Từ ngàn xưa, ông bà
ta đã đúc kết “nhân vô thập toàn”, nghĩa là con người ta không ai hoàn hảo về
mọi mặt. Ai cũng có những lúc mắc khuyết điểm, sai lầm.
Thái độ ứng xử của bản thân đằng sau những khuyết điểm, sai lầm ấy thể hiện tư chất và tầm văn hóa của con người. Trong công cuộc xây dựng, chỉnh đốn Đảng hiện nay, văn hóa xin lỗi không chỉ là yếu tố thể hiện phẩm chất, năng lực của cán bộ, đảng viên (CB, ĐV) mà còn là giải pháp góp phần ngăn ngừa suy thoái, phòng chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” hiệu quả trong nội bộ.
Nhận
lỗi để nêu gương
Bởi “nhân
vô thập toàn” nên việc mắc khuyết điểm, sai lầm là một thuộc tính của con
người. Sự khác biệt nằm ở thái độ, việc làm đằng sau những khuyết điểm, sai lầm
đó. Với những người có tâm, có tầm, có lương tâm và trách nhiệm, sau những hành
động, việc làm sai trái, họ biết nhận lỗi, xin lỗi, ăn năn, hối cải. Thái
độ nhận lỗi chính là động lực để giúp họ khắc phục khuyết điểm, sửa chữa sai
lầm để vươn lên, phấn đấu hoàn thiện bản thân. Ở chiều ngược lại, những người
tự cao, tự đại, mắc bệnh thành tích, thiếu trung thực, cá nhân chủ nghĩa... sẽ
tìm mọi cách che giấu khuyết điểm, né tránh xin lỗi, thậm chí là tranh công, đổ
lỗi. Khi CB, ĐV, nhất là người đứng đầu cấp ủy, tổ chức đảng, cán bộ chủ
trì ở các cấp, các cơ quan, đơn vị, địa phương... rơi vào những trường hợp này,
tác hại của nó rất nguy hiểm và khó lường.
Nhìn lại những hành trình lịch sử vẻ vang của Đảng, chúng ta thấy
rõ, ở những giai đoạn mang tính bước ngoặt của cách mạng, Bác Hồ và
Đảng ta luôn coi trọng xây dựng, chỉnh đốn Đảng, trọng tâm là đề cao giáo dục,
rèn luyện, nâng cao phẩm chất, năng lực đội ngũ CB, ĐV. Một trong những
yêu cầu xuyên suốt, mang tính hệ thống, đó là phẩm chất dám làm, dám chịu, dám
nhận khuyết điểm của đội ngũ công bộc. Tháng 10-1945, sau khi Cách mạng Tháng
Tám thành công, giành chính quyền về tay nhân dân, khai sinh nước Việt Nam Dân
chủ cộng hòa, Bác Hồ đã viết thư gửi UBND các kỳ, tỉnh, huyện và
làng. Người nhấn mạnh: “Chúng ta không sợ sai lầm, nhưng đã nhận biết sai lầm
thì phải ra sức sửa chữa”. Lời căn dặn của Bác đã khẳng định chân lý của thời
đại mới, thời đại nhân dân làm chủ, Đảng muốn mạnh, chính quyền muốn vững thì
đội ngũ công bộc phải thực sự là những người dũng cảm, biết nhận sai lầm và ra
sức sửa chữa khuyết điểm, sai lầm để xứng đáng với niềm tin của nhân dân. Lời
dạy của Bác từ những ngày đầu xây dựng chính quyền cách mạng non trẻ, đến nay
vẫn nguyên giá trị và tính thời sự. Thái độ nhận khuyết điểm, dũng cảm nhận sai
lầm của CB, ĐV cũng chính là một trong những nội dung quan trọng,
xuyên suốt trong tư tưởng Hồ Chí Minh. Bác dạy chúng ta như vậy và chính Bác đã
nêu tấm gương sáng ngời về phẩm chất ấy. Trong cuốn sách “Chuyện ngày thường về
Bác Hồ” do Nhà xuất bản Văn hóa dân tộc phát hành, có câu chuyện kể rằng: Mùa
luyện quân năm 1949, ở chân đèo Khế, có lần một bà mế người Cao Lan thấy một
anh bộ đội vô ý để tuột bao tượng làm gạo rơi vung vãi ra đường. Anh bộ đội
không hốt lại mà cứ thế bỏ đi. Bà mế liền gom hết số gạo ấy gói vào chiếc khăn
đội đầu, mang đến nhà chủ tịch xã, nhờ trao tận tay Cụ Hồ. Sau khi nắm rõ ngọn
ngành, Bác đã đi cùng đồng chí chủ tịch xã tới nhà bà mế. Bác ân cần hỏi thăm
sức khỏe, chuyện làm ăn của mế và gia đình. Bác trân trọng trả lại chiếc khăn
cho mế và nói:
-
Cám ơn mế đã cho tôi biết việc làm sai của bộ đội. Bộ đội, cán bộ có lỗi thì
Ðảng cũng có lỗi, tôi cũng có lỗi. Tôi đến đây là để xin lỗi và cám ơn mế!
Trong tình
huống này, nếu Bác của chúng ta im lặng cũng chẳng ai biết, nếu Bác cho gọi anh
bộ đội mắc khuyết điểm lên nhắc nhở và bảo anh đến gặp bà mế thì cũng chẳng có
gì sai. Nhưng Bác đã trực tiếp đến xin lỗi dân, nhận khuyết điểm trước dân và
tri ân việc làm của dân. Hành động nhân văn ấy đã cho thấy tầm cao giá trị của
thái độ nhận lỗi và văn hóa nêu gương đối với người cộng sản.
Muốn
có văn hóa nhận lỗi phải có văn hóa nêu gương
Lời xin
lỗi, dù thể hiện ở phạm vi, cấp độ và hoàn cảnh nào, tuyệt đối không thể là thứ
trang sức để công bộc làm màu, mà đòi hỏi phải xuất phát từ tâm. Nhận thức rõ
vai trò của văn hóa công bộc, những năm qua, Đảng ta đã triển khai nhiều giải
pháp xây dựng, nâng tầm văn hóa nêu gương của CB, ĐV. Một trong những dòng
chủ lưu của công tác giáo dục, rèn luyện CB, ĐV chính là không ngừng
đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh. Dù đã
có sự chuyển biến tích cực, mạnh mẽ trong toàn Đảng, nhưng hành trình đi đến sự
thực tâm trong thái độ nhận lỗi và văn hóa nêu gương của đội ngũ công bộc vẫn
còn rất nhiều việc phải làm. Với quan điểm nhìn thẳng vào sự thật, nói rõ
sự thật, đánh giá đúng sự thật, Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) của
Đảng đã thẳng thắn chỉ rõ, một trong những yếu kém trong công cuộc xây dựng,
chỉnh đốn Đảng hiện nay, đó là: “Trong tự phê bình còn giấu giếm, không dám
nhận khuyết điểm, khi có khuyết điểm thì thiếu thành khẩn, không tự giác nhận
kỷ luật. Trong phê bình thì nể nang, né tránh, ngại va chạm, thấy đúng không
bảo vệ, thấy sai không đấu tranh”. Những yếu kém này có ở cấp ủy, tổ chức đảng
các cấp, từ Trung ương đến cơ sở với những mức độ, phạm vi khác
nhau. Nguyên nhân cũng đã được Đảng ta chỉ rõ, đó là do một bộ phận không
nhỏ CB, ĐV trong cấp ủy, tổ chức đảng các cấp duy ý chí, áp đặt, bảo
thủ, chỉ làm theo ý mình, không chịu học tập, lắng nghe, tiếp thu ý kiến hợp lý
của người khác; cá nhân chủ nghĩa, sống ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi; chỉ
lo thu vén cá nhân, không quan tâm đến lợi ích tập thể; ganh ghét, đố kỵ, so
bì, tị nạnh, không muốn người khác hơn mình; háo danh, phô trương, che giấu
khuyết điểm, thổi phồng thành tích...
Có thể
nói, chưa bao giờ việc xây dựng, chỉnh đốn Đảng được Đảng ta chú trọng đẩy
mạnh, tạo hiệu ứng xã hội mạnh mẽ như hiện nay. Với quan điểm nhất quán không
có vùng cấm, không phân biệt người đó là ai, tất cả đều bình đẳng trước kỷ luật
Đảng và pháp luật Nhà nước, hàng loạt những vụ án lớn đã được xét xử, nhiều cán
bộ cấp cao diện Trung ương quản lý, bị xử lý nghiêm minh. Theo dõi, nghiên cứu
thông tin từ những vụ việc, vụ án được dư luận quan tâm, chúng ta thấy rõ, một
trong những nguyên nhân căn bản dẫn đến sai phạm nghiêm trọng của những cán bộ
này đó chính là duy ý chí, áp đặt, bảo thủ, làm theo ý mình, che giấu khuyết điểm,
thổi phồng thành tích... như Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) đã chỉ ra.
Trong môi trường, hoàn cảnh, điều kiện dẫn đến những khuyết điểm, sai phạm ấy,
lời xin lỗi, thái độ nhận lỗi, ý chí sửa chữa sai lầm... đã bị bỏ quên, thậm
chí là bị thủ tiêu. Văn hóa xin lỗi không có cơ hội, môi trường để thể hiện. Ở
đó, chỉ còn cái bóng của chủ nghĩa cá nhân bao trùm hành vi, tư duy công bộc.
Đến khi tất cả bị đưa ra ánh sáng, đứng trước tòa án và tòa lương tâm, dư luận,
người ta mới đưa tay ôm mặt mà rằng: Biết thế này thì tôi đã thế nọ, tôi đã thế
kia...
Nhắc lại
những chuyện ấy để thấy, để có văn hóa xin lỗi, phải bắt đầu bằng văn hóa nêu
gương. Cán bộ không nêu gương, cấp ủy, tổ chức đảng không xây dựng văn hóa nêu
gương thì lời xin lỗi, nếu có chỉ là sự giả tạo, thái độ nhận lỗi chỉ là hành
vi đối phó. Quy định số 08-QĐi/TW của Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XII)
về trách nhiệm nêu gương, đã chỉ rõ: “Nghiêm túc thực hành tự phê bình và phê
bình; thấy đúng phải cương quyết bảo vệ, thấy sai phải quyết liệt đấu tranh;
không tranh công đổ lỗi, dũng cảm nhận khuyết điểm và trách nhiệm”. Nghị quyết
Đại hội XIII của Đảng đặt ra yêu cầu phải thực hiện cho bằng được, đó
là: “Xây dựng đội ngũ cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức, nhất là cán
bộ cấp chiến lược, người đứng đầu có đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang
tầm nhiệm vụ”. Để có được một đội ngũ công bộc ngang tầm nhiệm vụ, đáp ứng mục
tiêu xây dựng một nước Việt Nam hùng cường thì nội hàm của phẩm chất, năng lực
công bộc bắt buộc phải có văn hóa xin lỗi, văn hóa nêu gương. Thiếu hoặc coi
nhẹ phẩm chất ấy, cán bộ rất dễ sa vào suy thoái đạo đức, lối sống và đây là
một trong những nguồn cơn của “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét