Một là, quản lý nhà
nước về công tác dân tộc phải hướng tới phát triển toàn diện kinh tế - xã hội ở vùng dân tộc thiểu số, xóa đói, giảm nghèo, thu hẹp phát triển
với các vùng khác.
Bởi vì:
+ Xuất phát từ vị trí, tầm quan
trọng của vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi là địa bàn có vị trí chiến
lược quan trọng về chính trị, kinh tế - xã hội, an ninh, quôc phòng, đối ngoại
và bảo vệ môi trường sinh thái.
+ Xuất phát từ thực trạng KT-XH
vùng đồng bào DTTS&MN là vùng có điều kiện khó khăn nhất, chất lượng nguồn
nhân lực thấp nhất, KT-XH phát triển chậm nhất, tiếp cận các dịch vụ xã hội cơ
bản thấp nhất, tỷ lệ nghèo cao nhất.
Hai là, Đa dạng hóa
nguồn lực phục vụ phát triển vùng DTTS (NSNN, ODA, hỗ trợ doanh nghiệp, xã hội
hóa…)
Do vậy, cần
huy động đa dạng nguồn lực để đầu tư cho phát triển.
Ba là, Phân cấp cho địa phương và phát huy vai trò làm chủ của địa phương
trong thực hiện nhiệm vụ quản lý về công tác dân tộc và thực hiện và giám sát
thực hiện đường lối, chính sách, pháp luật về công tác dân tộc.
Bốn là, Nâng cao vai trò, trách nhiệm của Ủy ban Dân tộc và hệ thống các cơ quan làm
công tác quản lý
nhà nước về dân tộc ở các địa phương trong tham mưu hoạch định, thực hiện chính sách
đối với đồng bào DTTS; giám sát, điều phối, đánh giá kết quả thực hiện chủ
trương, chính sách, pháp luật về DTTS
Năm là, Nâng cao
năng lực đội ngũ cán bộ người DTTS trong phát triển kinh tế - xã hội, quốc phòng, an ninh, đối ngoại, xây dựng khối đại đoàn kết toàn
dân trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét