Ngày 11 tháng 9 năm 2001, khi hai tòa tháp đôi WTC biểu tượng thịnh vượng của New York, thành phố kiêu hãnh tự hào với giấc mơ Mỹ và tinh thần dân chủ, tự do bị sụp đổ, tôi cảm thấy có chút đắc chí khi cuối cùng “đế quốc” cũng có ngày này. Tất nhiên vẫn đã có những cảm xúc nhân văn hơn đối với cái chết của gần 3.000 người, nhưng điều đầu tiên xuất hiện khi biết tin lại là một cảm giác phi nhân tính. Nó đã khiến tôi giật mình kinh sợ chính bản thân mình, không chỉ bởi sự thiếu hiểu biết, mà còn bởi sự nhẫn tâm đáng sợ.
Những năm sau này, trong dòng chảy cuộc sống hối hả, tôi cũng đã
không ít lần thấy lại cái tâm đố kỵ đến mức vô lý ở mình. Khi cô bạn đồng
nghiệp liên tiếp thăng tiến và nhận được những lời mời làm việc tốt hơn, tôi tự
an ủi mình rằng chẳng qua vì cô ấy luôn tận dụng mọi cơ hội thể hiện bản thân
và bon chen. Còn tôi, vốn không tranh đấu và thể hiện mình nên đương nhiên là
sẽ không có nhiều cơ hội đến với mình, mặc dù lãnh đạo cũ cũng công nhận rằng
tôi thông minh và có tầm nhìn hơn trong công việc.
Khi một người quen của gia đình luôn được mẹ tôi ca ngợi về sự
khéo léo, đảm đang, tôi lại thể hiện cái sự ghen ghét nhỏ nhen khi bồi thêm
rằng, cô ấy phải chăm sóc, chu toàn mọi việc gia đình là để giữ chân ông chồng
có tính trăng hoa của mình. Chứ như tôi, vì có người chồng rất tốt và chân
thành nên chả cần làm gì nhiều mà gia đình vẫn hạnh phúc. Rằng, phụ nữ hơn nhau
ở tấm chồng, lúc yêu thì phải tìm hiểu cho kỹ, phải có lý trí… Tôi như một bà
cô nanh độc, để bảo vệ bản thân trước khả năng bị tổn thương khi được so sánh
với người khác, đã tự mình trở nên nhỏ mọn đến như vậy. Thậm chí khi thấy một
diễn viên nổi tiếng đào hoa gặp scandal và gặp khó khăn trong sự nghiệp, tôi
cũng hùa vào với dư luận phán xét rằng đó là quả báo nhãn tiền vì đời sống
không đứng đắn của anh ta.
Tâm đố kỵ không chỉ biểu hiện khi chúng ta khao khát những ưu
thế so với đối phương, sợ cảm giác thấp kém và thất vọng khi bị so sánh, thiếu
hụt những ưu thế, mà nó còn thể hiện ở việc chúng ta xem thường những người
thua kém chúng ta hoặc không được như mong đợi của chúng ta. Khi thấy bạn đồng
nghiệp mới vào làm mãi không được một cái báo cáo đơn giản, thay vì giúp họ,
chúng ta lại tỏ ra mất kiên nhẫn và đay nghiến “sao có mỗi việc đơn giản thế mà
không làm được”. Khi nghe những bình luận vô đạo đức từ người khác, chúng ta
cảm thấy chán ghét và thành kiến với họ.
Khi đố kỵ, chúng ta ngay lập tức trở thành nạn nhân của mình,
chúng ta tỏ ra châm biếm, khinh miệt, vô ơn với ảo tưởng rằng những điều đó sẽ
đẩy bản thân chúng ta lên, giảm thiếu mối đe dọa tồn tại bởi ưu thế của người
khác đi. Cảm xúc tiêu cực ngay lập tức ảnh hưởng đến chúng ta trước tiên chứ không
phải ai khác. Chúng kìm hãm chúng ta, làm ta phân tâm và che mờ mất con đường
sáng, rộng hơn để đưa chúng ta tới những tiềm năng tối đa của bản thân.
Rồi từ những cảm xúc tiêu cực, chúng thúc đẩy ta bắt đầu hành
động, có thể chỉ là những lời nói cay nghiệt, nhưng nó cũng có thể khiến mọi
người xa lánh, làm suy yếu các mối quan hệ, làm thân và tâm ta tổn thương dẫn
tới bệnh tật, mệt mỏi. Tiêu cực hơn, nó còn có thể dẫn tới hành động hãm hại,
phá hoại hoặc sự dửng dưng, lạnh lùng trước nỗi bất hạnh của người khác.
Tâm đố kỵ chính là sản phẩm cua những người tự ti vì yếu thế hơn
họ, cho nên muốn họ thất bại. Người chỉ quan tâm đến thành quả của người khác
thường sẽ bỏ qua câu chuyện đằng sau những thành tựu đó. Người đố kỵ với người
khác không phát huy được điểm mạnh của mình mà chỉ sa lầy vào việc thỏa mãn
trước điểm yếu của người khác. Họ cũng không học hỏi được gì từ sự thành công
của người khác mà chỉ có mang lại sự trì trệ và thất vọng trong tâm. Nếu dành
cả đời để đố kỵ, chúng ta sẽ không có thời gian và cơ hội nhận ra tiềm năng của
mình, hoàn thiện bản thân một cách từ tốn, chắc chắn.
Trước thành công của người khác, chúng ta cũng phải tu dưỡng bản
thân. Đầu tiên là từ thái độ nhìn nhận, thành tâm chúc phúc và cảm nhận được
hạnh phúc của họ, điều đó chỉ mang lại cảm giác tích cực cho chúng ta mà thôi.
Sau đó là đánh giá một cách toàn cảnh thành công của họ mà không để cảm xúc
ghen tị che mắt, lúc đó chúng ta sẽ có cơ hội học hỏi. Đối với những thất bại
của người khác cũng vậy, chúng tà hoàn toàn có thể rút được kinh nghiệm cho bản
thân với sự cảm thông và lòng trắc ẩn. Khi chúng ta không thể xót thương cho
người khác dù là kẻ thù thì chúng ta đang mất đi nhân tính. Chúng ta sẽ mất
niềm tin vào người khác bởi chính chúng ta cũng không thể bao dung. Khi đã mất
niềm tin, nó lại là một vòng luẩn quẩn để tâm tật đố lộng hành và ăn mòn nhiệt
huyết cũng như trí tuệ của chúng ta. Vì vậy, câu nói "Lòng đố kỵ như một
hòn than nóng ném vào người khác nhưng chính mình lại bị thương" là hoàn
toàn đúng. Qua đó, nhắc nhở con người ta về lòng đố kỵ không nên xuất hiện
trong mỗi con người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét