Khái niệm “Diễn biến hòa bình” người ta biết đến cụm từ này từ thập niên 20 của thế kỷ XX, khi chủ nghĩa đế quốc sử dụng “Diễn biến hòa bình” để chống phá các nước đối địch, nhất là nước Nga - Nhà nước Xô-viết công nông đầu tiên trên thế giới vừa ra đời từ sau Cách mạng Tháng Mười vĩ đại. Và hiện nay, “Diễn biến hòa bình” có nhiều cách gọi khác nhau, đó là “chuyển hóa hòa bình”, “biến đổi hòa bình”,“cạnh tranh hoà bình”, “vượt trên hòa bình”, “chính sách giải phóng”, “chiến thắng không cần chiến tranh”, “chiến tranh không có tiếng súng”, “phương pháp phi vũ trang”… Có thể khẳng định “Diễn biến hòa bình” là cuộc chiến tranh - cuộc đấu tranh về hệ tư tưởng, thể chế chính trị. Chiến lược “diễn biến hòa bình” liên tục được điều chỉnh, bổ sung trở thành một chiến lược tổng hợp, dùng biện pháp “phi vũ trang” là chủ yếu nhằm chống phá, tiến tới lật đổ chế độ chính trị ở các nước xã hội chủ nghĩa.
Chúng ta thấy ngay từ đầu “Diễn biến hòa bình”
không phải do chủ nghĩa đế quốc phát kiến, nhưng hiện là “sản phẩm” của họ và
trên cơ sở tiếp thu tư tưởng quân sự cổ đại của nhân loại, vận dụng phù hợp với
hoàn cảnh cụ thể của từng thời điểm, từng giai đoạn, nhằm giành thắng lợi quyết
định trong “cuộc chiến” sống còn với các quốc gia khác hệ tư tưởng, đối địch.
Mục tiêu của chiến lược “diễn biến hòa bình”
là nhằm xóa bỏ chủ nghĩa xã hội trên phạm vi toàn cầu. Để đạt được mục đích đó,
các thế lực thù địch đặt ra những mục tiêu cụ thể như: (1) Xuyên tạc, phủ nhận
chủ nghĩa Mác - Lênin, thay thế bằng hệ tư tưởng tư sản; (2) Âm mưu thực hiện
“đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” trong các nước xã hội chủ nghĩa; (3)
Gây mâu thuẫn nội bộ, phá vỡ sự đồng thuận xã hội và khi có thời cơ thì lôi
kéo, tiến hành bạo loạn chính trị; (4) Làm suy yếu, chệch hướng phát triển của
nền kinh tế, tiến tới chi phối, lũng đoạn, khống chế kinh tế trong các nước xã
hội chủ nghĩa; (5) Chuyển hoá văn hoá, đạo đức, lối sống xã hội chủ nghĩa theo
“giá trị Mỹ”, phương Tây; (6) Thực hiện âm mưu “phi chính trị hoá” để “vô hiệu
hoá” quân đội trong các nước xã hội chủ nghĩa.
Như vậy, có thể hiểu “Diễn biến hoà bình” là
chiến lược cơ bản nhằm lật đổ chế độ chính trị của các nước tiến bộ, trước hết
là các nước xã hội chủ nghĩa từ bên trong, chủ yếu bằng các biện pháp phi quân
sự do chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động, đứng đầu là Mỹ tiến hành.
Ở Việt Nam, thực hiện âm mưu “diễn biến hòa
bình” các thế lực thù địch đặc biệt coi trọng việc phá hoại tư tưởng, coi đó là
mũi nhọn, là con đường ngắn nhất dẫn tới sự xói mòn về niềm tin của nhân dân
với Đảng, với chế độ xã hội chủ nghĩa. Bên cạnh các đặc trưng chủ yếu như:
tuyên truyền xuyên tạc nhằm phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí
Minh; phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; đẩy mạnh hoạt động
xuyên tạc lịch sử; thực hiện âm mưu “phi chính trị hóa” quân đội và công an…
Cuộc đấu tranh này được Đảng và nhà nước ta
xác định là vẫn còn tiếp tục. Vì thế, chúng ta cần đề cao cảnh giác, chủ động
tấn công, đổi mới tư duy, có phương thức, biện pháp thích hợp, tăng cường tuyên
truyền sâu rộng, kịp thời, chính xác các quan điểm, tư tưởng, lý luận của Đảng,
phản bác một cách mạnh mẽ, quyết liệt để kịp thời ngăn chặn sự chống phá về tư
tưởng, lý luận của các thế lực thù địch dưới bất cứ hình thức nào.
Điều quan trọng là làm cho tư tưởng, lý luận
của Đảng thấm sâu trong mọi cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân, nhất là
với thế hệ trẻ để chính họ là những chủ thể mạnh mẽ, vững chắc làm thất bại mọi
âm mưu, thủ đoạn, phương thức chống phá của các thế lực thù địch.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét