NHẬN DIỆN,
ĐẤU TRANH VỚI ÂM
MƯU DÙNG SÁCH, BÁO XẤU ĐỘC ĐỂ CHUYỂN HÓA TƯ TƯỞNG LỆCH LẠC
Với âm mưu thực hiện chiến
lược “diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực văn hóa-tư tưởng, một trong những
phương thức mà các thế lực thù địch thường xuyên sử dụng là phát hành các sách,
báo có nội dung độc hại, xuyên tạc, phản động. Đáng phê phán là một số cá nhân
do nhận thức chính trị hạn chế, thiếu hiểu biết và hám lợi đã “nối giáo cho
giặc” khi công khai tán phát, mua bán sách, báo xấu độc. Vì thế, việc ngăn chặn
sự thẩm lậu, đấu tranh trực diện với sách, báo xấu độc cần nhất là chủ động,
thường xuyên, kịp thời, đi vào thực chất.
Đằng sau một cuốn sách, một
bài báo chứa đựng tư tưởng, lý lẽ, tâm tư, tình cảm có tác động đến nhận thức,
hành vi của độc giả. Bên cạnh những “bảo thư” soi đường, chỉ lối để con người
hướng đến các giá trị chân, thiện, mỹ; rèn luyện, phấn đấu tu thân, tích đức để
khẳng định bản thân, cống hiến cho xã hội; cũng không hiếm những “tà thư” đầu
độc độc giả đưa đường đến với sự tối tăm, hận thù, bi quan, những hành vi lệch
chuẩn, thiếu văn hóa và đạo đức, vi phạm pháp luật...
Khác với loại hình tuyên
truyền trực quan như tranh, ảnh, phim; sách, báo xấu độc xâm nhập âm thầm, dùng
lý lẽ bề ngoài tưởng chừng rất khách quan, khoa học nhưng ngầm ẩn những dụng ý
vô cùng thâm hiểm. Chỉ cần độc giả là người thiếu hiểu biết về chính trị, không
kiên định với nền tảng tư tưởng của Đảng, có ẩn ức, bất mãn trong đời sống rất
dễ bị tiêm nhiễm, dần dần “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” lúc nào không hay.
Chẳng hạn, khá nhiều sách, báo dưới cái mác nghiên cứu khoa học lịch sử đã “bắn
vào quá khứ” khi lập luận rằng: Không cần tiếp thu chủ nghĩa cộng sản, không
cần sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, của Bác Hồ, không cần có Cách mạng Tháng
Tám năm 1945, dân tộc Việt Nam cứ “ngoan ngoãn” ở trong “vòng tay bảo hộ” của
mẫu quốc Pháp sau Chiến tranh Thế giới thứ hai thì đất nước sẽ phát triển, dân
trí nâng cao; rồi sau đó thông qua phương cách hòa bình để có được nền độc lập
thì sẽ tốt hơn là phải cầm súng suốt mấy chục năm, làm “kéo lùi lịch sử”. Luận
điệu này với những người trưởng thành có hiểu biết lịch sử, có tư duy biện
chứng khoa học thì đích thực là phản động, phi thực tế và phản khoa học. Tuy nhiên,
nếu là một người trẻ mới mười tám, đôi mươi, sinh ra trong hòa bình thì chưa
chắc đã đủ bản lĩnh, trình độ để nhận diện đây là “tà thuyết”.
Khi những ý đồ thâm hiểm không phát huy dưới
dạng “chính ngạch”, các thế lực thù địch đẩy mạnh hoạt động thông qua phương
thức cũ đó là tán phát sách, báo xấu độc theo con đường “tiểu ngạch”,
nhất là trên không gian mạng.
Sách, báo xấu độc chủ yếu được xuất bản dưới
chế độ cũ trước năm 1975, sau này in ấn ở hải ngoại. Dù là thể loại hư cấu hay
phi hư cấu, sách, báo xấu độc đều có chung một số đặc điểm về nội dung, đó là:
Ra sức cổ vũ quan điểm thù địch, chống đối Đảng Cộng sản Việt Nam; kêu gọi
người dân không chấp nhận Đảng ta là đảng cầm quyền, lãnh đạo Nhà nước và xã
hội; phủ định lý luận về chủ nghĩa xã hội và sự đúng đắn tất yếu của con đường
đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam; đòi xét lại lịch sử, bôi nhọ nhằm hạ thấp
uy tín, danh dự của các anh hùng dân tộc, lãnh tụ của Đảng, các bậc tiền bối
cách mạng; khoét sâu vào những mặt trái của xã hội nhằm phủ nhận thành tựu xây
dựng và bảo vệ Tổ quốc của Đảng và nhân dân...
Đáng lo ngại là một số cá nhân chuyên kinh
doanh sách, báo, dịch vụ in ấn nhận thấy sách, báo xấu độc bị cấm phổ biến, lưu
hành là “hàng hiếm” nên đã sưu tập, tái sản xuất, bày bán công khai trên mạng
xã hội dưới dạng sách in và sách điện tử. Chỉ cần đặt hàng trên mạng xã hội,
bất cứ tác phẩm xấu độc nào trong vài giờ đã có thể chuyển đến tận tay người có
nhu cầu.
Vấn đề đáng bàn là vì sao sách, báo xấu độc
do các tác giả phản động lại có thể “đội mồ sống dậy” lưu hành dễ dàng mà các
cơ quan chức năng chưa kịp thời ngăn chặn?
Chúng ta cần xác định phương
thức tán phát, phổ biến sách, báo xấu độc là thủ đoạn mà các thế lực
thù địch sẽ không bao giờ từ bỏ. Cho nên, đấu tranh với sách, báo xấu độc là việc
làm lâu dài, thường xuyên để bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng. Đặc biệt cần
chú ý kết hợp giữa phòng và chống một cách linh hoạt, tùy từng trường hợp cụ
thể để mang lại hiệu quả thực chất.
Văn kiện Đại hội XIII của Đảng đã xác định:
“Kiên quyết đấu tranh, loại bỏ các sản phẩm, thông tin độc hại, xuyên tạc, phản
động, ảnh hưởng xấu đến ổn định chính trị-xã hội, thuần phong mỹ tục”.
Quán triệt, thực hiện đường lối, chủ trương của
Đảng, với lĩnh vực xuất bản, trước hết, tiếp tục nâng cao năng lực lãnh đạo của
Đảng, sự quản lý của Nhà nước đối với lĩnh vực xuất bản. Phát huy vai trò, nêu
cao trách nhiệm của các cơ quan xuất bản, cơ quan chủ quản trong công tác xuất
bản với yêu cầu giữ vững tôn chỉ, mục đích, nâng cao bản lĩnh chính trị cho đội
ngũ cán bộ, biên tập viên, thực hiện chặt chẽ quy trình xuất bản, thẩm định kỹ
nội dung bản thảo, tránh để xảy ra sai sót nội dung nghiêm trọng về chính trị.
Cùng với đó, công tác hậu kiểm cần tiếp tục
được đẩy mạnh nhằm ngăn chặn triệt để các xuất bản phẩm có nội dung vi phạm quy
định Luật Xuất bản; các cơ quan bảo vệ pháp luật triển khai đồng bộ các giải
pháp đấu tranh, xử lý những ấn phẩm lưu hành bất hợp pháp, nhất là các ấn phẩm
có nội dung xấu độc. Riêng với các địa chỉ lưu giữ, tán phát xuất bản
phẩm xấu độc trên không gian mạng, cần phát huy vai trò nòng cốt của lực lượng
an ninh chính trị nội bộ, an ninh mạng tập trung sử dụng những biện pháp kỹ
thuật để ngăn chặn hoạt động và sức phổ biến, tiếp cận đến với người đọc.
Các cơ quan quản lý nhà nước, cơ quan chức
năng cần sớm vào cuộc, xử lý bảo đảm đủ răn đe với những hành vi vi
phạm pháp luật. Với những nhóm người có chủ ý thu lợi cá nhân hoặc có kế hoạch,
chủ động tán phát sách, báo xấu độc cần phải bị xử lý hình sự để răn
đe những đối tượng khác. Với những cá nhân nhỏ lẻ, nếu chỉ hám lợi đơn thuần
thì sớm tiếp cận, nhắc nhở.
Các cấp ủy Đảng cần chủ động định hướng, cung
cấp thông tin thường xuyên để cán bộ, đảng viên không tìm hiểu, không tiếp cận
với sách, báo xấu độc; xử lý nghiêm những trường hợp cán bộ, đảng viên phổ
biến, giới thiệu sách, báo xấu độc dưới bất cứ hình thức nào. Đặc biệt, đối với
các cơ quan quản lý nhà nước cần phải chủ động trong truyền thông chính sách,
giúp cho người dân hiểu và làm việc theo pháp luật. Phát huy vai trò của đội ngũ
báo cáo viên, tuyên truyền viên trong hoạt động tuyên truyền miệng để cán bộ,
đảng viên và quần chúng nhân dân không mua bán, tàng trữ, sử dụng, phổ biến
sách, báo xấu độc; đồng thời, nâng cao khả năng nhận diện nội dung xấu độc,
tham gia đấu tranh phản bác những quan điểm sai trái, góp phần bảo vệ nền tảng
tư tưởng của Đảng.