Một trong những lý do Mỹ cấm vận Cu Ba hơn nửa thế kỷ và CIA vô số lần ám sát Fidel Castro vì Fidel không chỉ chống Mỹ ở Cu Ba mà ông chống Mỹ, chống phương Tây, chống chủ nghĩa đế quốc, thực dân trên mặt trận toàn cầu. Dưới thời của Fidel, Cu Ba trở thành nơi đón tiếp, đào tạo, bồi dưỡng tất cả những lực lượng nào muốn chống Mỹ. Ông cổ vũ, giúp đỡ cho các quốc gia chống Mỹ trên toàn thế giới. Giống như Mỹ sẵn sàng tài trợ cho lực lượng nào muốn chống Cộng vậy.
Cuba của Fidel Castro, trong thập niên 1960 đã là nơi cung cấp vũ khí, cố vấn quân sự, tiền bạc, chuyên gia y tế giáo dục cho những du kích quân ở Venezuela năm 1960, những người nổi dậy ở Algeri năm 1961, ở Achentina năm 1963. Với Việt Nam trong cuộc chiến tranh chống Mỹ, Fidel đã có tuyên bố : Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu. Năm 1963, người Maroc bất ngờ thấy đối mặt với họ ở cuộc xung đột biên giới với Algeri là một lữ đoàn xe tăng với 2000 lính Cuba. Đó chính là kết quả của sự giúp đỡ quốc tế của La Habana với chính quyền Algeri vừa giành được độc lập từ thực dân Pháp, đang ngả theo Liên Xô để trở thành hạt nhân phong trào cách mạng dân tộc ở châu Phi.
Ngay từ năm 1965, các cơ quan tình báo của Bồ Đào Nha đã nhận thấy, cán bộ của các phong trào kháng chiến tại những nước thuộc địa của Bồ Đào Nha như Angola, Guiné Bissau đều được huấn luyện tại La Habana. Trong những năm 1960, thủ đô của Cuba có thể được coi như là "thánh địa" của những nhà cách mạng trên thế giới. Fidel sau này thừa nhận đã khuấy động "cách mạng" ở khắp nơi trên thế giới.
Với Fidel Castro, trang sử hoành tráng nhất của tinh thần quốc tế cộng sản chính là chiến trường Angola. Tại đó hơn 400.000 quân của Cuba đã tham gia trong 15 năm chiến đấu cho Phong trào Nhân dân Giải phóng Angola (MPLA) chống lại lực lượng nổi dậy UNITA của Jonas Savimbi, được Nam Phi hậu thuẫn. Quân đội Cuba cũng đã để lại những dấu ấn trong các cuộc xung đột ngắn ở Ethiopia (1977-1978) hay tại Congo thuộc địa Bỉ năm (1965). Cuba thời Fidel Castro đã tham gia vào 17 cuộc cách mạng châu Phi, giành được chiến thắng vĩ đại ở Angola và tạo hiệu ứng suốt miền nam châu Phi. Những hình ảnh từ chuyến thăm Cuba của Nelson Mandela đến gặp Fidel Castro vào năm 1991, ngay sau khi rời khỏi nhà tù sau 27 năm, vẫn hình ảnh mang tính biểu tượng của lòng biết ơn tới Cuba đóng góp cho phong trào giải phóng ở các bộ phận khác nhau của châu Phi. Fidel từng nói "Angola rất giàu tài nguyên thiên nhiên. Một số đế quốc tự hỏi tại sao chúng tôi giúp người dân Angola, nhằm đạt những lợi ích gì. Chúng tôi không nhằm bất kỳ lợi ích vật chất nào cả, mà chúng tôi đang thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả" (sau này khi Fidel mất, Angola đã để quốc tang cho ông).
Hình ảnh minh họa ấn tượng nhất của sự cống hiến của ông cho cuộc tranh đấu của châu Phi là can thiệp của ông ở Namibia và Angola chống lại chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi được sự ủng hộ của Mỹ và các cường quốc thực dân Tây Âu khác nhằm khai thác và thống trị của châu lục này. Sự trợ giúp của Fidel cho các nước châu Phi vẫn tiếp tục cho đến nay. Minh chứng đậm nét là sự hỗ trợ hào phóng của Cuba trong cuộc chiến chống lại đại dịch Ebola cho các nước Tây Phi vào năm 2014. Sau khi Namibia độc lập, Castro gửi giáo viên Cuba, kỹ sư và bác sĩ y khoa Cuba đến để giúp tái thiết Namibia và cho đến ngày nay người dân Namibia vẫn được hưởng sự chăm sóc và tư vấn của các bác sĩ Cuba ở đây, nhờ vào lòng hảo tâm và tầm nhìn xa rộng lớn của Castro. Sau chiến tranh, khi Angola không đủ khả năng trả nợ cho Cuba, Fidel từng nói "Chúng tôi làm Cách mạng không phải để các bạn trả tiền". Hơn 42% nhân viên y tế tại Angola là người Cuba, nhiều người quyết định ở lại sau chiến tranh. Fidel Castro được Ban lãnh đạo Liên đoàn phụ nữ dân chủ thế giới (FDIM) phong tặng là "Công dân Toàn cầu" vào ngày 5 tháng 12 năm 2006.
Trở về khu vực Trung Mỹ, tại Nicaragua năm 1979. Cuba đã đưa rất nhiều cố vấn hỗ trợ cho lực lượng, Mặt trận Sandino, mở cuộc tấn công cuối cùng vào thủ đô Managua đánh đổ chế độ độc tài Anastasio Somoza. Trong khi đó tại Salvador, các du kích quân ở đây thông qua Cuba đã nhận được không ít vũ khí để làm cách mạng.
Việt Nam những năm kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ là một biểu tượng của các nước thuộc địa bị áp bức, nhiều quốc gia đã lấy cảm hứng từ Việt Nam, Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Điện Biên Phủ mà vươn lên giành độc lập. Khi đó chúng ta nhận được nhiều sự giúp đỡ từ bạn bè quốc tế, chúng ta cũng thường phản đối Mỹ khi can thiệp và quốc gia khác. Nhưng chúng ta chống Mỹ trên đất nước Việt Nam, chứ không chống Mỹ trên toàn cầu. Việt Nam đã nhanh chóng bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ và ít thấy lên tiếng phản đối Hoa Kỳ trên thế giới như trước kia. Bạn bè, các lực lượng tiến bộ từng lên tiếng giúp ta nhưng nay ta lại khó lên tiếng lại. Được một điều Cu Ba giúp quân sự còn chúng ta cũng giúp đỡ các nước châu Phi làm nông nghiệp, y tế, viễn thông... Giống như món nợ với cố tổng thống Iraq Saddam Hussein mà bà Nguyễn Thị Bình nhắc đến, chúng ta hãy nhớ dù chiến tranh đã kết thúc tiếp tục đóng góp lại cho phong trào cách mạng thế giới, chống thực dân, đế quốc.St
Thích
Bình luận
Chia sẻ







