Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2021

Một giọt máu đào và ao nước lã

Trọng huyết thống là việc thiêng liêng, là đáng quý lắm thay: “Một giọt máu đào hơn ao nước lã”! Ông cha ta xưa nay vẫn bảo thế kia mà! Đằng này, theo đó, người ta hô hào ai ai cũng phải có bổn phận dốc lòng vì việc chung! Đúng quá. Song việc chung là để cho “ao nước lã”, cho mọi người làm? Còn khi hưởng thụ, thì lại là việc riêng của họ, của phe nhóm họ, nhăm nhe riêng dành cho những “giọt máu đào”. Lúc chia bổng lộc, địa vị, lợi quyền... tịnh chả thấy tăm hơi những “ao nước lã”! Đằng kia, cũng theo thế, tự cho mình “vì sự cao quý” của “giọt máu đào”(!), họ luồn lựa “đúng quy trình”, ủ mưu kéo bè kéo mảng, tâng cả họ cả hàng rồng rắn... làm quan! Anh em chú bác làm quan thì... con cháu chút chít họ... cũng phải làm quan! Y kiểu “gia đình trị”. Y tuồng xứ quân. Giỏi giang, đức độ thì một chuyện, đằng này bất kể tài hèn đức mọn, bất kể ngô ngọng dở hơi! Quan kiểu đi tắt, quan kiểu nhảy cóc, quan đi rút ngắn, quan đi đường vòng... Như là hôi của trên... muôn nẻo đường quan như một đặc quyền(!?). Những sứ quân “giọt máu đào” nảy nòi tứ tán. Lợi ích nhóm và nhóm lợi ích, phường hội, sứ quân của những “giọt máu đào” mọc ra như nấm sau mưa. Còn “ao nước lã”, dù giỏi mấy mươi, dù đức cao vọng trọng tới mấy mươi... chả nói, ai ai cũng biết, rằng “giọt máu đào” coi họ ở hàng “bét trí tuệ(!).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét