Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2023
TÁC CHIẾN PHÒNG KHÔNG ĐÁNH THẮNG TRẬN ĐẦU
Những luận điệu xảo trá sau vụ khủng bố ở Đắk Lắk: Thêu dệt, bóp méo sự thật
Sau khi vụ án xảy ra,
trên nhiều kênh thông tin báo chí nước ngoài, các trang mạng hải ngoại, trang
mạng cá nhân của các đối tượng chống đối đã tung ra thông tin sai sự thật, các
hình ảnh được dàn dựng, cắt ghép… Một số bài viết cố tình đánh tráo bản chất,
hướng vụ án sang nguyên do khác nhằm kích động tâm lý kỳ thị dân tộc, gây chia
rẽ giữa đồng bào các dân tộc ở Tây Nguyên.
Liên quan vụ khủng bố do
nhóm đối tượng trang bị vũ khí, tấn công trụ sở UBND xã Ea Ktur và Ea Tiêu,
huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk ngày 11/6 làm 4 cán bộ Công an xã hy sinh, 2 cán bộ
xã và 3 người dân thiệt mạng, 2 cán bộ Công an xã bị trọng thương, CQĐT đã khởi
tố vụ án, bắt giữ các đối tượng liên quan để điều tra, xử lý trước pháp luật;
đồng thời triển khai các công tác ổn định tình hình tại địa phương. Tuy nhiên,
các thế lực thù địch, phản động, các phần tử chống đối đã và đang lợi dụng vụ
án để xuyên tạc sự thật, đưa các thông tin sai trái nhằm kích động chống phá,
gây bất ổn từ bên trong, đồng thời tạo cớ để kêu gọi các nước, các tổ chức quốc
tế can thiệp vào công việc nội bộ của nước ta. Với tính chất đặc biệt nghiêm
trọng của vụ án, Người Phát ngôn Bộ Công an cũng như các cơ quan chức năng đã
có các thông tin chính thức với báo chí và tại một số hội nghị, diễn đàn có
liên quan. Việc thông tin đảm bảo tính chính xác, kịp thời, giúp người dân
trong nước và dư luận quốc tế nắm được thông tin, bản chất vụ án, ủng hộ cơ
quan chức năng tích cực điều tra, làm rõ để xử lý trước pháp luật; đồng thời
lên án các cá nhân, tổ chức đứng sau vụ án, các đối tượng chủ mưu, cầm đầu gây
bất ổn tại khu vực Tây Nguyên. Tuy nhiên, sau khi vụ án xảy ra, trên nhiều kênh
thông tin báo chí nước ngoài, các trang mạng hải ngoại, trang mạng cá nhân của
các đối tượng chống đối đã tung ra thông tin sai sự thật, các hình ảnh được dàn
dựng, cắt ghép… Một số bài viết cố tình đánh tráo bản chất, hướng vụ án sang
nguyên do khác nhằm kích động tâm lý kỳ thị dân tộc, gây chia rẽ giữa đồng bào
các dân tộc ở Tây Nguyên. Báo điện tử BBC Tiếng Việt ngày 23/6 đăng bài “Câu
chuyện Tây Nguyên và người dân sắc tộc của núi rừng trong lòng tôi” đã đưa
nhiều thông tin sai sự thật, có các bình luận mang tính chụp mũ, suy diễn. Bài
viết cố tình hướng lái sai mục đích, ý nghĩa của vấn đề di dân, phát triển kinh
tế ở Tây Nguyên, từ đó quy chụp “không gian của các sắc tộc bị tan vỡ”! Người
viết đưa ra những câu từ vừa trái bản chất, vừa mang tính kích động như “Sau
biến cố 30/4/1975, Tây Nguyên bước vào kỷ nguyên bị phá vỡ”. Ngay như khái niệm
“đồng bào” vốn là câu chữ thân thuộc, thiêng liêng với cộng đồng các dân tộc ở
Việt Nam thì bài viết cũng cố tình bẻ lệch ý nghĩa, cho rằng “việc gọi các sắc
tộc Tây Nguyên bằng từ “đồng bào” không che giấu được toan tính chính trị”, đả
kích thành “đây là cách áp đặt văn hoá và mị dân”! Bằng thủ đoạn vờ “đặt vào
miệng” của một người không rõ thực hư ở đâu, bài viết này vu cáo “Người Kinh
đang đối xử với các sắc tộc Tây Nguyên hơn cả thực dân, bởi thực dân không muốn
chiếm đoạt và đồng hoá như thế”; “có quá nhiều người sắc tộc ở Tây Nguyên nói
họ không được phép thực hành niềm tin tôn giáo họ chọn”.
Bằng những thủ đoạn đánh
tráo bản chất dưới dạng hồi ức, kể lại, nhớ lại, tự bịa ra lời nói của những cá
nhân không có thật, bài viết cố tình vẽ ra bức tranh với gam màu xám xịt ở Tây
Nguyên rồi quy kết rằng “việc tấn công vào trụ sở Công an tại hai xã vừa qua
rất có thể là phản ứng của sự phẫn nộ, phản kháng khi người sắc tộc bị dồn vào
đường cùng”! Đây là thủ đoạn vu cáo hết sức nguy hiểm nhằm kích động chống phá
từ bên trong và gây sự hiểu lầm, tạo sức ép từ bên ngoài. Đài Á châu tự do
(RFA) đưa bài mang rõ tính kích động, xuyên tạc chính sách đại đoàn kết dân tộc
của Đảng ta khi nói rằng, giải pháp cho các vấn đề kinh tế, chính trị, xã hội,
tôn giáo ở Tây Nguyên đều lặp lại điệp khúc cách đây hàng chục năm. Từ đó bôi
nhọ: “Không chỉ nguội mà còn cuội. Cuội là vì trên thực tế, Đảng Cộng sản Việt
Nam luôn đi ngược lại chính sách đại đoàn kết dân tộc và giờ đây lại còn đổ vấy
trách nhiệm về biến cố xả súng ở huyện Cư Kuin”!
Trong một bài viết khác,
đài này dùng những ngôn từ xảo trá để bóp méo bản chất vụ án khủng bố ở Đắk
Lắk, “đánh lái” thành vấn đề xung đột, mâu thuẫn trong các dân tộc ở Tây
Nguyên, vu cáo người dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên “không chịu được sự áp đảo
hiện nay bởi sự thống trị của người Việt đến từ đồng bằng”. Với cách dẫn dắt
sai trái này, bài viết nhắm vào chỉ trích Đảng, Nhà nước: “Chính quyền của Đảng
Cộng sản bị cáo buộc đàn áp các nhóm sắc dân này, những người đã từng chiến đấu
với họ trong các cuộc chiến tranh chống Pháp, Mỹ…”; “đồng bào thiểu số ở Tây
Nguyên đã bị truất sở hữu đất đai của tổ tiên, nơi mà nhà nước áp dụng chính
sách thuộc địa”! Đài này cũng đưa nhiều phỏng vấn những đối tượng tự xưng là
người dân tộc HMong, người Thượng tự nhận là “nạn nhân bị đàn áp tôn giáo” phải
bỏ chạy lưu vong hoặc dẫn lời những trường hợp không rõ địa chỉ cụ thể để bôi
nhọ tình hình thực tế tại Đắk Lắk. Những đối tượng này cho rằng vụ việc ở Đắk
Lắk là “hành động phản kháng của người Tây Nguyên theo đạo Tin lành bị áp bức
về đức tin”, là “mâu thuẫn sắc tộc” âm ỉ từ lâu; xuyên tạc bản chất vấn đề bằng
chiêu bài “người Kinh áp bức người Thượng”, “người Kinh chiếm đất của người
Thượng”. Cũng với giọng điệu bịa đặt, đả kích, Đài VOA đưa nhiều bài viết đánh
lừa người đọc dưới dạng người Thượng ở Tây Nguyên kể chuyện. Trong bài viết
“Người Thượng tấn công chính quyền vì tức nước vỡ bờ”, bằng việc dẫn lời của
hai trường hợp ở Hoa Kỳ có tên là Y Phíc và Aga – thành viên của tổ chức phản
động “Người Thượng vì công lý”, bài viết trích dẫn những nội dung sai trái nhắm
vào miệt thị chính quyền, quy cho nguyên nhân vụ khủng bố là “họ đã bị đẩy đuổi
đến bước đường cùng”! Từ việc bịa chuyện mâu thuẫn trong làm ăn, lao động sản
xuất giữa người Kinh với người Thượng, bài viết vu cáo “chính quyền không bao
giờ cho người dân tự do bày tỏ niềm tin tôn giáo mà họ lựa chọn”; “người Thượng
cũng đem những bức xúc của mình đi khiếu nại với chính quyền nhưng không những
không được giải quyết mà còn bị bắt bớ, đánh đập”. Từ đó, bài viết đánh tráo
bản chất, bôi nhọ thành “chính quyền cộng sản Việt Nam gần như không quan tâm
gì đến đồng bào Tây Nguyên”; biện hộ cho hành vi của những kẻ khủng bố rằng
“khi bị đẩy vào bước đường cùng thì người dân không còn cách nào khác là sẵn
sàng đối diện với cái chết để làm liều”; “khi họ không còn con đường để sống
thì họ phải chấp nhận cái chết”. Nội dung trong các bài viết, lời nói dù bằng
cách này hay cách khác thì số này đều nhắm vào xuyên tạc, bôi nhọ chính sách
của Đảng, Nhà nước với đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên, cho rằng đồng
bào bị bỏ rơi, bị chèn ép, đẩy vào khốn cùng. Cùng với đó là xuyên tạc tình
cảm, đời sống của đồng bào Tây Nguyên, đưa ra những nội dung sai trái để gây
chia rẽ giữa người Kinh với người Thượng, giữa các đồng bào dân tộc thiểu số.
Một số bài viết còn xuyên tạc việc chính quyền “lợi dụng vụ việc để đàn áp,
truy bức người Thượng”, từ đó đưa ra cái nhìn sai lệch, nhất là gây hiểu lầm
đối với dư luận ở nước ngoài, cố tình tạo ra những mâu thuẫn, bất ổn từ bên
trong để kêu gọi sự can thiệp của các tổ chức quốc tế vào công việc nội bộ của
Việt Nam…
Phủ nhận nền tảng tư tưởng của Đảng Tội ác của những kẻ chống phá và cái giá của sai lầm
Trong khi toàn Đảng, toàn
dân và toàn quân ta đang ra sức phấn đấu, khắc phục khó khăn, đẩy mạnh phát
triển kinh tế – xã hội, quyết tâm hoàn thành các mục tiêu mà Nghị quyết Đại hội
XIII của Đảng đã xác định, thì các thế lực thù địch lại ra sức chống phá Đảng,
Nhà nước và chế độ ta. Họ vào hùa với nhau, tiếp tục “đổ dầu vào lửa” với tham
vọng cản trở công cuộc đổi mới, ngăn cản việc thực hiện khát vọng phát triển đất
nước phồn vinh, hạnh phúc của Nhân dân ta. Tiêu điểm chống phá của các thế lực
thù địch là phủ nhận nền tảng tư tưởng của Đảng, tập trung vào sự phủ nhận bản
chất khoa học, cách mạng của chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Âm
mưu và thủ đoạn này không mới nhưng sự nguy hiểm của nó thì rất lớn: Triệt phá
từ “gốc” những nội dung “cốt lõi” trong nền tảng tư tưởng của Đảng ta với thái
độ hết sức thâm thù, xảo trá nhằm hạ thấp uy tín, vị thế của Đảng, tước bỏ niềm
tin của Nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng ta; gây rối loạn đời sống tinh thần
xã hội Việt Nam; khiến chúng ta không thể an tâm thực hiện thắng lợi Nghị quyết
Đại hội XIII của Đảng. Từ đây, các thế lực thù địch mở rộng quy mô, hình thức
chống phá sang các lĩnh vực khác của đời sống xã hội, từ kinh tế, chính trị, xã
hội, đến quốc phòng, an ninh và đối ngoại; làm mất uy tin, vị thế của Đảng, Nhà
nước Việt Nam trên trường quốc tế. Sự thâm thù và tội ác này cần nhận diện đúng
và có biện pháp khắc chế hiệu quả, không thể xem thường.
Âm mưu cơ bản, xuyên suốt
và lâu dài của các thế lực thù địch là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng
sản Việt Nam, phủ nhận CNXH và con đường đi lên CNXH ở nước ta nhằm tạo ra
“khoảng trống chính trị” trong nhận thức, tư tưởng, lý luận để đưa ý thức hệ tư
sản xâm nhập ngày càng sâu rộng vào đời sống tinh thần của Nhân dân ta, lái
nước ta đi theo quỹ đạo TBCN. Vì vậy, trong tình hình mới, dù phải đối mặt với
bộn bề công việc nhưng chúng ta phải để tâm, nhận diện đúng nguồn gốc, bản
chất, âm mưu, thủ đoạn, hoạt động chống phá của các thế lực thù địch, bởi nó
liên quan trực tiếp đến sinh mệnh của Đảng, sự tồn vong của chế độ, lợi ích
quốc gia – dân tộc, cuộc sống hòa bình, hạnh phúc của Nhân dân. Chúng ta không
hề ngạc nhiên khi các thế lực thù địch tái lập “điệp khúc cũ”, tấn công trực
diện vào các nội dung cốt lõi của chủ nghĩa Mác – Lênin, xoáy vào nguồn gốc ra
đời, những cống hiến, giá trị khoa học, cách mạng của học thuyết này. Vì sao
như vậy? Phải chăng các thế lực thù địch nhàn rỗi, gây chuyện mua vui? Ở đây ẩn
chứa một âm mưu vô cùng thâm độc: Muốn phủ nhận nền tảng tư tưởng của Đảng ta,
phải bắt đầu từ sự xuyên tạc nền “gốc”, đó là sự ra đời, phát triển của chủ
nghĩa Mác – Lênin. Đây là những vấn đề căn cốt, đặc biệt quan trọng nhưng ở
Việt Nam còn nhiều người hiểu biết chưa tường tận, chuyên sâu về vấn đề này nên
rất dễ lừa gạt. Vì lẽ đó, các thế lực thù địch ra rả tuyên truyền về sự lỗi
thời, lạc hậu của chủ nghĩa Mác – Lênin với nhiều luận cứ, thoạt nghe có vẻ
thuyết phục, đó là chủ nghĩa Mác – Lênin xuất hiện đã cách chúng ta gần 2 thế
kỷ nên đã cũ kỹ, lỗi thời, không còn phù hợp với thế kỷ XXI – thời đại
cách mạng công nghệ 4.0. Lý lẽ của họ là chủ nghĩa Mác – Lênin ra đời ở châu
Âu, dựa vào những tiền đề kinh tế, chính trị – xã hội; khoa học – công nghệ, lý
luận và tư tưởng – văn hóa của thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX của châu Âu nên đã là
quá khứ. Với luận điểm này, họ lấy xuất phát điểm với tư cách là sự giáo đầu về
mặt lý luận để thực hiện mưu đổ chính trị nhằm chuyển hóa Việt Nam con đường
TBCN nhằm thu hút đông đảo sự ủng hộ của người dân. Nhìn vào chiều sâu của thủ
đoạn này là hết sức nguy hiểm, không thể xem thường. Nó đã đi từ vấn đề “nền
gốc” để lung lạc ý chí của người dân khi mà thực tiễn xây dựng CNXH ở Việt Nam
và trên thế giới còn gặp nhiều khó khăn, trong khí đó CNTB đang “thay đổi” để
thích nghi, phát triển và đạt được một số thành quả nhất định có sức hấp dẫn
lớn, không thể phủ nhận.
Vì lẽ đó, các thế
lực thù địch cố tình chỉ ra sự bất cập của con đường đi lên CNXH ở Việt Nam
bằng cách nêu ra sự khác biệt căn bản của Việt Nam với châu Âu, luôn rùm beng
la ó rằng, “chủ nghĩa Mác – Lênin là một học thuyết ngoại lai”, “ngoại đạo” do
C. Mác, Ph. Ăngghen và V.I. Lênin sáng lập dựa trên nền tảng kinh tế – xã hội
châu Âu, mà châu Âu khác Việt Nam, nên nó không cần cho Việt Nam. Từ đó, họ nêu
ra lý lẽ, rằng C. Mác, Ph. Ăngghen là những người Đức, còn V.I. Lênin là người
Nga; cả hai nơi ấyL nước Đức và nước Nga – chủ nghĩa Mác – Lênin và của CNXH
khoa học không còn tồn tại, nó đã được đưa vào “bảo tàng lịch sử”, “chỉ còn lại
là cái tên gọi, cái bóng của quá khứ”. Khuếch đại tính đặc thù của Việt Nam,
các thế lực thù địch đã quy kết, vu cáo Đảng Cộng sản Việt Nam là “lực lượng
bảo thủ, trì trệ”, rằng lý luận mà C. Mác, Ph. Ăngghen, V.I. Lênin “nặn ra hoàn
toàn không phù hợp với điều kiện của Việt Nam, cho nên Đảng Cộng sản Việt Nam
cần chấm dứt sự “hoài cổ”, dừng lại việc “khư khư bám giữ chủ nghĩa Mác –
Lênin”, bởi lấy nó làm nền tảng tư tưởng là một sai lầm. Không thể thực hiện
được mục đích, họ điên cuồng phản kháng, quy kết, buộc tội Đảng ta đã “kìm hãm
sự phát triển của Việt Nam”, “kéo lùi lịch sử dân tộc” Trên cơ sở đó, đẩy mạnh
đấu tranh phản bác những luận điệu sai trái, thù địch cho rằng, Hồ Chí Minh lựa
chọn con đường đi lên CNXH của Người cho cách mạng Việt Nam là sai lầm, ảo
tưởng; Việt Nam cần có lý luận khác mà thực chất là phủ nhận chủ nghĩa Mác –
Lênin, tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh để dọn đường đón rước hệ tư
tưởng tư sản vào Việt Nam, lái nước ta đi theo quỹ đạo của CNTB. Mặt khác, chỉ
ra sự phát triển biện chứng của chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng, đạo đức, phong
cách của Người trong điều kiện lịch sử mới, làm cho chủ nghĩa Mác – Lênin, tư
tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh luôn luôn là nền tảng tư tưởng của Đảng
ta, chiếm vị trí thống trị trong đời sống tinh thần của xã hội Việt Nam. Đó là
lời kêu gọi từ trái tim, mệnh lệnh của cuộc sống; niềm vui, hạnh phúc của chúng
ta đối với sứ mệnh bảo vệ vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ Đảng,
Nhà nước, Nhân dân và chế độ XHCN, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái,
thù địch trong tình hình mới./.
Tái diễn luận điệu xuyên tạc nền báo chí cách mạng Việt Nam
Sinh thời, Chủ tịch Hồ
Chí Minh đã khẳng định rõ về tính cách mạng của báo chí Việt Nam: “Báo chí ta
không phải để cho một số ít người xem, mà để phục vụ nhân dân, để tuyên truyền
giải thích đường lối, chính sách của Đảng và Chính phủ”. 98 năm qua, nền báo
chí cách mạng Việt Nam đã không ngừng lớn mạnh, có những đóng góp lớn vào sự
phát triển của đất nước.
Lợi dụng dịp kỷ
niệm 98 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, các đối tượng chống đối, cơ hội
chính trị đã tung ra nhiều luận điệu sai trái, xuyên tạc đời sống báo chí tại
Việt Nam. Vẫn những luận điệu cũ được rêu rao từ năm này qua năm khác, chúng
“nhắm mắt nói liều” rằng “tự do báo chí tại Việt Nam bị chính quyền cấm cản”,
“báo chí Việt Nam bị kiểm soát chặt”, “Việt Nam không có tự do báo chí”… Từ
những thông tin sai lệch này, các đối tượng tự xưng “nhà dân chủ” đòi chính
quyền phải thay đổi quy định về quản lý báo chí, “trả tự do cho báo chí”
(?!).Lâu nay, các tổ chức như Phóng viên không biên giới (RSF); các đài BBC,
RFA, RFI, VOA tiếng Việt và một số tổ chức, cá nhân phản động luôn tìm cách
xuyên tạc, bịa đặt về tình hình tự do báo chí tại Việt Nam. Mới đây, RSF đã
công bố cái gọi là báo cáo về “Chỉ số tự do báo chí thế giới năm 2023”. Trong
bảng xếp hạng, RSF xếp ba nước đứng cuối bảng đều ở châu Á, trong đó xếp Việt
Nam hạng 178. Về bảng đánh giá tự do báo chí World Press Freedom Index hằng năm
được RSF đưa ra, không khó để thấy căn cứ đánh giá, xếp hạng của RSF không
thuyết phục. Riêng đối với Việt Nam, RSF không có một nghiên cứu chuyên sâu, cụ
thể nào về tình hình báo chí. Đồng thời, tổ chức này cũng không sử dụng bất kì
báo cáo nào của Chính phủ Việt Nam để đưa ra đánh giá. Trái lại việc RSF xếp
loại tự do báo chí ở Việt Nam lại thường dựa vào những thông tin do số tổ chức,
cá nhân phản động, thù địch, cơ hội chính trị, có các hoạt động vi phạm pháp
luật Việt Nam cung cấp, do đó thông tin không khách quan, sai thực tế về tình
hình tự do báo chí ở Việt Nam. Năm nay, RSF vẫn xếp Việt Nam nằm trong nhóm các
quốc gia đứng gần cuối trong “Bảng xếp hạng chỉ số tự do báo chí thường niên
năm 2023”, tạo cớ để các tổ chức, cá nhân phản động triệt để sử dụng nhằm quy
kết, chống phá Việt Nam. Tại Quyết định số 362/QĐ-TTg ngày 3/4/2019 của Thủ
tướng Chính phủ phê duyệt Quy hoạch phát triển và quản lý báo chí toàn quốc đến
năm 2025 nêu rõ quan điểm: “Báo chí là phương tiện thông tin, công cụ tuyên
truyền, vũ khí tư tưởng quan trọng của Đảng và Nhà nước, diễn đàn của nhân dân,
đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp, toàn diện của Đảng, sự quản lý của Nhà nước,
hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. Những năm qua, cùng với sự
bùng nổ của công nghệ truyền thông, nền báo chí nước ta cũng có sự phát triển
nhanh chóng, góp phần quan trọng trong việc nâng cao dân trí, phát triển văn
hóa và con người Việt Nam. Tự do báo chí, tự do ngôn luận là quyền cơ bản của
mỗi công dân. Điều 25, Hiến pháp năm 2013 của nước ta ghi nhận rõ: “công dân có
quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội,
biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Đồng thời, Luật
Báo chí cũng nghiêm cấm các hành vi cản trở việc in, phát hành, truyền dẫn,
phát sóng sản phẩm báo chí, sản phẩm thông tin có tính chất báo chí hợp pháp
tới công chúng; đe dọa, uy hiếp tính mạng, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của nhà
báo, phóng viên; phá hủy, thu giữ phương tiện, tài liệu, cản trở nhà báo, phóng
viên hoạt động nghề nghiệp đúng pháp luật. Với hành lang pháp lý như trên, hoạt
động báo chí ở nước ta đã có sự phát triển toàn diện. Xét trên phương diện số
lượng, đến cuối năm 2022, nước ta có 127 cơ quan báo, 670 cơ quan tạp chí (bao
gồm 327 tạp chí lý luận chính trị và khoa học và 72 tạp chí văn học nghệ
thuật), 72 cơ quan đài phát thanh, truyền hình. Trong đó, có 6 cơ quan truyền
thông đa phương tiện chủ lực là Báo Nhân dân, Đài Tiếng nói Việt Nam, Đài
Truyền hình Việt Nam, Thông tấn xã Việt Nam, Báo Quân đội nhân dân và Báo Công
an nhân dân. Số lượng nhân sự đang hoạt động trong lĩnh vực báo chí là gần
41.000 người, với 19.356 nhà báo đã được cấp thẻ. Nhiều vấn đề bất cập, gây bức
xúc trong dư luận đã được báo chí phản ánh và các cơ quan có thẩm quyền đã kịp
thời tiếp thu, giải quyết. Đặc biệt, trong công cuộc đấu tranh phòng, chống
tham nhũng, báo chí đã có những đóng góp vô cùng quan trọng, vừa góp phần phát
hiện các vụ việc vi phạm, vừa đóng góp những ý kiến, giải pháp để hoàn thiện
thể chế phòng, chống tham nhũng. Cùng các cơ quan báo chí trong nước, trong quá
trình hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, nhiều cơ quan báo chí nước ngoài đã
đặt văn phòng đại diện hoặc cử phóng viên thường trú tại Việt Nam. Ngoài ra,
hiện có khoảng 57 kênh truyền hình nước ngoài được cung cấp trên dịch vụ truyền
hình của Việt Nam. Rõ ràng, đời sống báo chí ở Việt Nam đang diễn ra hết sức
sôi nổi. Các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí luôn được Đảng, Nhà nước tôn
trọng vào bảo đảm. Đồng thời, việc thực hiện các quyền tự do ngôn luận, tự do
báo chí phải tuân thủ nghiêm theo đúng quy định của pháp luật. Mọi trường hợp
lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để tiến hành các hoạt động chống
phá chính quyền, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, xuyên tạc lịch sử, xúc
phạm dân tộc, đe doạ đến an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội; lợi dụng
tự do báo chí để xúc phạm quyền, lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức là
vi phạm pháp luật và tùy mức độ, tính chất vi phạm mà bị xử lý chế tài tương
ứng. Mọi hoạt động lợi dụng vỏ bọc báo chí để “bán nước cầu vinh”, chống phá
nền hoà bình, ổn định của dân tộc đều phải bị lên án và xử lý nghiêm khắc. Những
thông tin sai trái về tình hình báo chí của Việt Nam được các đối tượng xấu đưa
ra đang đi ngược lại thực tế, nằm trong mưu đồ chống phá Đảng, Nhà nước, nhân
dân Việt Nam.
Tin giả, tin sai sự thật núp bóng những câu chuyện cảm động, nhân văn
Công nghệ thông tin phát
triển mạnh mẽ đã và đang là cơ hội để truyền thông lan tỏa, đó là một trong
những điều kiện để mở rộng dân chủ. Thế nhưng, không ít tổ chức, cá nhân đã lợi
dụng vấn đề này để tung tin thất thiệt, bịa đặt những tình tiết về các vụ việc
hòng “câu view”, “câu like”, hướng lái dư luận và mục đích cuối cùng chính là
nhằm lừa đảo, chiếm đoạt tài sản; kiếm tiền từ mạng xã hội, thậm chí là chống
phá Đảng, Nhà nước.
Còn nhớ trong đại dịch
COVID-19, câu chuyện của vị bác sĩ tên Trần Khoa sau khi đăng tải trên mạng xã
hội với nội dung về hình ảnh vị bác sĩ này đã rút máy thở của mẹ mình để nhường
máy thở, sự sống cho sản phụ giường bên cạnh. Sau khi được đăng tải đã thu hút
hàng triệu lượt “like”, chia sẻ, bình luận. Tuy nhiên, xác minh sự việc, cơ
quan an ninh đã kết luận đây là những thông tin giả mạo và không có thật ở Việt
Nam. Nhưng nhiều bình luận lại có quan điểm cho rằng đây là câu chuyện nhân
văn, cần lan tỏa cũng không sao. Tuy vậy, bản chất của người đăng tải câu
chuyện này lại không nhằm mục đích nhân văn mà chính là lợi dụng câu chuyện để
thu hút cộng đồng, lòng tốt của mọi người để thực hiện hành vi lừa đảo, chiếm
đoạt tài sản và ai có lòng thương thì lại bị đặt sai chỗ, tiếp tay cho kẻ xấu.
Nguy hiểm hơn việc đăng tải câu chuyện này gây ảnh hưởng xấu đến xã hội, gây
hoang mang trong Nhân dân và có cái nhìn bi quan về tình hình dịch bệnh tại TP
Hồ Chí Minh. Hay như tại Hà Nội xuất hiện câu chuyện được lan truyền chóng mặt
trên mạng xã hội facebook. Người viết tự nhận là người trong cuộc và chia sẻ
rằng buổi chiều vừa ăn cơm xong thì thấy một nam thanh niên ăn mặc rách rưới,
dáng người yếu ớt, xiêu vẹo trước cửa. Nam thanh niên thều thào hỏi chủ nhà:
“Cô còn chút cơm thừa canh cặn nào cho cháu ăn, cháu chết đói mất”. Chủ nhà hỏi
chuyện thì cháu kể năm nay 18 tuổi, quê Thanh Hóa, đi làm phụ hồ cùng anh trai
21 tuổi, cả hai thuê trọ và từ hôm Hà Nội giãn cách đến nay đã tuần lễ nhưng
không có miếng gì lót bụng. Cô chủ nhà thấy vậy liền pha mì tôm cho hai thanh
niên và không quên tặng kèm ít gói nữa để đi đường. Ngay khi câu chuyện đăng
tải kèm hình ảnh hai thanh niên ăn mì tôm (bức ảnh bị che mặt), hàng nghìn lượt
chia sẻ và bình luận bày tỏ thương cảm.
Trong đại dịch, thực tế
có rất nhiều câu chuyện thương cảm xảy ra và cũng đầy ắp tình người. Hình ảnh
những người đi xin ăn vốn dĩ không hiếm nhưng đưa ra hoàn cảnh hai thanh niên
thất thểu vào nhà xin “cơm thừa, canh cặn” lại là câu chuyện khác. Và sự thật
đã hé lộ khi phần cuối người kể chuyện kết luận rằng: “Thủ tướng nói “Không để
ai bị bỏ lại phía sau”, vậy mà ngay giữa Thủ đô lại để người dân cả tuần không
có gì lót bụng”. Từ đó đưa ra lời lẽ phê phán, chỉ trích Chính phủ, cho rằng
người dân đừng tin gì Chính phủ, chính quyền!. Thủ đoạn của các đối tượng xấu
là tung những hình ảnh, những câu chuyện mà nghe qua tưởng như “tình người
trong hoạn nạn”, từ đó đánh vào lòng trắc ẩn, sự thương xót, bi ai của con
người trong đại dịch. Tuy vậy, đây chỉ là thủ đoạn “che mắt” bởi khi các đối
tượng bịa đặt càng bi thương, càng xót xa thì càng lấy nước mắt nhân sinh để
gieo thù hận lên chính quyền. Từ đó, các thế lực xấu sẽ lợi dụng những câu
chuyện, hình ảnh bi đát này để bôi nhọ sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước. Theo các
chuyên gia tại Trung tâm Xử lý tin giả Việt Nam (VAFC), tin giả được tung ra
dưới nhiều hình thức khác nhau, có thể nhằm vụ lợi nhưng cũng có thể chỉ để
được lan truyền rộng khắp nhằm “câu view”, “câu like” trên mạng xã hội. Qua
theo dõi và sàng lọc, VAFC phân loại các loại tin giả xuất hiện theo các nhóm
thông tin gồm: Tin giả về y tế, sản phẩm y tế liên quan đến sức khỏe con người;
tin giả về chính sách, pháp luật; kinh tế, tài chính; thiên tai, dịch bệnh; an
ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội; tài khoản giả mạo; đường link lừa đảo
và các lĩnh vực khác. Tùy theo mức độ, VAFC phân chia tin giả thành hai mức độ,
gồm những thông tin không có thật, tin bịa đặt, vu khống và những thông tin có
một phần sự thật nhưng không hoàn toàn chính xác, tin xuyên tạc, bóp méo sự
thật; tin không có cơ sở được lan truyền trong xã hội và trên không gian mạng.
Theo đó, không như quan niệm của một số người cho rằng tin giả chỉ mang nội
dung tiêu cực thì hiện đang có xu hướng tin giả mang cả nội dung tích cực, nhân
đạo và cũng đang được phát tán, lan truyền sâu rộng. Theo các cơ quan chức
năng, không nằm ngoài xu thế chung của thế giới, mạng xã hội tại Việt Nam đang
là “mảnh đất màu mỡ” giúp tin giả phát triển. Và nhiều ý kiến cảm thấy lo ngại
khi nhiều tin giả ở Việt Nam khá đơn giản mà vẫn lừa được khá nhiều người, nhất
là hiện nay trên các trang mạng xã hội vẫn liên tục xuất hiện những thông tin
rất vô lý nhưng nhiều người vẫn xuýt xoa, phẫn nộ, mừng vui thật dễ dàng rồi
còn kêu gọi bạn bè cùng trao đổi. Thực tế, trong bối cảnh thế giới ngày càng
“phẳng”, không thể phủ nhận những tiện ích của mạng xã hội, nhưng cũng không
loại trừ rất nhiều những rủi ro đã, đang và sẽ còn tiềm ẩn trên mạng xã hội.
Bản chất của mạng xã hội không xấu, xấu hay không là ở chỗ, cách thức chúng ta
đang sử dụng mạng xã hội như thế nào. Từ những thông tin đã nêu, cho thấy, giải
pháp tuyên truyền, giáo dục nhận thức và kỹ năng để mỗi công dân trở thành một người
dùng mạng xã hội thông thái, có “sức đề kháng” và khả năng phân biệt thông tin
chính thống với thông tin giả mạo, bịa đặt là giải pháp cơ bản, quan trọng. Do
vậy, đừng vội vàng chia sẻ, bình luận, lan truyền hình ảnh, thông tin chưa được
kiểm chứng, nhất là dạng thông tin, hình ảnh chạm vào nỗi đau thương, mất mát,
bi ai, trắc ẩn của con người bởi “khuất trong bóng tối” vẫn luôn có những kẻ
xấu đang dùng chiêu bài tung tin giả đánh vào nhân tâm, vào nước mắt người dân
nhằm gieo rắc tâm lý bất an và kích động chống phá đất nước.
Trí thức… mê muội!
Là người lao động trí óc,
có trình độ học vấn cao về lĩnh vực chuyên môn nhất định, có năng lực tư duy
độc lập, sáng tạo, truyền bá và làm giàu tri thức, tạo ra những sản phẩm tinh
thần và vật chất có giá trị đối với xã hội, trong mọi thời đại, đội ngũ trí
thức luôn là nền tảng tiến bộ xã hội, lực lượng nòng cốt, sáng tạo và truyền bá
trí thức. Kể từ khi ra đời, lãnh đạo cách mạng Việt Nam đến nay, Đảng ta luôn
coi trí thức là một bộ phận của lực lượng cách mạng, là một trong những nhân tố
quan trọng trong sự nghiệp phát triển đất nước. Tiếc thay, bên cạnh tuyệt đại
đa số những trí thức có tâm, có tài, luôn nỗ lực đóng góp công sức, trí tuệ để
xây dựng và phát triển đất nước vẫn nảy nòi ra những kẻ có ăn có học, mang danh
học hàm học vị này nọ mà đầu óc mê muội, tâm địa đen tối, trở mặt theo đòi bè
lũ phản động, chống phá Đảng, Nhà nước, phản quốc, hại dân…
Quốc gia hiếu học, luôn
coi trọng tri thức, nhân tài, từ xa xưa ông cha ta đã quan niệm “phi trí bất
hưng”. Năm 1484, Thân Nhân Trung đã khẳng định trên bia Tiến sĩ ở Quốc Tử Giám
“Hiền tài là nguyên khí quốc gia,…”. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng,
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã rất coi trọng phát hiện, bồi dưỡng, trọng dụng trí
thức. Người đã viết “Nước nhà cần phải kiến thiết. Kiến thiết cần có nhân tài”.
Kế tục, phát triển truyền thống tốt đẹp này lên tầm cao mới, Hội nghị Ban Chấp
hành Trung ương Đảng lần thứ 7, khóa X khẳng định, trong thời đại ngày nay,
“cùng với sự phát triển nhanh chóng của cách mạng khoa học công nghệ hiện đại,
đội ngũ trí thức trở thành nguồn lực đặc biệt quan trọng, tạo nên sức mạnh của
mỗi quốc gia trong chiến lược phát triển”. Từ chủ trương đúng đắn, nhân văn,
mang tầm chiến lược này, thời gian qua đội ngũ trí thức ở nước ta tăng lên
nhanh chóng cả về chất lượng và số lượng. Đảng và Nhà nước ta đã quan tâm, chú
trọng việc quy tụ tập hợp đội ngũ trí thức Việt Nam trong và ngoài nước, chăm
lo đào tạo đội ngũ trí thức là cán bộ khoa học, công nghệ, lãnh đạo, quản lý.
Đội ngũ trí thức nước ta đã có vai trò quan trọng và tích cực trong việc cung
cấp các luận cứ khoa học cho việc hoạch định đường lối, chủ trương, chính sách
của Đảng và Nhà nước, góp phần làm sáng tỏ con đường phát triển của đất nước và
giải đáp những vấn đề mới phát sinh trong sự nghiệp đổi mới; sáng tạo những
công trình có giá trị về tư tưởng và nghệ thuật, nhiều sản phẩm chất lượng cao,
có sức cạnh tranh; từng bước nâng cao trình độ khoa học và công nghệ của đất
nước, vươn lên tiếp cận với trình độ của khu vực và thế giới, làm động lực thúc
đẩy công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Thực tiễn gần một thế kỷ qua đã
khẳng định: Đảng ta luôn coi trí thức là một bộ phận của lực lượng cách mạng,
là một trong những nhân tố quan trọng trong sự nghiệp phát triển đất nước. Tuy
nhiên, thật đáng buồn khi thời gian gần đây, một số đối tượng mang danh trí
thức, từng làm việc trong các cơ quan nhà nước nhưng vị kỷ, bị kẻ xấu, các tổ
chức phản động lôi kéo dẫn đến bất chấp đạo lý, truyền thống tốt đẹp của dân
tộc, bất chấp pháp luật, sử dụng không gian mạng phát tán nhiều thông tin sai
lệch, công khai công kích, chống phá Việt Nam, cho rằng Đảng, Nhà nước “đàn áp
trí thức”, kêu gọi “trở cờ”, đứng lên chống đối…
Mới đây, trang Fanpage
Chân Trời Mới Media chuyên nghề phản động, xuyên tạc, chống phá cách mạng Việt
Nam đã đăng tải bài viết của Mạc Văn Trang với tiêu đề “An ninh tư tưởng triệt
phá giới trí thức”. Trong bài viết, người mang danh là PGS.TS đã “trở cờ” tuyên
bố bỏ Đảng đã viện dẫn thông tin “50.000 nhà khoa học Nga đã bỏ nước ra đi” để
quy chụp: “Thì ra ở đâu cũng vậy, khi chế độc độ tài dung túng cho lực lượng
“AN NINH TƯ TƯỞNG” (Khoa giáo, an ninh mạng, An ninh nội địa, cho đến CA
phường/xã) thấy ai viết cái gì họ cho là “nhạy cảm” là có quyền “mời làm việc”
hoặc “đến gặp nói chuyện” để răn đe; ai viết gì đụng chạm đến “chế độ” là có
thể quy tội “Tuyên truyền chống phá nhà nước”, bị tù đày.” Viện dẫn những vụ
việc diễn ra trong lịch sử với góc nhìn lệch lạc của người “ăn phải bả dân chủ”
chống đối, cơ hội, Mạc Văn Trang cho rằng: Thì ra chả có LUẬT PHÁP gì, an ninh
thấy “nhạy cảm” là “xử lý”. Nhưng có ông to “bảo kê” thì thoát nạn. Quả là “vô
pháp”!…” rồi đi đến kết luận: “Tóm lại, một khi chế độ độc tài toàn trị để cho
“an ninh tư tưởng” lộng hành thì giới trí thức chỉ có lụn bại, văn hoá, khoa
học xuống dốc. Đảng CSVN có bao nhiêu nghị quyết về “thu hút nhân tài”, kêu gọi
trí thức Việt kiều về xây dựng đất nước, nhưng từ Ngô Bảo Châu đến bao nhiêu
trí thức trẻ “lớn lên dưới mái trường XHCN” còn chả chịu ở lại trong nước, thì
Việt kiều nào dám về?”. Thật khó có thể tưởng tượng một người ít nhiều có ăn
học khi mang học hàm học vị này nọ, từng công tác trong ngành giáo dục, đã sống
già đời người lại có suy nghĩ u mê, hàm hồ, loạn ngôn xúc phạm danh dự, uy tín
của các cơ quan Đảng, Nhà nước, lực lượng vũ trang đến như thế. Những vụ việc
liên quan Lộc Vàng, Trần Mạnh Hảo, Trần Văn Thuỷ, Vũ Thư Hiên, Nguyên Ngọc,
Nguyễn Duy, Nguyễn Đình Cống và mới đây là Đặng Tiến… mà Mạc Văn Trang cố ý đưa
ra làm ví dụ, trên thực tế, đều có vấn đề về tư tưởng và việc xử lý, ít nhất là
ở mức độ không đưa những tác phẩm của các cá nhân nêu trên vào sách giáo khoa
hay báo chí là đúng đắn và cần thiết. Môi trường giáo dục cần lành mạnh, nhân
văn, không thể để học sinh phải học sản phẩm của một tên phản động, trở cờ hay
những phần tử chống đối, lưu vong, phản quốc, hại dân. Luật An ninh mạng ra đời
là tất yếu khách quan xuất phát từ bối cảnh tình hình an ninh mạng trong nước
và yêu cầu bảo vệ an ninh Quốc gia, bí mật Nhà nước, trật tự an toàn xã hội,
quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân, phù hợp với thông lệ quốc tế và
quy định của Hiến pháp. Luật An ninh mạng không cấm hoặc ngăn cản quyền tự do
ngôn luận, quyền bày tỏ quan điểm của công dân mà chỉ nghiêm cấm thực hiện các
hành vi vi phạm pháp luật trên không gian mạng. Đảng ta luôn nhấn mạnh quan
điểm nhất quán là lấy “Liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và
đội ngũ trí thức làm nòng cốt” trong lực lượng cách mạng toàn dân. Tuy nhiên,
để bảo vệ thành quả cách mạng, xây dựng Đảng vững mạnh, đất nước phát triển,
dân tộc trường tồn thì cần dứt khoát đấu tranh, xử lý nghiêm minh những phần tử
mang danh trí thức mà đầu óc mê muội, tâm địa đen tối.
VOA lại nói càn
Nhiều năm qua, Đài Tiếng
nói Hoa Kỳ – VOA giống như một cái loa rách chuyên nói càn. Xét về ngữ nghĩa và
căn cứ theo từ điển tiếng Việt, hành động nói càn tức là nói bừa, nói ẩu, nói
bậy mà không kể đến phải hay trái, nên hay không nên. Và để khuyên những người
nói năng thiếu suy nghĩ, ông bà xưa đã dạy: Ăn có thể bậy, nhưng nói thì không
được bậy, kẻo gây họa cho chính mình. Thế nhưng, với bản chất phản động, hận
thù của những kẻ gian manh, dối trá, VOA đã giẫm đạp lên sự thật bằng việc dùng
lời nói để lấp liếm, che đậy sự thiếu trung thực của mình.
Bằng chứng là mới đây,
trên trang facebook của đài này đã phát tán bài viết với tựa đề: Nhà hoạt động
môi trường Đặng Đình Bách tuyệt thực phản đối bản án – 80 tổ chức quốc tế kêu
gọi trả tự do cho ông. Nội dung bài viết nêu trên có đoạn: Hơn 80 tổ chức quốc
tế tranh đấu vì nhân quyền và công bằng khí hậu từ khắp nơi trên thế giới vừa
ký một thỉnh nguyện thư kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do ngay lập tức cho
luật sư môi trường Đặng Đình Bách, người được cho là sẽ tuyệt thực từ ngày
24-6-2023. Bức thư cho biết, ông Đặng Đình Bách đang thụ án 5 năm tù tại Việt
Nam về tội trốn thuế ngụy tạo sau khi vận động cho phong trào chống điện than
của đất nước mình. Đồng thời, nhóm này cũng vận động chiến dịch tuyệt thực kéo
dài 1 tháng để tiếp sức với ông. Khôi hài và lố bịch hơn, VOA còn “tát nước
theo mưa”, vào hùa với trò hề mang tên “thỉnh nguyện thư” của những kẻ chuyên
sống bằng nghề “thương vay, khóc mướn”. Và để đạt được mục đích đen tối của
mình, VOA đã bất chấp mọi thủ đoạn từ thâm độc đến bỉ ổi nhất. Cụ thể là trong
bài viết nêu trên, VOA đã đưa ra khẳng định hết sức nhố nhăng: Chính phủ Việt
Nam tự cam kết đạt mức thải ròng bằng không vào năm 2050 và chấp nhận tiêu tốn
15,5 tỷ đôla Mỹ để chuyển đổi sang năng lượng sạch. Nhưng điều này sẽ không
thực hiện được nếu những người lãnh đạo về khí hậu như ông Bách bị cho vào tù…
Ông Bách là 1 trong 4 thành viên của Liên minh Năng lượng bền vững Việt Nam đã
bị bỏ tù, điều này cho thấy một khuynh hướng đang diễn ra và rất đáng quan
ngại. Chưa hết, VOA còn lớn tiếng kêu gọi “các luật sư nhân quyền và những
người bảo vệ môi trường trên toàn thế giới là đứng lên bảo vệ đồng nghiệp của
chúng ta ở Việt Nam. Việc bày tỏ sự đoàn kết này cực kỳ quan trọng đối với
tương lai của khu vực và hành tinh… Một quá trình chuyển đổi năng lượng công
bằng sẽ không thể thành công với những người như Bách đang ngồi tù. Vì thế, các
tổ chức quốc tế hãy đồng thanh đứng lên bày tỏ sự đoàn kết với ông Bách thông
qua phản đối ôn hòa và kêu gọi trả tự do cho ông, cũng như chấm dứt hành động
trả đũa của chính phủ khi các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam và trên thế giới
đang thúc đẩy nhân quyền và công bằng môi trường”. Cũng với kiểu tư duy
không có não, VOA còn kêu gào tất cả chính phủ, cùng các tổ chức đa phương và
các tổ chức khác đầu tư vào quá trình chuyển đổi năng lượng ở Việt Nam rằng,
hãy kiên quyết yêu cầu trả tự do cho ông Bách. Mặc dù chỉ là cơ quan làm dịch
vụ truyền thông đối ngoại của Chính phủ Hoa Kỳ, vậy VOA lấy tư cách gì mà can
thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của một quốc gia có chủ quyền là Việt
Nam? Và từ lâu nay dư luận cũng như cộng đồng mạng xã hội ở Việt Nam luôn đặt
ra câu hỏi rằng: Đặng Đình Bách là người Việt Nam đã vi phạm pháp luật và bị xử
lý đúng người, đúng tội nhưng lại được VOA quan tâm, ưu ái một cách quá lố đến
vậy? Câu trả lời thật quá đơn giản, đã là “ngưu thì ắt phải tầm ngưu”, là
“mã thì ắt sẽ phải tầm mã”. Và thâm độc hơn, tinh vi và xảo quyệt hơn là VOA đã
đồng lõa với các tổ chức phản động, khủng bố rồi núp dưới chiêu bài đấu tranh
vì dân chủ, nhân quyền để chống phá Nhà nước Việt Nam. Trong khi đó, ngày
11-8-2022, Đặng Đình Bách, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu pháp luật và chính
sách phát triển bền vững (LPSD), đã bị Tòa án nhân dân cấp cao tại Hà Nội tuyên
án 5 năm tù giam về tội trốn thuế. Theo cáo trạng công khai tại tòa, LPSD là tổ
chức khoa học – công nghệ do Bách thành lập và hoạt động trong lĩnh vực nghiên
cứu khoa học, triển khai các đề tài, dự án thuộc lĩnh vực pháp luật và chính
sách phát triển bền vững, thực hiện các dịch vụ khoa học và công nghệ về pháp
luật và chính sách phát triển bền vững. Trong quá trình hoạt động, Bách đã liên
hệ với các tổ chức nước ngoài, đàm phán nhận khoản tiền tài trợ để triển khai
thực hiện các chương trình, dự án. Tuy nhiên, khi nhận tài trợ, LPSD không làm
thủ tục xin phê duyệt, không được các cơ quan có thẩm quyền phê duyệt theo quy
định. Từ năm 2016-2020, trung tâm này đã nhận số tiền hơn 10 tỷ đồng từ các tổ
chức trong nước và nước ngoài thanh toán hợp đồng dịch vụ, tài trợ cho trung
tâm. Cơ quan tố tụng xác định, Đặng Đình Bách có hành vi trốn thuế hơn 1,38 tỷ
đồng. Thế nhưng tại phiên phúc thẩm, Bách tiếp tục quanh co chối tội, phủ nhận
việc trốn thuế bằng cách đổ lỗi cho cấp dưới là nhân viên kế toán đã tự ý thực hiện
các hành vi nêu trên. Là người am hiểu pháp luật và chịu trách nhiệm trước pháp
luật về mọi hoạt động của trung tâm, nhưng bị cáo Bách đã tự “bào chữa” hết sức
ngây ngô và vô cùng phi lý. Kết thúc phiên tòa, bị cáo Bách không những
phải nhận bản án 5 năm tù mà y còn phải nộp hơn 1,38 tỷ đồng tiền trốn thuế. Đó
là cái giá của hiểu luật nhưng lại cố tình vi phạm pháp luật. Vậy nên dư luận
và cộng đồng mạng ở Việt Nam đã có lời khuyên rất chân tình đối với VOA rằng,
đừng mở lời bênh vực hay lên án bất cứ ai nếu không hiểu về họ. Đừng phán xét
bất cứ chuyện gì nếu không hiểu rõ căn nguyên của vấn đề. Vì ở đời, phàm những
kẻ “ăn gian, nói dối”, nói năng gàn dở hoặc nói càn, nói bậy đều chẳng những
không được người đời yêu thích, tin tưởng mà còn bị coi thường.
Yêu cầu phi lý, ảo tưởng viển vông
Quốc gia độc lập có chủ
quyền, có hệ thống luật pháp phù hợp với hệ thống pháp luật quốc tế, tại Việt
Nam, mọi công dân, tổ chức đều bình đẳng trước pháp luật. Bất kể công dân nào,
đã có hành vi vi phạm pháp luật đều bị xét xử theo quy định hiện hành, không ai
có thể đứng trên hay đứng ngoài pháp luật. Mọi sự can thiệp của các tổ chức
ngoại bang đều vô nghĩa, vô tác dụng. Ai cũng biết, cũng hiểu điều này, thế
nhưng mỗi khi có đối tượng bị xét xử do có hành vi “tuyên truyền chống phá Nhà
nước” là sẽ lại có những cá nhân, tổ chức dù không liên quan nhưng vẫn mượn
danh “dân chủ, nhân quyền” lớn giọng la lối đòi “thả tự do”, “phóng thích” cho
những “tù nhân lương tâm”.
Sáng 25/5, Tòa án Nhân
dân thành phố Đà Nẵng đã đưa ra xét xử sơ thẩm vụ án hình sự và tuyên phạt 5
năm 6 tháng tù đối với bị cáo Bùi Tuấn Lâm (tên khác là Peter Lam Bui), sinh
ngày 6/5/1984, trú tại phường Thanh Bình, quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng.
Trước đó, Bùi Tuấn Lâm bị Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố Đà Nẵng truy tố về
tội “Làm, tàng trữ, phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm
chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo điểm a, b Khoản 1 Điều
117 Bộ luật Hình sự. Theo cáo trạng, trong thời gian từ ngày 20/4/2019 đến ngày
7/9/2022, Bùi Tuấn Lâm đã có hành vi soạn thảo, đăng tải 19 bài viết lên tài
khoản mạng xã hội Facebook cá nhân “Peter Lam Bui” và 25 video, bài viết lên
tài khoản mạng xã hội Youtube (do Lâm tạo ra, quản lý, sử dụng) với nội dung không
đúng sự thật, bịa đặt, xuyên tạc, bôi nhọ, phỉ báng Nhà nước Cộng hòa xã hội
chủ nghĩa Việt Nam. Phiên tòa diễn ra theo đúng quy trình tố tụng. Tại phiên
tòa, bị cáo Bùi Tuấn Lâm đã thừa nhận các hành vi trên. Qua tài liệu có trong
hồ sơ vụ án và kết quả xét hỏi, tranh tụng tại phiên tòa, căn cứ quy định pháp
luận hiện hành, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Bùi Tuấn Lâm 5 năm 6 tháng
tù về tội “Làm, tàng trữ, phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm
nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” và phạt quản chế 4 năm
kể từ ngày chấp hành xong hình phạt tù. Trước khi Bùi Tuấn Lâm bị bắt, kết án,
công an thành phố Đà Nẵng cùng chính quyền địa phương đã nhiều lần nhắc nhở,
giáo dục, cảnh báo nhưng y luôn bày tỏ thái độ bất hợp tác và ngày càng quyết
liệt chống phá. Bản án là kết cục tất yếu, cái giá phải trả cho chuỗi quá trình
hoạt động vi phạm pháp luật và chống phá Nhà nước với ảo tưởng lật đổ, thay đổi
thể chế chính trị ở Việt Nam. Vi phạm pháp luật thì sẽ phải bị xử lý theo quy
định, đây là điều hiển nhiên ở các quốc gia thượng tôn pháp luật như Việt Nam
cũng như các nước văn minh, tiến bộ trên thế giới. Vậy mà không hiểu sao từ khi
Bùi Tuấn Lâm bị khởi tố, bắt tạm giam đến lúc đưa ra xét xử, vẫn có những tổ
chức, cá nhân lu loa kêu gọi “thả tự do”, “phóng thích” cho kẻ vi phạm pháp
luật, chống phá Nhà nước. Hai ngày trước khi diễn ra phiên toà xét xử, tổ chức
Ân Xá Quốc tế (Amnesty International-AI) ra “kêu gọi yêu cầu Việt Nam bãi bỏ
cáo buộc “Tuyên truyền chống Nhà nước” đối với nhà hoạt động Bùi Tuấn Lâm”.
Theo chúng, “hồi tháng 11/2021, ông Lâm bị Công an Thành phố Đà Nẵng triệu tập
để làm việc về video mà ông này nhại theo hành động rắc muối của đầu bếp Thổ
Nhĩ Kỳ nổi tiếng Nurset GoKce, có biệt danh, “Salt Bae”…”. Cũng với luận điệu
xuyên tạc, chĩa mũi dùi công kích với chính quyền Việt Nam, tổ chức Theo dõi
Nhân quyền (HRW) hôm 24/5 “kêu gọi thả tự do cho ông Bùi Tuấn Lâm và bỏ hết mọi
bản án nhắm vào ông Lâm”. Tất nhiên, chúng chẳng quan tâm gì đến quyền lợi, sức
khoẻ, tự do của Bùi Tuấn Lâm hay các đối tượng “đấu tranh dân chủ, nhân quyền”,
“tù nhân lương tâm” nào khác, mục đích ẩn sau những mỹ từ cao đẹp kia là âm mưu
kích động, chia rẽ khối đại đoàn kết, chống phá Đảng, chính quyền Việt Nam.
Hoàn toàn vô nghĩa, vô giá trị, những “kêu gọi, yêu cầu” phi lý đến nực cười
này chỉ phơi bày rõ hơn bản chất, âm mưu thâm độc để cộng đồng nhận diện, đấu
tranh lên án.
VIỆT NAM NỖ LỰC BẢO ĐẢM AN NINH LƯƠNG THỰC TOÀN CẦU
MỘT SỐ NHẬN THỨC VỀ HỆ GIÁ TRỊ VĂN HÓA





