộc Pháp, dân ta có được những ngày hôm nay đều khởi nguồn từ thiên tài lãnh đạo và đức thu phục nhân tâm của Bác. Điều này là hiện thực, với vô vàn nhân chứng, vật chứng, và sự việc chứ không phải là sự hư cấu, tô vẽ, tuyên truyền.

Với hai tài năng và nhân cách như GS Trần Đại Nghĩa và Tôn Thất Tùng, hai người hết mực kính yêu Bác Hồ, so với họ thì Võ Thị Hảo chỉ như bãi cứt trâu so với hai trái núi sừng sững. Vậy Võ Thị Hảo cho người dân VN yêu kính, tôn thờ Bác Hồ là do “tự tô vẽ, được tô vẽ, thần thánh hóa bởi bộ máy tuyên truyền và quyền lực bất chấp sự thật” thì chỉ có những kẻ mất trí, cuồng điên, mất nhân tính mới có suy nghĩ như vậy mà thôi.
(viết 2015)
*** 
Hôm nay, thật e ngại khi không chỉ Nguyễn Thành Nam, Nguyễn Quang Thiều tiếp bước “bãi cứt trâu” Võ Thị Hảo mà có nhiều kẻ, trong đó có cả nhà văn, nhà thơ, nhà khoa học, bênh vực hai thằng mất dạy trên!
QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét