Nhìn lại lịch sử
cho thấy, xu nịnh là cách sống “vào luồn, ra cúi” của một bộ phận quan nịnh
thần trong các triều đại phong kiến thuở trước. Những kẻ nịnh thần này thường tài
hèn đức mọn, nhưng lại khéo ăn khéo nói, biết vuốt ve, “vỗ về” vua chúa đúng lúc,
đúng chỗ bằng những lời nói mỹ miều, ngọt ngào, cốt là để lấy lòng bề trên. Nếu
bề trên (ông vua, bà chúa, ông quan) nào tỉnh táo, sáng suốt và kiên quyết lánh
xa, loại trừ thói xu nịnh vờ vĩnh, giả tạo thì giữ được tư thế, tác phong, nhân
cách chân chính của bậc quang minh chính đại, góp phần bảo đảm cho triều chính được
uy nghiêm, sơn hà xã tắc được bình an. Ngược lại, những người ở ngôi cao chức
trọng và nắm giữ nhiều quyền bính mà dễ ngả lòng, a dua, thậm chí “đắm chìm”
trong những lời bợ đỡ, ton hót của những kẻ “ngồi lê đôi mách” thì dễ làm cho các
mối quan hệ trong triều chính trở nên rối ren, mọi người sống nghi kỵ, oán thán
lẫn nhau và khiến lòng dân thêm bất an, ly tán.
Danh nho Chu Văn
An (1292-1370), một vị quan thanh liêm đời Trần, tận mắt chứng kiến cảnh nhiễu
nhương, suy đồi từ trong triều chính có nguyên nhân sâu xa là do những quan
nịnh thần gây ra. Vì vậy, Chu Văn An đã dâng “Thất trảm sớ”, đề nghị vua Trần
Dụ Tông (1336-1369) xử chém 7 tên nịnh thần để góp phần lấy lại sự nghiêm minh
trong vương triều và củng cố niềm tin cho thần dân. “Thất trảm sớ” của Chu Văn
An dù không được nhà vua chấp thuận, nhưng mãi là lời cảnh báo, cảnh tỉnh muôn đời
đối với hậu họa khôn lường của thói gian thần, nịnh bợ.
Hoàng giáp Nguyễn
Khắc Niêm (1889-1954) là một đại thần triều Nguyễn. Khi thi đỗ đại khoa, ông được
cùng các vị tiến sĩ đồng khoa triều kiến vua Thành Thái (1879-1954). Khi nhà
vua đề nghị mỗi vị đề xuất góp ý kế sách để phục hưng quốc gia, Hoàng giáp
Nguyễn Khắc Niêm đã đọc 4 câu: “Tôn tộc đại quy/ Tôn lộc đại nguy/ Tôn tài đại
thịnh/ Tôn nịnh đại suy”. Bốn câu này được hiểu là: “Tôn trọng nòi giống ắt đại
hòa hợp/ Tôn trọng bổng lộc ắt đại nguy nan/ Tôn trọng tài năng ắt đại phồn
thịnh/ Tôn trọng siểm nịnh ắt đại suy vong”.
“Tôn nịnh đại suy” hiểu rộng ra là bất cứ chỗ nào, thể chế nào, xã hội nào, nếu không loại bỏ mà lại coi trọng thói siểm nịnh thì sớm muộn chỗ đó, thể chế đó, xã hội đó cũng sẽ mục ruỗng, thối nát và đi đến bờ vực suy vong thảm hại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét