Pháp luật Việt
Nam nghiêm cấm mọi hành vi xâm phạm quyền bầu cử, quyền ứng cử của công dân. Điều
27 Hiến pháp 2013 nêu rõ: "Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu
cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân
dân. Việc thực hiện các quyền này do luật định". Điều 95, Chương X, Luật Bầu
cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân quy định: "Người nào
dùng thủ đoạn lừa gạt, mua chuộc hoặc cưỡng ép làm trở ngại việc bầu cử, ứng cử
của công dân; vi phạm các quy định về vận động bầu cử... thì tùy theo tính chất,
mức độ vi phạm mà bị xử lý kỷ luật, xử phạt vi phạm hành chính hoặc truy cứu
trách nhiệm hình sự". Việc xử lý các hành vi vi phạm nói trên, Điều 160, Bộ
Luật Hình sự năm 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017) đã quy định: “1. Người nào lừa
gạt, mua chuộc, cưỡng ép hoặc dùng thủ đoạn khác cản trở công dân thực hiện quyền
bầu cử, quyền ứng cử hoặc quyền biểu quyết khi Nhà nước trưng cầu ý dân, thì bị
phạt cảnh cáo, phạt cải tạo không giam giữ đến 01 năm hoặc phạt tù từ 03 tháng
đến 01 năm. 2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù
từ 01 năm đến 02 năm: a) Có tổ chức; b) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn; c) Dẫn đến
hoãn ngày bầu cử, bầu cử lại hoặc hoãn việc trưng cầu ý dân. 3. Người phạm tội
còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ nhất định từ 01 năm đến 05 năm.” Tương tự
hành vi phớt lờ các chỉ thị, quy định của Thủ tướng Chính phủ, chính quyền địa
phương và khuyến cáo của cơ quan chuyên môn, chấp hành không nghiêm quy trình về
phòng, chống dịch Covid-19 cũng là vi phạm pháp luật. Điều 8 Luật Phòng, chống
bệnh truyền nhiễm năm 2007 đã quy định rõ các hành vi bị nghiêm cấm. Theo đó
nghiêm cấm các hành vi như sau: “Cố ý làm lây lan tác nhân gây bệnh truyền nhiễm;
Người mắc bệnh truyền nhiễm, người bị nghi ngờ mắc bệnh truyền nhiễm và người
mang mầm bệnh truyền nhiễm làm các công việc dễ lây truyền tác nhân gây bệnh
truyền nhiễm theo quy định của pháp luật; Che giấu, không khai báo hoặc khai
báo không kịp thời các trường hợp mắc bệnh truyền nhiễm theo quy định của pháp
luật; Cố ý khai báo, thông tin sai sự thật về bệnh truyền nhiễm; Phân biệt đối
xử và đưa hình ảnh, thông tin tiêu cực về người mắc bệnh truyền nhiễm; Không
triển khai hoặc triển khai không kịp thời các biện pháp phòng, chống bệnh truyền
nhiễm theo quy định của Luật này; Không chấp hành các biện pháp phòng, chống bệnh
truyền nhiễm theo yêu cầu của cơ quan, tổ chức có thẩm quyền.” Rõ ràng những
hành vi như đã nêu của một số linh mục là vi phạm pháp luật. Không chỉ trái
pháp lý, hành vi của một số linh mục còn trái cả đạo lý. Đường hướng phát triển
của Giáo hội là “Sống phúc âm trong lòng dân tộc”, theo tinh thần “Kính Chúa
yêu nước”. Với tư cách là công dân và trọng trách quản xứ, đáng lẽ ra các linh
mục phải thể hiện rõ trách nhiệm của mình, thực sự là người gương mẫu đi đầu
trong tuyên truyền, vận động bà con giáo dân tuân thủ các quy định của pháp luật,
tích cực tham gia công tác bầu cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp.
Đằng này họ lại cố tình đi ngược với đường hướng Giáo hội và lời răn của Chúa.
Giữa lúc dịch Covid-19 hoành hành khắp thế giới và trong nước, một số linh mục
bất chấp các quy định vẫn tổ chức hành lễ, cầu nguyện... thì đó là hành vi coi
thường tính mạng, sức khỏe của giáo dân. Điều này không chỉ gây nên những băn
khoăn, lo lắng trong nhân dân ở các địa phương mà ngay chính bà con giáo dân
cũng không yên tâm bởi trước tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp thì nguy cơ
lây lan từ những buổi tập trung hành lễ, cầu nguyện là rất lớn. Rõ ràng hành vi
thờ ơ, vô trách nhiệm với bà con giáo dân của một số linh mục là không thể chấp
nhận. Đức ái là cốt lõi của lề luật và đời sống linh mục. Theo đường hướng của
Giáo hội, lời răn của Chúa và Đức ái thì những hành vi của một số linh mục như
đã nêu là không thể tồn tại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét