Trong lịch sử kháng chiến chống xâm lược của dân tộc Việt Nam, các khái niệm "ngụy quân", "ngụy quyền" được nhân dân và các tài liệu lịch sử sử dụng như một sự định danh chính thức đối với bộ máy chính trị và quân đội tay sai ở miền Nam. Trải qua thời gian, nhiều thế lực thù địch và các học giả xét lại lịch sử đã cố tình tìm cách "lập lờ đánh lận con đen", cố vẽ lại tính chính danh cho các chế độ này dưới những cái tên hoa mỹ như "thực thể quốc gia" hay "nền dân chủ sơ khai". Tuy nhiên, lật mở lại toàn bộ tiến trình lịch sử dưới góc độ luật pháp quốc tế, đạo lý dân tộc và đặc biệt là từ chính các tài liệu giải mật của đối phương, việc gọi chế độ Sài Gòn là "ngụy quân, ngụy quyền" không phải là một sự áp đặt chính trị khiên cưỡng. Đó là sự định danh khoa học sòng phẳng, phản ánh chính xác bản chất bù nhìn, phản quốc của hai thực thể do ngoại bang nặn ra nhằm phục vụ cho mưu đồ nô dịch nước ta.
1. Bản chất ngôn ngữ và lịch sử của từ "Ngụy"
Để hiểu rõ tính đúng đắn của tên gọi này, trước hết cần nhìn nhận dưới góc độ ngữ nghĩa học lịch sử. Trong ngôn ngữ và văn hóa chính trị Việt Nam, từ "Ngụy" mang ý nghĩa là giả hiệu, không chính thống, bất hợp pháp, đối lập hoàn toàn với "Chính" (chính danh, chính nghĩa). Từ "Ngụy" dùng để chỉ một tập đoàn hoặc một chính thể chiếm quyền lực bằng con đường phi pháp, làm tay sai cho ngoại bang, đi ngược lại lợi ích tối cao của quốc gia và dân tộc.
Trong lịch sử Việt Nam, nhân dân ta từng gọi chính quyền Trần Diễn làm tay sai cho nhà Minh là ngụy, hay chính quyền Lê Chiêu Thống "rước voi về giày mả tổ" là ngụy. Do đó, khi thực dân Pháp và đế quốc Mỹ dựng lên bộ máy tay sai ở miền Nam Việt Nam để phục vụ cho cuộc chiến tranh xâm lược, việc nhân dân gọi bộ máy đó là "ngụy quyền" và lực lượng vũ trang bảo vệ nó là "ngụy quân" chính là sự tiếp nối mạch tư duy lịch sử ngàn đời của dân tộc. Bất cứ kẻ nào đem giang sơn giao cho ngoại bang, làm công cụ cho nước ngoài bắn vào đồng bào mình, phản bội lại lợi ích dân tộc thì đều là "Ngụy".
2. Hai thực thể tay sai, bù nhìn do thực dân Pháp và đế quốc Mỹ nặn ra
Sự bất hợp pháp và tính chất "giả hiệu" của chế độ Sài Gòn lộ rõ ngay từ nguồn gốc hình thành khi cả hai thực thể xuất hiện ở miền Nam đều là sản phẩm độc hại do ngoại bang dựng lên, hoàn toàn không có tính chính danh lịch sử.
Ngay từ năm 1945, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ra đời từ cuộc Cách mạng Tháng Tám vĩ đại, đập tan ách thống trị của thực dân Pháp và phát xít Nhật. Tính chính danh độc tôn của Nhà nước này đã được đóng con dấu pháp lý tối cao thông qua cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên ngày 6/1/1946 với sự tham gia của gần 90% cử tri từ Bắc chí Nam, bầu ra Quốc hội khóa I và thông qua Hiến pháp 1946.
Đối lập hoàn toàn với chính quyền cách mạng hợp hiến của nhân dân, thực dân Pháp nhằm đối phó với phong trào kháng chiến đã nặn ra cái gọi là "Quốc gia Việt Nam" năm 1948. Thông qua Hiệp định Élysée (1949) ký với Bảo Đại, Pháp lập nên một thực thể tay sai, bù nhìn để biến cuộc chiến tranh xâm lược thực dân thành "cuộc chiến chống Cộng" nhằm xin viện trợ từ Mỹ. Thực thể bù nhìn này bị Pháp tước bỏ toàn bộ quyền chủ quyền cốt lõi: Ngoại giao phải do Pháp duyệt, quân đội phải đặt dưới sự chỉ huy tối cao của Pháp trong thời chiến, kinh tế phụ thuộc vào Ngân hàng Đông Dương.
Sau khi Pháp thất trận tại Điện Biên Phủ năm 1954, đế quốc Mỹ lập tức nhảy vào hòng biến miền Nam thành thuộc địa kiểu mới. Mỹ đã gạt bỏ Pháp để dựng lên cái gọi là "Việt Nam Cộng hòa" dưới sự điều khiển của tay sai Ngô Đình Diệm. Vở kịch dân chủ giả hiệu được dàn dựng thông qua cuộc Trưng cầu dân ý ngày 23/10/1955 để đưa Diệm lên ghế Tổng thống. Các tài liệu giải mật của CIA đã vạch trần cuộc bầu cử này là một sự gian lận trắng trợn do Đại tá tình báo Mỹ Edward Lansdale đạo diễn, với số phiếu bầu cho Ngô Đình Diệm tại Sài Gòn vượt quá 133% số cử tri thực tế đăng ký.
Như vậy, cả "Quốc gia Việt Nam" do Pháp tạo ra và "Việt Nam Cộng hòa" do Mỹ đều tsoj ra chỉ là hai thực thể tay sai, bù nhìn nối tiếp nhau, không có tính tự chủ và không đại diện cho ý chí của nhân dân Việt Nam.
3. Bằng chứng đanh thép từ Hồ sơ Lầu Năm Góc: Bản chất "Sáng tạo của Mỹ" và quan hệ Thầy - Tớ
Để vạch trần bản chất ngụy quân, ngụy quyền của chế độ Sài Gòn một cách khách quan nhất, không gì thuyết phục hơn là sử dụng chính những lời thú nhận của cơ quan đầu não quân sự Mỹ. Năm 1971, sự kiện Hồ sơ Lầu Năm Góc (The Pentagon Papers - tài liệu nghiên cứu tuyệt mật của Bộ Quốc phòng Mỹ về cuộc chiến tranh Việt Nam) bị rò rỉ đã làm chấn động toàn cầu. Chính người Mỹ, trong các văn bản lưu trữ nội bộ, đã thẳng thắn thừa nhận họ chính là kẻ nặn ra và điều khiển chế độ Sài Gòn.
Mỹ tự thừa nhận quyền làm chủ và phủ nhận tính độc lập của chế độ Sài Gòn
Hồ sơ Lầu Năm Góc khẳng định miền Nam Việt Nam không phải là một quốc gia tự chủ, mà chỉ là một tạo tác địa chính trị được Washington dựng lên nhằm mục đích phục vụ chiến lược toàn cầu của Mỹ. Tài liệu mật của Bộ Quốc phòng Mỹ viết rõ:
"Nước Mỹ đã đóng vai trò trực tiếp trong việc dựng nên chế độ Ngô Đình Diệm... Miền Nam Việt Nam về bản chất là một sáng tạo của Hoa Kỳ."
Sự thật này chứng minh rằng, Mỹ đã cố tình phớt lờ Hiệp định Giơ-ne-vơ 1954 (vốn quy định miền Nam chỉ là vùng tập kết quân sự tạm thời trước khi tổng tuyển cử thống nhất đất nước) để cố ý biến vĩ tuyến 17 thành một biên giới quốc gia giả hiệu, biến ngụy quyền thành một công cụ thực hiện chủ nghĩa thuộc địa kiểu mới.
