Do điều kiện tự nhiên và hậu quả của các chế độ xã
hội trong lịch sử, các dân tộc ở nước ta còn có sự chênh lệch về mọi mặt giữa
các dân tộc. Vì vậy, theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, chính sách dân tộc phải hướng tới
từng bước khắc phục khoảng cách chênh lệch về trình độ giữa các dân tộc. Khắc
phục sự chênh lệch ấy là thực hiện bình đẳng dân tộc và phải dựa vào sự đoàn kết,
tinh thần tương trợ lẫn nhau giữa các dân tộc. Mặt khác, bình đẳng dân tộc còn
biểu hiện ở việc đấu tranh chống tư tưởng dân tộc lớn, dân tộc hẹp hòi và tự ti
dân tộc.
Tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau là sự hỗ trợ lẫn nhau
về vật chất, tinh thần, kinh nghiệm trong quá trình xây dựng và phát triển giữa
dân tộc đông người với dân tộc ít người, giữa dân tộc tộc ở miền xuôi với dân ở
miền núi... và ngược lại. Tương trợ giúp đỡ lẫn nhau vừa là yêu cầu, vừa là mục
tiêu của sự phát triển triển bền vững của cộng đồng quốc gia dân tộc.
Về chính trị, điều quan trọng nhất, theo Chủ tịch
Hồ Chí Minh: Phải chú trọng đào tạo, bồi dưỡng, cất nhắc cán bộ miền núi. Cố
nhiên cán bộ người Kinh phải giúp đỡ anh em cán bộ địa phương, nhưng phải làm
sao cho cán bộ địa phương tiến bộ, để anh em tự tự quản lý lấy công việc ở địa
phương, chứ không phải là bao biện làm thay. Người cán bộ phải vừa phải có đạo
đức cách mạng, có lập trường giai cấp vững vàng, vừa phải nắm vững đường lối
chính sách của Đảng, học phải gắn với thực hành, lý luận gắn với thực tiễn. Đồng
thời, phải đấu tranh chống những biểu hiện tiêu cực trong đội ngũ cán bộ, làm ảnh
hưởng đến khối đoàn kết dân tộc.
Về kinh tế, động viên, lãnh đạo đồng bào miền núi
tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm. Mở rộng giao lưu kinh tế, giữa các dân
tộc, giữa các vùng, miền của đất nước. Phát triển nông nghiệp toàn diện, tùy điều
kiện của từng địa phương mà phát triển cây lương thực hay cây ăn quả, cây công
nghiệp. Đưa tiến bộ khoa học kỹ thuật vào các ngành nông, lâm nghiệp, đẩy mạnh
phong trào cải tiến công cụ sản xuất và khắc phục tình trạng xói mòn đất. Kết hợp
chặt chẽ công nghiệp địa phương, thủ công nghiệp và nông nghiệp; sản xuất, chế
biến và giao lưu hàng hóa.
Về văn hóa, phải tôn trọng những giá trị, bản sắc
văn hóa, phong tục, tập quán của các dân tộc, tạo điều kiện để văn hóa các dân
tộc phát triển hài hòa trong sự phát triển chung của quốc gia đa dân tộc. Đảm bảo
cho các dân tộc có quyền sử dụng tiếng nói, chữ viết của dân tộc mình, có quyền
hưởng thụ không chỉ những giá trị văn hóa của dân tộc mình mà còn được hưởng thụ
giá trị văn hóa của dân tộc Việt Nam, chú ý tính thống nhất trong sự đa dạng của
văn hóa các dân tộc đồng thời tiếp thu những tinh hoa văn hóa của nhân loại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét