Tôi viết bài này không phải để người đương thời đọc. Vì đã là những người đương thời thì tự mình có thể vạch mặt những kẻ cơ hội, dù chúng đã chết hay còn sống. Tôi viết để những đứa cháu bé bỏng của tôi biết, thời của ông của chúng đã từng có những kẻ khốn nạn như vậy.
Trước hết, nói về những kẻ cơ hội, được gắn cho cái danh “chiêu hồi”. Đó là những kẻ đã có một thời đứng trong hàng ngũ những người cách mạng, cũng từng cầm súng ra trận, nhưng lại thiếu một trái tim kiên định, một khi thấy cách mạng gặp khó khăn, những tưởng cách mạng sẽ thất bại, nên đã vội quay súng đầu hàng giặc. Điển hình trong những kẻ này là Sáu Phan (đã chui vào tận Bộ Chính trị của đảng CS, tên Tám Hà, chỉ huy một đơn vị ở miền đông Nam Bộ trong những tháng năm kháng chiến chống đế quốc Mỹ. Thế nhưng Tám Hà đã nhầm! Kẻ thất bại không phải những người cách mạng mà chính là kẻ xâm lược và đám tay sai.
Kẻ cơ hội điển hình nhất và biết tính xa nhất là Bùi Tín, một sĩ quan quân đội, một lãnh đạo ban biên tập báo Quân đội nhân dân. Nhưng khi ông ta thấy sự sụp đổ của Liên Xô, ông ta dự đoán phe XHCN sẽ không còn và Việt Nam cũng không đứng ngoài trào lưu ấy. Thế là ông ta bỏ đảng, bỏ nước ra đi, sang nước Pháp để chờ Pháp quay trở lại và ban cho ông ta một chức quan lớn nào đó. Nhưng ông thật “lớn cái nhầm”! Năm 1986, đảng Cộng sản đã đổi mới đường lối xây dựng đất nước, từ đó con đường đi lên của dân tộc đã rộng mở. Còn ông? Bỏ xác nơi đất khách quê người không có lấy một dòng cáo phó.
Thời nhà Trần có Trần Ích Tắc, một kẻ phản quốc, đưa cả gia đình sang Trung quốc để đầu hàng nhà Nguyên Mông. Về nhân vật này, hiện có một ông nhà văn ở Hà Nội đang cố tạo cho Trần Ích Tắc một gương mặt là một “điệp viên nằm trong lòng giặc”, và ông ấy ví Trần Ích Tắc như Vũ Ngọc Nhạ thời ta chống Mỹ. Tất cả những lý lẽ của nhà văn đó chỉ là suy luận chủ quan chứ chả có một sử liệu nào. Giả thử Trần Ich Tắc là nội gián do vua Trần Thánh Tôn cài vào triều đình Nguyên Mông, thi sau khi ông ấy chết, chí ít thì vua Trần phải có truy tặng gì đó, và con trai của Ích Tắc là Trần A cũng phải được phong chức tước gì đó chứ nhỉ, song tất cả chỉ còn là con số “0”!
Cũng là phản quốc còn có Hoàng Văn Hoan, cũng chạy sang Trung quốc để mong có cơ hội gì đó được trở về lãnh đạo nước ta dưới sự bảo trợ của Trung quốc. Cũng như Trần Ích Tắc, ông Hoan cũng lại phải gởi nắm xương bên xứ người. Đó là số phận của những kẻ cơ hội.
Rồi đến một lũ gồm 72 tên, trong đó có những tên từng ở cương vị cao, nào bộ trưởng, thứ trưởng, nào giáo sư tiến sĩ, nào nhà văn nhà báo và một vài con nòng nọc mới đứt đuôi trở thành cóc nhái, cũng “theo đóm ăn tàn”. Lũ này lập kiến nghị đòi bỏ sự lãnh đạo của đảng Cộng sản. Bỏ đảng Cộng sản thì đảng nào sẽ lãnh đạo đất nước? Sẽ có nhiều đảng, mỗi đảng đại diện cho một nhóm quyền lợi, và thế là chúng đấu đá lẫn nhau và thế là xã hội đi vào thời kỳ mất ổn định, cuối cùng là dân khổ.
Mưu đồ của tất cả bọn này là chúng không muốn trở thành người khiêng kiệu, chiếc kiệu mang tên “Tổ quốc vĩ đại” mà chúng muốn trở thành một ông vua thời phong kiến, coi giang sơn là của riêng và chỗ ngồi của ông ta phải là trong chiếc kiệu đó, và tất cả chỉ còn là nô bộc; người dân khiêng chiếc kiệu “Tổ quốc vĩ đại” đi trên con đường mà các bậc tiền nhân, các anh hùng dân tộc đã mở ra, để rồi sau đó chúng nhận đó là công lao của chúng và chúng cắn lấy phần lớn nhất từ chiếc bánh “dân tộc”.
Tất cả bọn chúng đã nhầm, chủ nghĩa cá nhân đã làm mờ mắt chúng. Tổ quốc là nhân dân và nhân dân là dân tộc. Tất cả mọi người trong bộ máy nhà nước chỉ là “công bộc của nhân dân” (lời Hồ Chủ tịch), vì thế, mỗi người đều có trách nhiệm khiêng chiếc kiệu “Tổ quốc vĩ đại” đến nơi vinh quang nhất, nếu ai đó cứ đứng ngoài không ghé vai cùng mọi người thì trước sau gì cũng bị đào thải.
Trong số 72 tên nói trên, đã có gần chục tên từ bỏ thế giới này mà không có một dòng cáo phó, mặc dù trong quá khứ chúng đã từng giữ các chức vụ cao. Thay vì cáo phó với dòng chữ “vô cùng thương tiếc”, trong bộ nhớ của nhân dân có một ngăn chứa danh sách những tên phản bội, tên của chúng sẽ bị xóa đi theo thời gian, rồi nhân dân sẽ quên những cái tên ấy đi như tên một con c.hó chết đã từng được chủ nuôi yêu quý./.
Hình trong bài: Bùi Tín, kẻ cơ hội đê tiện.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét