Lịch sử cho thấy tổ chức và cơ chế vận hành của xã hội luôn phụ thuộc vào trình độ phát triển của xã hội, nhất là trình độ phát triển của sản xuất, vào đặc điểm của thời đại ở từng giai đoạn cụ thể. Các xã hội trước chủ nghĩa tư bản chưa có kinh tế thị trường, chưa có tam quyền phân lập giữa lập pháp, hành pháp và tư pháp; chưa có xã hội dân sự và vai trò của xã hội dân sự. Kinh tế thị trường, tam quyền phân lập, xã hội dân sự là những yếu tố gắn liền với chủ nghĩa tư bản, được xem như là những yếu tố đặc trưng của chủ nghĩa tư bản. Nhưng khi khuyên nước ta phải thực hiện những điều này, họ không biết rằng ngay trong chủ nghĩa tư bản, những yếu tố này cũng không phải là bất biến mà có sự thay đổi, phát triển, sự tồn tại của chúng trong thời kỳ đầu của chủ nghĩa tư bản và trong chủ nghĩa tư bản hiện đại ngày nay có rất nhiều điểm khác nhau, nhiều yếu tố đặc trưng của chủ nghĩa tư bản đã bị vượt qua.
Kinh tế thị trường trong thời
kỳ đầu của chủ nghĩa tư bản là kinh tế thị trường tự do cạnh tranh. Trong nền
kinh tế đó, sự tác động tự phát của các quy luật của kinh tế thị trường đã dẫn
đến các cuộc khủng hoảng chu kỳ, sự phân cực xã hội sâu sắc, tạo nên những bất
ổn, xung đột xã hội, do đó, đòi hỏi phải có vai trò điều tiết của nhà nước,
khắc phục những khuyết tật của cơ chế thị trường. Các nền kinh tế thị trường
hiện đại ở các nước tư bản phát triển ngày nay đều là các nền kinh tế thị
trường có sự quản lý, điều tiết của nhà nước. (kinh tế thị trường tự do ở Mỹ,
kinh tế thị trường xã hội ở Đức, kinh tế thị trường phúc lợi xã hội ở các nước
Bắc Âu, kinh tế thị trường nhà nước phát triển ở Nhật Bản, Hàn Quốc).
Với sự điều tiết của nhà nước,
chủ nghĩa tư bản đã phát triển trở thành chủ nghĩa tư bản nhà nước, một bước
phát triển mới của chủ nghĩa tư bản. Cùng với sự can thiệp, điều tiết của nhà
nước, trong nền kinh tế thị trường hiện đại ngày nay, tổ chức công ty, một chủ
thể chính trong nền kinh tế thị trường, cũng thay đổi; hầu như tất cả các công
ty, tập đoàn kinh tế siêu quốc gia, xuyên quốc gia đều là công ty cổ phần, có
sự tham gia của nhiều chủ sở hữu, thuộc nhiều thành phần xã hội, kể cả người
lao động. Ngay từ thế kỷ XIX, khi các công ty cổ phần, hình thức sở hữu cổ phần
mới xuất hiện, C.Mác đã cho rằng đây là sở hữu tư nhân được xã hội hóa, là sự
phủ định đối với sở hữu tư nhân cá thể và điều này diễn ra ngay trong lòng chế
độ tư bản.
Tam quyền phân lập là nguyên
tắc tổ chức của nhà nước tư bản để không tập trung quá nhiều quyền lực nhà nước
vào một cơ quan nhất định bằng sự phân chia quyền lực và kiểm soát lẫn nhau
giữa các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp. Tuy nhiên, tuy cũng dựa trên
nền tảng của nguyên tắc tam quyền phân lập, nhưng ở các nước tư bản phát triển,
do mỗi nước có truyền thống lịch sử, văn hóa, có những điều kiện đặc thù của
mình, nên không có mô hình tổ chức nhà nước giống nhau, mà có nhiều mô hình tổ
chức nhà nước khác nhau (Mô hình ở Mỹ, ở
Anh, ở Pháp đều có sự khác nhau...).
Đồng thời và quan trọng hơn là
ngày nay, trong nền chính trị hiện đại ở các nước tư bản phát triển, đều phải
thừa nhận rằng quyền lực nhà nước là thuộc về nhân dân. Nhân dân bằng lá phiếu
của mình bầu nên Quốc hội, Tổng thống, phê chuẩn các thành viên chính phủ. Bởi
vậy, mặc dù có sự phân chia quyền lực, sự độc lập, đối lập giữa các nhánh quyền
lực lập pháp, hành pháp, tư pháp, nhưng tất cả đều phải tính đến phản ứng của
nhân dân, của xã hội, phải sử dụng quyền lực trong phạm vi quy định của pháp
luật. Các đảng chính trị ra đời, đề ra các chủ trương, chính sách quản lý, phát
triển đất nước; tuyên truyền, vận động nhân dân ủng hộ chủ trương, chính sách
của mình, bỏ phiếu cho các ứng cử viên của đảng trong các cuộc bầu cử Quốc hội,
bầu cử Tổng thống. Đảng giành được nhiều phiếu nhất trong Quốc hội được quyền
thành lập chính phủ. Lãnh đạo của Đảng trở thành Tổng thống, Thủ tướng; đảng
trở thành đảng cầm quyền, thông qua quyền lực nhà nước thực hiện chủ trương,
chính sách của mình. Tổng thống và Quốc hội có quyền bổ nhiệm các thẩm phán của
tòa án tối cao. Khi đảng cầm quyền có đa số trong Quốc hội, Tổng thống, Thủ
tướng và nhiều thành viên chính phủ là người của đảng cầm quyền; Tổng thống,
Quốc hội có quyền bổ nhiệm thẩm phán thì tam quyền phân lập giữa lập pháp, hành
pháp, tư pháp, sự kiểm soát quyền lực giữa các cơ quan này, giữa các nhánh
quyền lực nhà nước ở các nước tư bản phát triển đã không còn hoàn toàn như
trước. Chẳng lẽ những người cổ vũ, tuyệt đối hóa nguyên tắc tam quyền phân lập
trong tổ chức bộ máy nhà nước không thấy điều này?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét