Nhận thức về thủ đoạn
trong thực thi “diễn biến hòa bình” của địch
Sau sự sụp đổ của Chủ
nghĩa xã hội (CNXH) ở Liên Xô và hệ thống CNXH trên thế giới, các lực lượng
chống cộng cũng dần thay thế chiến lược bao vây, tấn công mới bằng chiến lược
mới: “diễn biến hòa bình”. Đó là sự phá hoại về chính trị - tư tưởng một cách
thường xuyên và liên tục, hòng thay dần hệ tư tưởng XHCN bằng hệ tư tưởng tư
sản, làm cho xói mòn “sức đề kháng” mất dần khả năng đấu tranh chống lại hệ tư
tưởng tư sản của các nước Xã hội chủ nghĩa (XHCN).
Đối với Việt Nam, để thực
hiện âm mưu chống phá sự nghiệp xây dựng CNXH, phủ nhận con đường đi lên CNXH ở
nước ta, các thế lực thù địch thường dùng những thủ đoạn sau:
Một là, thực hiện kiểu tuyên
truyền dai dẳng với mọi loại công cụ.
Một chủ đề xuyên tạc, phủ nhận có thể được khai triển bằng nhiều hình thức
tuyên truyền, lặp đi lặp lại không chán trên nhiều diễn đàn. Hằng ngày, hằng
giờ chúng huy động cả một hệ thống các công cụ, sức mạnh công nghệ có trong
tay, “đặc biệt là hệ thống truyền thông đại chúng với 402 báo, tạp chí, 61 đài
phát thanh có chương trình tiếng Việt, 88 nhà xuất bản và hàng trăm trang web
cùng nhiều hãng thông tấn, đài phát thanh và truyền hình hải ngoại” để
tuyên truyền chống phá CNXH.
Hai là, đưa nội dung dối trá,
lừa bịp, trộn lẫn thật giả, chủ yếu là các thông tin tiêu cực, bóp méo sự thật
kèm theo những ý kiến, quan điểm sai lệch, bình luận chủ quan. Họ coi những hạn
chế khó tránh của sự nghiệp xây dựng XHCN trong thời kỳ quá độ là sai lầm của
con đường XHCN ở Việt Nam từ đó tạo tâm lý bán tín, bán nghi trong xã hội
Ba là, xâm nhập lực lượng
từ bên ngoài vào kết hợp móc nối với các đối tượng chống đối trong nước để
chống phá từ bên trong. Những năm qua, các tổ chức phản động người Việt lưu
vong tăng cường đưa lực lượng xâm nhập vào nước ta trực tiếp kích động các hoạt
động chống phá, tán phát truyền đơn, kích động quần chúng biểu tình, gây rối an
ninh, trật tự hòng tạo thành điểm nóng chính trị - xã hội.
Bốn là, họ lợi dụng
và khai thác triệt để những thời điểm nhạy cảm chính trị như các Đại hội
Đảng, các cuộc bầu cử... để lôi kéo các phần tử chống đối, bất mãn, hoặc các
đối tượng thoái hóa biến chất, kích động họ chống phá./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét