Nền báo chí cách mạng Việt Nam được khai sinh và rèn luyện trong khói lửa chiến tranh, dưới sự dìu dắt trực tiếp của Chủ tịch Hồ Chí Minh, người thầy vĩ đại của những người làm báo. Bác từng căn dặn: "Cán bộ báo chí cũng là chiến sĩ cách mạng. Cây bút, trang giấy là vũ khí sắc bén của họ".
Thế nhưng, thực tế đầy nhức nhối trong đời sống truyền thông thời gian qua, đặc biệt là làn sóng dư luận xung quanh các nhân vật lịch sử và việc bảo vệ hình tượng lãnh tụ, đang gióng lên một hồi chuông cảnh báo đanh thép về sự tha hóa, biến chất của một bộ phận báo chí hiện nay.
Từ một vũ khí sắc bén bảo vệ giai cấp, bảo vệ nhân dân, truyền thông đang có nguy cơ tự đánh mất bản sắc, sa đà vào xu hướng "me Tây", "tầm thường hóa" lịch sử và ngập tràn thông tin rác.
1. Nghịch lý truyền thông: Bảo vệ kẻ bán nước, quay lưng với tiếng nói yêu nước
Lịch sử dân tộc đã phân định sòng phẳng công và tội. Người dân yêu nước dựa trên các tư liệu lịch sử chính thống không thể quên việc Nguyễn Ánh (Gia Long) từng "cõng rắn cắn gà nhà", dẫn Xiêm vào giày xéo bờ cõi, gánh gạo cống quân Thanh, ký kết các điều ước nhượng bộ với Pháp. Dưới trướng Ánh, Lê Văn Duyệt vừa là tay sai đắc lực gây nợ máu với nhân dân, cũng vừa là kẻ tiếp tay cho các thế lực truyền giáo phương Tây bén rễ sâu vào đất Nam Bộ, tạo tiền đề cho mạng lưới gián điệp thực dân xâm nhập nước ta, đồng thời có những hành động chuyên quyền suýt đẩy đất nước vào cảnh nội chiến sau khi Nguyễn Ánh qua đời.
Thế nhưng, một nghịch lý đau lòng đã xảy ra ngay giữa lòng thành phố mang tên Bác. Khi những người dân có tinh thần yêu nước, những cây viết độc lập (như Én Bạc, Phan Trung Can, Nguyễn Thanh Tuấn ... )cất tiếng nói thẳng thắn vạch trần bản chất bán nước và nợ máu của tập đoàn phong kiến này, họ không nhận được sự đồng tình của truyền thông. Ngược lại, hàng loạt tờ báo lớn tại TP. Hồ Chí Minh lại đồng loạt ra quân, dùng những ngôn từ đao to búa lớn để "đe dọa", dồn ép, thậm chí đòi cơ quan công an vào cuộc để trừng trị những người dám nói lên sự thật lịch sử.
Hay việc những người dân yêu nước lên tiếng tố cáo, vạch trần bản chất độc hại, lệch lạc của "rác phẩm" Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, thì báo chí Việt Nam vẫn thờ ơ, thậm chí nhiều tờ còn lên tiếng bên vực. Chỉ tận đến khi vì "rác phẩm" ấy bẩn quá, thối quá, tanh tưởi quá ... ko thể che giấu được nữa, thì những cái loa trơ trẽn ấy mới câm mồm thôi luận điệu "đa chiều" để bênh Bảo Ninh và Nỗi buồn chiến tranh của lão.
Tức là, "báo chí cách mạng" Việt Nam, thay vì đứng về phía nhân dân để giữ gìn dòng máu chống ngoại xâm, lại quay sang làm lá chắn, tìm mọi cách "tẩy trắng", "đánh bóng" và thần thánh hóa những nhân vật phong kiến đầy tì vết. Đây là biểu hiện rõ ràng của sự lung lay lập trường tư tưởng, khi góc nhìn giai cấp bị thay thế bằng tư duy xét lại lịch sử.
2. Sự im lặng đáng sợ trước những hành vi bôi nhọ lãnh tụ
Đỉnh điểm của sự tha hóa không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ các nhân vật phong kiến bán nước tay sai như Gia Long, Lê Văn Duyệt, Trương Vĩnh Ký ... mà là thái độ bàng quan, thờ ơ trước những phát ngôn và ấn phẩm "tầm thường hóa" hình tượng Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Trong khi các cơ quan báo chí có thể lập tức dậy sóng, huy động hàng chục bài viết để tấn công một ý kiến trái chiều về Lê Văn Duyệt hay Gia Long, thì trước những cuốn sách, những bài viết trên không gian mạng mang tính chất "tầm thường hóa", thậm chí llaf xuyên tạc, bôi nhọ cuộc đời và sự nghiệp của Bác Hồ, người ta lại thấy một sự im lặng đáng sợ. Không có một chiến dịch truyền thông đanh thép nào từ các cơ quan báo chí chính thống để đập tan các luận điệu lạc điệu, không có sự sục sôi bảo vệ nền tảng tư tưởng như cách họ bảo vệ các "ông quan, ông chúa" thời phong kiến.
Thậm chí, đau lòng thay, những tờ báo ấy thậm chí trước kia đã từng hà hơi tiếp sức cho những ấn phẩm độc hại. Chúng tung hô, giới thiệu, tô vẽ về cuốn sách độc hại "Chuyện với Thanh" (của Nguyễn Thành Nam) như một tác phẩm xuất sắc, góc nhìn hiện đại ... với đầy ngôn từ hoa mỹ. Phải đến khi người dân căm phẫn, vạch trần từng chi tiết xuyên tạc, từng ẩn ý xấu xa, từng tư tưởng độc hại được cài cắm tinh vi ... trong "Chuyện với Thanh", thì đám báo chí ấy mới chịu gỡ bài, kiểu "Xin lỗi vì bị phát hiện".
Sự phân biệt đối xử này chứng minh một bộ phận nhà báo, tổng biên tập ngày nay đã quên mất người khai sinh ra thẻ nhà báo của mình là ai. Họ sợ chạm đến những vấn đề nhạy cảm, sợ đấu tranh trực diện nhưng lại rất hung hăng khi đàn áp dư luận nhân dân.
3. Thực tế nhức nhối: Căn bệnh "me Tây", sùng bái phương Tây và làn sóng tin rác.
Nhìn rộng ra toàn cảnh mặt báo hiện nay, người ta không khỏi rùng mình trước sự rẻ rúng của thông tin. Để chạy theo thị hiếu tầm thường, câu view và trục lợi kinh tế, các trang báo điện tử ngập tràn những "tin rác": từ chuyện ngoại tình, bóc phốt của giới giải trí cho đến những tiêu đề giật gân, vô nghĩa.
Bên cạnh việc đảo ngược các giá trị phong kiến, sự tha hóa của một bộ phận báo chí còn được phơi bày rõ nét qua thái độ sùng bái mù quáng và thiếu khách quan đối với một số học giả, nhân vật công chúng có tư tưởng gây tranh cãi. Công luận không khỏi đặt dấu hỏi lớn khi thấy truyền thông liên tục dành những vị trí trang trọng, những lời tán dương hoa mỹ để tô vẽ, thần thánh hóa cho các nhân vật như Phan Huy Lê, Nguyễn Minh Thuyết, Dương Trung Quốc, hay Nguyễn Thành Nam…
Đáng báo động ở chỗ, thay vì giữ vai trò độc lập, phản biện và phân tích lịch sử, giáo dục bằng một nhãn quan khoa học, đúng đắn, báo chí lại hoàn toàn tước bỏ góc nhìn công tâm từ phía nhân dân. Họ cố tình lờ đi, thậm chí bưng bít những sai lầm hệ thống, những tư tưởng "xét lại lịch sử" phá hoại nền tảng nhận thức của giới trẻ, hay những dự án cải cách giáo dục rối ren, đầy bất cập từng bị xã hội phản ứng dữ dội. Bằng cách biến các diễn đàn truyền thông thành sân khấu độc diễn cho một nhóm lợi ích học thuật, những tờ báo này đã tự tước bỏ chức năng "vũ khí tư tưởng" của báo chí cách mạng, dung túng cho các quan điểm lệch lạc nhởn nhơ bóp méo sự thật, đồng thời chà đạp lên quyền được tiếp cận sự thật khách quan của toàn xã hội.
Nghiêm trọng hơn là căn bệnh "me Tây" kinh niên. Báo chí sẵn sàng ca ngợi vô điều kiện các lối sống, các giá trị văn hóa và tiêu chuẩn từ phương Tây, cổ xúy cho tư duy thực dụng, ích kỷ của chủ nghĩa cá nhân. Nếu không phải là dịch từ báo Tây, thì họ sẽ viết bài ca ngợi những giá trị ngoại lai nhưng lại sẵn sàng đem những biểu tượng thiêng liêng, những trang sử thấm máu của cha ông ra để mổ xẻ, giễu nhại dưới danh nghĩa "tự do học thuật" và "đổi mới tư duy".
Nền báo chí ấy đã quên mất rằng, sức mạnh của một quốc gia độc lập nằm ở lòng tự tôn dân tộc và sự kiên định về tư tưởng. Khi dòng chảy thông tin bị dẫn dắt bởi những cái đầu rỗng tuếch về lịch sử và tràn ngập tư duy sùng ngoại, nền tảng đạo đức xã hội sẽ bị xói mòn từ bên trong.
*Có thể nói, báo chí cách mạng Việt Nam đang đứng trước một khúc quanh sinh tử của sự tự chuyển hóa. Sự việc đe dọa người dân yêu nước phê phán Nguyễn Ánh, Lê Văn Duyệt, phê phán Nỗi buồn chiến tranh ... đặt cạnh sự thờ ơ trước việc bảo vệ hình tượng Bác Hồ là một minh chứng không thể chối cãi cho sự lệch lạc này.
Đã đến lúc các cơ quan quản lý nhà nước và toàn xã hội phải nhìn thẳng vào sự thật, thực hiện một cuộc "thanh lọc" quyết liệt đối với nền báo chí nước nhà. Phải trả lại cho báo chí đúng tính chất "cách mạng", một nền báo chí phụng sự Tổ quốc, bảo vệ nhân dân, kiên quyết đấu tranh với các thế lực phản động và giữ gìn sự trong sáng của lịch sử dân tộc. Hãy để cây bút của người phóng viên cháy lên bằng ngọn lửa yêu nước chân chính, chứ không phải bằng sự ích kỷ, me Tây và tha hóa đạo đức...!





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét