Thứ Tư, 11 tháng 6, 2025

XUYÊN TẠC VỀ “DÂN CHỦ” NHẰM PHÁ HOẠI ỔN ĐỊNH CHÍNH TRỊ VÀ ĐỊNH HƯỚNG PHÁT TRIỂN CỦA VIỆT NAM!

     Ngày 24/5/2025, trên trang blog Việt Nam Thời Báo tán phát bài “Dân chủ và phát triển: Những huyền thoại cần hóa giải và hòa hợp cho Việt Nam”, kêu gọi, cổ xúy Việt Nam xây dựng nền “dân chủ” thực sự với pháp quyền mạnh mẽ, tự do báo chí và xã hội dân sự, chúng ca ngợi mô hình “dân chủ phương Tây” như một “chìa khóa vạn năng” để đạt tới sự phát triển bền vững, đồng thời xuyên tạc, phủ nhận mô hình dân chủ và pháp quyền mà Việt Nam đang xây dựng. Luận điệu này không mới, nhưng vẫn luôn tiềm ẩn nguy cơ nguy hiểm khi len lỏi vào tư duy nhận thức của một bộ phận quần chúng, đặc biệt là giới trẻ, cán bộ trí thức nếu không được nhận diện và đấu tranh quyết liệt.

Thứ nhất, dân chủ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam là dân chủ thực chất, toàn diện, lấy người dân làm trung tâm

Khác với nền dân chủ hình thức trong chế độ tư sản – nơi quyền lực chính trị bị thao túng bởi các nhóm lợi ích tài phiệt – dân chủ ở Việt Nam được thực thi theo hướng thực chất, toàn diện và gắn bó chặt chẽ với lợi ích của nhân dân. Dân chủ trong chế độ ta không chỉ giới hạn ở quyền bầu cử, ứng cử, mà được thể hiện trong mọi lĩnh vực của đời sống: từ quyền giám sát, phản biện xã hội, quyền tiếp cận thông tin, đến quyền tham gia xây dựng pháp luật, chính sách.

Nghị quyết số 27-NQ/TW ngày 9/11/2022 về tiếp tục xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam đã khẳng định rõ: “Thực hiện tốt hơn nữa quyền làm chủ của nhân dân, bảo đảm dân chủ gắn với kỷ cương, dân chủ được thực hiện trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. Đó là nền dân chủ có tổ chức, có định hướng, không phải dân chủ vô giới hạn, vô trách nhiệm như một số luận điệu cổ súy.

Mặt khác, ở Việt Nam, dân chủ được đảm bảo cả ở khía cạnh chính trị, kinh tế và xã hội. Việc bảo đảm an sinh xã hội, giảm nghèo, phát triển giáo dục, y tế, hỗ trợ người yếu thế… chính là những biểu hiện sinh động của dân chủ xã hội chủ nghĩa. Theo báo cáo của UNDP năm 2023, tỷ lệ người dân Việt Nam tin tưởng vào chính quyền địa phương đạt mức cao nhất khu vực Đông Nam Á (84%), điều đó phản ánh chất lượng quản trị công và sự hài lòng của nhân dân với mô hình dân chủ hiện hành.

Thứ hai, Pháp quyền xã hội chủ nghĩa không phải là bản sao của mô hình phương Tây mà là sự phát triển sáng tạo phù hợp với điều kiện Việt Nam

Việc bài viết đề cao mô hình “pháp quyền phương Tây” như một giá trị phổ quát, đồng thời phủ nhận mô hình pháp quyền XHCN Việt Nam là hoàn toàn sai trái. Thực chất, khái niệm “pháp quyền” không mang tính tuyệt đối và phổ quát, mà luôn gắn với bản chất giai cấp, đặc điểm lịch sử và điều kiện cụ thể của từng quốc gia.

Ở Việt Nam, nguyên tắc “mọi quyền lực nhà nước đều thuộc về nhân dân” được thể chế hóa trong Hiến pháp, trong đó, Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ. Pháp luật là công cụ quan trọng để tổ chức, điều hành xã hội, nhưng không thể tách rời khỏi sự lãnh đạo chính trị của Đảng – lực lượng duy nhất đại diện cho lợi ích toàn dân tộc. Sự lãnh đạo của Đảng không đứng ngoài, mà nằm trong thể chế pháp quyền, thông qua tổ chức, cán bộ, và các thiết chế dân chủ.

Việc tuyên truyền rằng “chỉ có pháp quyền phương Tây” mới là thước đo phát triển, trong khi phủ nhận hệ thống luật pháp và thiết chế tư pháp Việt Nam, thực chất là sự phủ nhận tính hợp hiến, hợp pháp của thể chế chính trị hiện hành, kích động xu hướng “phi chính trị hóa”, “đa nguyên hóa”, dẫn đến mất ổn định thể chế.

Thứ ba, cổ súy “tự do báo chí tuyệt đối” và “xã hội dân sự” là mưu đồ tạo dựng trận địa truyền thông đối lập

Một luận điệu thường gặp trong các bài viết phản động là đề cao “tự do báo chí tuyệt đối” và yêu cầu hình thành “xã hội dân sự độc lập”. Thực chất, đây là chiêu bài lợi dụng các quyền tự do để thiết lập hệ thống truyền thông ngoài sự quản lý của Nhà nước, biến báo chí thành công cụ chống phá, kích động xã hội, gây bất ổn chính trị.

Ở Việt Nam, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí được Hiến pháp ghi nhận và luật pháp bảo vệ. Tuy nhiên, đó là sự tự do trong khuôn khổ luật pháp, có trách nhiệm với cộng đồng, không được xâm phạm lợi ích quốc gia, dân tộc. Những tổ chức mạo danh “xã hội dân sự”, hoạt động trái phép, nhận tài trợ nước ngoài, thực chất là “bàn tay nối dài” của các thế lực thù địch nhằm chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, kích động bất mãn, lôi kéo tầng lớp trí thức và thanh niên đi theo con đường lệch lạc.

Thực tiễn cho thấy, sự buông lỏng quản lý truyền thông tại một số quốc gia đã dẫn đến hỗn loạn thông tin, lan truyền thuyết âm mưu, tin giả, kích động hận thù sắc tộc và xung đột chính trị. Việt Nam không chấp nhận “tự do báo chí tuyệt đối” vì điều đó đồng nghĩa với tự do phá hoại thể chế, lật đổ chính quyền hợp pháp, gây rối trật tự công cộng và đe dọa an ninh quốc gia./.
Khuyết danh ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét