Phải có chính sách cụ thể gắn với từng dân tộc, tôn giáo,
từng vùng miền, phù hợp với đặc điểm tâm lý, nét văn hóa; không nên rập khuôn
máy móc. Việc di dời dân phục vụ cho các công trình của Nhà nước phải được tính
toán kỹ lưỡng, không chỉ là việc chăm lo việc ăn, ở sinh hoạt mà quan trọng hơn
là sản xuất, việc làm, điều kiện học hành, chăm sóc sức khỏe, tín ngưỡng, tôn
giáo của đồng bào.
Phương thức giải quyết vấn đề dân tộc, tôn giáo, dân chủ,
nhân quyền ở vùng núi, vùng sâu, vùng xa cũng cần phải có phương án tổng thể,
cần phối hợp chặt chẽ với các chương trình, các dự án phát triển kinh tế - xã
hội tạo nên sức mạnh tổng hợp và đỡ thất thoát, lãng phí.
Tỷ lệ hộ nghèo ở vùng đồng bào dân tộc thiểu số rất cao so
với bình quân chung của cả nước, khoảng cách chênh lệch giàu nghèo còn khá lớn
và ngày càng gia tăng; trình độ phát triển giữa các vùng có cách biệt lớn và có
xu hướng mở rộng, tỷ lệ tái nghèo cao. Cần phải thay đổi phương thức xóa đói,
giảm nghèo ở miền núi, kết hợp sự nỗ lực của mỗi hộ dựa trên thế mạnh của đồi
rừng là tự cung, tự cấp, tự trang trải với đầu tư của Nhà nước vào những việc
như xóa nhà tạm, cấp nước sinh hoạt và các dịch vụ khác, quan trọng hơn là
đường hướng sản xuất để ổn định lâu dài.
Bài viết rất hay
Trả lờiXóa