Ở một số vùng nhất định có dân tộc cư trú
tương đối tập trung. Song nhìn chung các dân tộc Việt Nam sống xen kẽ nhau,
không có lãnh thổ riêng biệt như một số nước trên thế giới. Địa bàn cư trú của
người Kinh chủ yếu ở đồng bằng, ven biển và trung du; còn các dân tộc ít người
cư trú chủ yếu ở các vùng miền núi và vùng cao, một số dân tộc như Khơ me, Hoa,
Chăm sống ở đồng bằng. Các dân tộc thiểu số có sự tập trung ở một số vùng,
nhưng không cứ trú thành những khu vực riêng biệt mà xen kẽ với các dân tộc
khác trong phạm vi của tỉnh, huyện, xã và các bản, mường. Hiện nay, hầu như
không có một đơn vị hành chính xã, huyện, tỉnh, nào ở vùng dân tộc thiểu số chỉ
có một dân tộc cư trú. Nhiều tỉnh có tới trên 20 dân tộc cư trú như Lai Châu,
Lào Cai, Yên Bái, Hà Giang, Tuyên Quan, Lâm Đồng... Phần lớn các huyện có từ 5
dân tộc trở lên cư trú. Nhiều xã, bản, mường có tới 3 đến 4 dân tộc cùng sinh
sống.
Việc cư trú đan xen giữa các dân tộc, tạo
điều kiện để các dân tộc giao lưu phát triển kinh tế- xã hội, bảo đảm quốc
phòng - an ninh, nhưng cũng rất dễ nảy sinh các vấn đề mất ngôn ngữ, văn hoá,
phân hoá giàu nghèo, tranh chấp đất đai, tài nguyên, gia tăng các tệ nạn xã
hội, tiềm ẩn xung đột dân tộc. Ngày nay, tình trạng cư trú xen kẽ của các dân
tộc chủ yếu dẫn tới sự giao lưu kinh tế, văn hóa, xã hội giữa các dân tộc cũng
như sự hỗ trợ, giúp đỡ lẫn nhau, càng có thêm điều kiện đoàn kết và hòa hợp giữa
các dân tộc anh em.
Các dân tộc thiểu số chủ yếu cư trú ở miền
núi, chiếm ¾ diện tích cả nước. Đây là khu vực có tiềm năng phát triển kinh tế
to lớn mà trước hết là tiềm lực về tài nguyên rừng và đất rừng. Không những
thế, miền núi còn có vai trò đặc biệt quan trọng về môi trường sinh thái đối
với cả nước như điều hòa khí hậu, điều tiết nguồn nước, bảo vệ lớp đất màu
trong mùa mưa lũ.
Vị trí chiến lược quan trọng của miền núi
đã được thực tế lịch sử khẳng định. Từ xưa đến nay, các thế lực bên ngoài đều
sử dụng địa bàn miền núi để xâm lược, xâm nhập, phá hoại sự nghiệp dựng nước và
giữ nước của nhân dân Việt Nam.
Rừng núi đã từng là căn cứ địa cách mạng
trong kháng chiến chống Pháp, Nhật, Mỹ. Trong giai đoạn hiện nay, miền núi -
biên giới là thành lũy vững chắc của Tổ quốc, là địa bàn chiến lược về quốc
phòng - an ninh trong bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia, chống âm mưu xâm
nhập, gây bạo loạn, lật đổ, bảo vệ sự nghiệp hòa bình, xây dựng chủ nghĩa xã
hội.
Ở vùng biên giới, một số dân tộc có quan
hệ đồng tộc với dân tộc của các nước láng giềng, nên khách quan có nhu cầu thăm
thân, mở rộng giao lưu kinh tế, văn hóa giữa các dân tộc ở hai bên biên giới.
Bởi vậy chính sách dân tộc của Đảng nhà nước Việt Nam không chỉ vì lợi ích các
dân tộc thiểu số mà còn vì lợi ích của cả nước, không chỉ còn là đối nội mà còn
là đối ngoại, không chỉ vì kinh tế - xã hội, mà cả về chính trị, quốc phòng, an
ninh quốc gia.
Bài viết rất ý nghĩa
Trả lờiXóaBài viết rất hay, chi tiết và ý nghĩa ạ
Trả lờiXóa