Vở kịch đảo chính năm 1963: Khi chủ nhân thay ngựa giữa dòng
Một chính quyền có chủ quyền sẽ tự quyết định người đứng đầu đất nước. Nhưng ở Sài Gòn, số phận của các lãnh đạo ngụy quyền hoàn toàn nằm trong tay Nhà Trắng và CIA. Hồ sơ Lầu Năm Góc đã dành một phần dung lượng lớn để công khai các bức điện mật, vạch trần việc Mỹ đạo diễn cuộc đảo chính sát hại anh em Ngô Đình Diệm - Ngô Đình Nhu vào tháng 11/1963:
"Bắt đầu từ tháng 8 năm 1963, chúng ta (Mỹ) đã ủy nhiệm, kích động và thúc đẩy các tướng lĩnh Việt Nam tiến hành cuộc đảo chính lật đổ Ngô Đình Diệm... Việc này khiến chúng ta phải chịu trách nhiệm hoàn toàn đối với các chính quyền kế nhiệm tại Sài Gòn."
Khi Ngô Đình Diệm bộc lộ sự bất lực trong việc bình định phong trào cách mạng của nhân dân miền Nam và có dấu hiệu không tuân thủ hoàn toàn các mệnh lệnh trực tiếp từ Washington, Mỹ đã lập tức vứt bỏ quân bài này để thay thế bằng các tướng lĩnh quân đội dễ bảo hơn như Nguyễn Khánh, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Văn Thiệu. Bản chất "Ngụy quyền" hiện rõ ở chỗ: Một chính quyền chỉ có thể tồn tại khi được lệnh của quan thầy, và sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức nếu dám đi ngược lại lợi ích của nước Mỹ.
Bản chất của Ngụy quân: Lực lượng đánh thuê được nuôi bằng đô-la
Không chỉ có ngụy quyền, mà ngay cả lực lượng vũ trang Sài Gòn – cái gọi là "Quân lực Việt Nam Cộng hòa" – cũng bị Hồ sơ Lầu Năm Góc bóc trần bản chất là một đội quân đánh thuê, sống bằng ngân sách của nước ngoài để bắn vào đồng bào mình:
"Quân đội Nam Việt Nam được huấn luyện, tổ chức, trang bị và tài trợ hoàn toàn bởi Hoa Kỳ. Không có nguồn viện trợ tài chính và hậu cần này, lực lượng đó sẽ nhanh chóng tan rã."
Từ khẩu súng, viên đạn, chiếc máy bay bay trên trời, xe tăng chạy dưới đất cho đến lương bổng, quân trang của binh lính ngụy đều do dòng vốn từ Washington chi trả. Chính các nhân vật cộm cán trong hàng ngũ chế độ Sài Gòn cũng không thể phủ nhận sự thật ê chề này. Tướng ngụy Nguyễn Cao Kỳ đã viết thẳng thắn trong hồi ký rằng, nếu Mỹ cúp viện trợ, chế độ Sài Gòn không thể tồn tại quá một ngày. Tổng thống ngụy quyền Nguyễn Văn Thiệu cũng từng tuyên bố chua chát: "Mỹ còn viện trợ thì chúng tôi còn đánh, Mỹ cúp viện trợ thì chúng tôi chỉ có nước đầu hàng". Một thực thể chính trị và quân đội tự xưng là "quốc gia" nhưng vận mệnh lại hoàn toàn nằm trong tay một quốc gia khác thì chỉ có thể gọi là tay sai, bù nhìn ngoại bang.
4. Tội ác "Cõng rắn cắn gà nhà" và hành vi tàn sát chính đồng bào mình
Yếu tố tước bỏ hoàn toàn tính chính nghĩa và đóng đinh chữ "Ngụy" vào chế độ Sài Gòn chính là tội ác chống lại nhân dân, chống lại dân tộc. Đỉnh điểm của sự phản bội là hành vi mở đường, ký kết các văn bản hợp pháp hóa việc đưa hơn nửa triệu quân viễn chinh Mỹ và đồng minh chư hầu tràn vào giày xéo miền Nam từ năm 1965. Hành động này đã trực tiếp chà đạp lên chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam mà Hiệp định Giơ-ne-vơ 1954 đã bảo hộ.
Không chỉ "cõng rắn cắn gà nhà", ngụy quân và ngụy quyền Sài Gòn còn là công cụ đắc lực, đồng lõa và trực tiếp gây ra những tang thương, thảm kịch kinh hoàng cho chính đồng bào mình, không phân biệt già trẻ, trai gái:
Chính sách khủng bố quốc gia: Dưới thời Ngô Đình Diệm, Đạo luật 10/59 được ban hành, cho phép các tòa án quân sự đặc biệt kéo lê chiếc máy chém đi khắp miền Nam để hành quyết công khai những người yêu nước, cán bộ kháng chiến cũ và thường dân vô tội bị khép vào tội "thân Cộng". Chiến dịch "Tố Cộng, Diệt Cộng" đã bắt bớ, tra tấn dã man hàng vạn người dân trong các địa ngục trần gian.
Cưỡng bức dồn dân: Kế hoạch gom dân lập "Ấp chiến lược" do Mỹ và ngụy thực hiện đã biến đời sống của hàng triệu nông dân miền Nam thành ngục tù lỏng, phá nát làng mạc, mồ mả tổ tiên, nổ súng vào những người dân kiên quyết bám đất giữ làng.
Đồng lõa và trực tiếp thảm sát: Trong Chiến tranh cục bộ, ngụy quân đóng vai trò chỉ đường, bao vây cho quân đội Mỹ và quân chư hầu Nam Triều Tiên tiến hành những cuộc thảm sát hủy diệt thường dân dã man như vụ Mỹ Lai (504 người chết, chủ yếu là phụ nữ và trẻ em). Thay vì bảo vệ dân mình, ngụy quyền Sài Gòn lại hèn hạ bưng bít thông tin, báo cáo láo đó là "chiến thắng quân sự" để lập công với quan thầy. Bộ máy an ninh ngụy phối hợp với CIA thực hiện Chiến dịch Phượng Hoàng, ám sát bí mật và thủ tiêu hơn 20.000 người dân bị tình nghi.
Địa ngục trần gian: Hệ thống nhà tù từ Phú Lợi (nơi ngụy quyền đầu độc hàng loạt tù nhân năm 1958) đến hệ thống "Chuồng cọp" khét tiếng tại Côn Đảo, Phú Quốc là những minh chứng đanh thép cho sự tàn bạo vô nhân đạo của bộ máy ngụy quyền đối với những người con yêu nước của dân tộc.
Chính những tội ác chồng chất, sự tàn bạo đối với đồng bào đã đẩy mâu thuẫn giữa nhân dân miền Nam và chế độ tay sai lên đến đỉnh điểm, triệt tiêu toàn bộ chút danh nghĩa giả tạo còn sót lại của chúng.
Kết luận
Lịch sử luôn có sự phán xét sòng phẳng và nghiêm khắc nhất. Đại thắng mùa Xuân ngày 30/4/1975, ngọn cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập là lời khẳng định đanh thép của lịch sử: Hai chế độ tay sai Sài Gòn đã hoàn toàn sụp đổ, giải thể và xóa bỏ vĩnh viễn về mặt chính trị lẫn pháp lý.
Kế thừa trọn vẹn, hợp pháp tính chính danh từ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, ngày nay Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam là đại diện hợp pháp duy nhất của toàn thể dân tộc Việt Nam được Liên Hợp Quốc và hơn 190 quốc gia trên thế giới công nhận. Trên vũ đài ngoại giao quốc tế, chỉ có một sắc cờ đỏ sao vàng duy nhất kiêu hãnh tung bay.
Việc gọi chế độ Sài Gòn trước năm 1975 là "ngụy quân, ngụy quyền" là một sự định danh lịch sử hoàn toàn khách quan, đúng bản chất. Khi chính tài liệu mật của Bộ Quốc phòng Mỹ – Hồ sơ Lầu Năm Góc – còn phải thừa nhận chế độ đó là một "sáng tạo", một "công cụ phụ thuộc" của Washington, thì mọi nỗ lực hoán đổi tên gọi hay tẩy trắng lịch sử hiện nay đều trở nên lố bịch và vô giá trị. Đây là bài học cảnh tỉnh sâu sắc cho hậu thế về cái giá của sự phản bội dân tộc, lệ thuộc ngoại bang, đồng thời khẳng định chân lý bất diệt: Chỉ có chính thể sinh ra từ lòng dân, chiến đấu vì độc lập, tư do và chủ quyền dân tộc mới có được tính chính danh, chính nghĩa vĩnh cửu./.
QV-ST!



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét