Sau 35 năm
Đổi mới, Việt Nam đã có được cơ đồ, vị thế, tiềm lực to lớn chưa từng có. Những
thành tựu đáng tự hào đó là sự hội tụ của nhiều yếu tố, trong đó phải kể đến
sức mạnh của ý chí tự lực, tự cường. Thấu hiểu nguyên nhân đó, Văn kiện Đại hội
XIII đã coi phát huy nội lực, ý chí tự lực, tự cường là một trong những động
lực quan trọng để phát triển đất nước hiện nay. Tuy nhiên, cần phải xác định rõ
rằng: Nội lực không chỉ là tiền của đang nằm trong “túi dân” mà là toàn bộ trí
tuệ, tâm huyết, ý chí, quyết tâm của mỗi con người Việt Nam. Để phát huy nội
lực, trước hết, chúng ta phải phát huy sức mạnh của nền kinh tế thị trường định
hướng xã hội chủ nghĩa, thực hiện phương châm nhà nước và nhân dân cùng làm để
“xóa đói, giảm nghèo”, xóa bỏ hết bần hàn, lạc hậu.
Đại đoàn
kết toàn dân tộc - sức mạnh to lớn của dân tộc Việt Nam, cần được tiếp tục phát
huy. Nếu xưa kia Hồ Chí Minh luôn khẳng định “đoàn kết là một chính sách dân
tộc, không phải là một thủ đoạn chính trị” thì từ Đại hội Đảng IX đến nay, đại
đoàn kết toàn dân tộc luôn là “thành tố” của chủ đề Đại hội với hàm nghĩa đây
là một động lực to lớn để phát triển đất nước.
Văn kiện
Đại hội XIII có một điểm mới là ngay trong chủ đề đại hội đã nhấn mạnh chủ
trương “sức mạnh đại đoàn kết dân tộc kết hợp với sức mạnh thời đại”. Nói đến
sức mạnh thời đại là nói đến sức mạnh của hợp tác quốc tế và khoa học, công
nghệ. Ngày nay, dù hướng ra bên ngoài để gia tăng nội lực là xu hướng phát
triển tất yếu của các quốc gia nhưng nội lực vẫn là quyết định và chỉ khi thực
sự có nội lực, ta mới có thể đưa ra quan điểm độc lập của mình về các vấn đề
quốc tế và tiến hành “hòa nhập” mà không “hòa tan”.
Trên thực
tế, mọi động lực phải thông qua động lực con người mới trở thành sức mạnh; cho
nên, Hồ Chí Minh từng khẳng định: Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội, trước hết cần
có những con người xã hội chủ nghĩa. Từ quan điểm của Hồ Chí Minh, rằng “vô
luận việc gì, đều do con người làm ra, và từ nhỏ đến to, từ gần đến xa, đều thế
cả”, Báo cáo Chính trị Đại hội XIII đã khẳng định “phát triển nguồn nhân lực,
nhất là nguồn nhân lực chất lượng cao” là một trong 3 đột phá chiến lược của
nhiệm kỳ này.
Trong thế
giới hội nhập và cạnh tranh hiện nay, cạnh tranh bằng tâm trí, bằng “chất xám”
là hình thức cạnh tranh chủ yếu. Hơn nữa, dân trí có phát triển thì kinh tế mới
được mở mang để trở thành kinh tế tri thức; dân trí có lên cao thì nhân quyền
mới được tôn trọng. Tuy nhiên, dân trí không phải tự nhiên mà có mà đó là sản
phẩm của giáo dục; cho nên, phát triển giáo dục là một trong những giải pháp
quan trọng để tăng cường sức mạnh của nội lực. Phải giáo dục con người có phong
cách tư duy độc lập, tự chủ, có tinh thần tự học và lấy tự học “làm cốt”. Do
đó, việc đổi mới giáo dục ở nước ta phải hướng tới nền giáo dục mở, học tập
suốt đời và xây dựng xã hội học tập. Cũng phải phát huy dân chủ để mỗi người
dám nói lên sự thật, chính kiến thật và hào hứng đưa ra sáng kiến của mình để
xây dựng đất nước.
Trong mỗi
cơ quan, đơn vị, vai trò của người đứng đầu là không thể phủ nhận. Lúc này, mỗi
người lãnh đạo phải ý thức rõ về vai trò thủ lĩnh của mình trong việc phát huy
tinh thần tự lực, tự cường và khát vọng phát triển để làm gương cho cán bộ dưới
quyền và nhân dân. Người lãnh đạo có thể “nói hay” để “lập ngôn” nhưng trước
hết phải “làm hay” để “lập nghiệp” bởi giá trị lớn nhất của con người được thể
hiện qua những gì mà họ đã cống hiến cho xã hội, nhân dân và đất nước.
Sức mạnh
nội sinh của một dân tộc không phải là những điều “mặc định” và “bất biến” nên
để phát huy nội lực thì phải tiếp tục phát huy tinh thần tự lực, tự cường vốn
là nét đẹp trong truyền thống văn hóa Việt Nam và đã được Hồ Chí Minh phát
triển lên một tầm cao mới. Những chỉ dẫn quý báu về tinh thần tự lực, tự cường
của Hồ Chí Minh ngày càng tỏ rõ giá trị và tiếp tục soi đường cho dân tộc Việt
Nam trong hành trình tiến tới “sánh vai với các cường quốc năm châu” như khát
vọng lớn lao mà Người đã ký thác lại cho toàn Đảng, toàn dân ta./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét