Trong Quân đội nhân dân (QĐND) Việt Nam, mối quan hệ giữa cán bộ với chiến sĩ trong là phạm trù phản ánh mối quan hệ gắn bó mật thiết giữa lãnh đạo, chỉ huy và phục tùng. Tình đồng chí, đồng đội trong quân đội là một nội dung cơ bản biểu hiện bản chất cách mạng của quân đội ta, trong đó lãnh đạo, chỉ huy giữ vai trò quyết định vì: “Cán bộ là cái gốc của mọi công việc”, còn chiến sĩ là lực lượng có vai trò cực kỳ quan trọng trong thực hiện thắng lợi mọi công việc. Bác Hồ từng căn dặn: “Cán bộ không có đội viên, lãnh tụ không có quần chúng, thì không làm được gì”, và “Các chú dù là đại đoàn trưởng, trung đoàn trưởng, hay tiểu đoàn trưởng, cũng chỉ là những người đặt kế hoạch và điều khiển đánh trận. Lúc ra trận, việc đặt mìn, phá lô cốt đều do tay anh em đội viên làm”.
Tình
đồng chí, đồng đội là sợi chỉ đỏ xuyên suốt, vừa là thuộc tính bản chất của một
quân đội cách mạng, vừa là một trong những cơ sở tạo nên sức mạnh của quân đội.
Mối
quan hệ giữa cán bộ với chiến sĩ trong QĐND Việt Nam được hình thành, phát
triển trong quá trình xây dựng, chiến đấu, trưởng thành, chiến thắng của quân
đội ta. Một mặt, nó dựa trên chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, quan
điểm, đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước, chức năng,
nhiệm vụ, điều lệnh, điều lệ, chế độ quy định của quân đội; mặt khác, dựa trên
tình thương yêu giai cấp, tình đồng chí, đồng đội sâu sắc, đoàn kết gắn bó chặt
chẽ keo sơn như ruột thịt trong “lúc thường cũng như lúc ra trận” giữa những
con người cùng chung lý tưởng, mục tiêu, cùng thực hiện nhiệm vụ cao cả của
người quân nhân cách mạng-một nhiệm vụ hết sức nặng nề, nhưng rất vinh quang và
cao quý: Sẵn sàng chiến đấu hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc, vì chủ nghĩa
xã hội, vì dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh. Đó là nguồn sức
mạnh vô biên để bộ đội ta vượt qua mọi khó khăn thử thách, hoàn thành xuất sắc
mọi nhiệm vụ. Yêu cầu, nhiệm vụ đó cũng đòi hỏi cán bộ phải luôn luôn làm kiểu
mẫu cho chiến sĩ học tập, noi theo; chiến sĩ phải “tuyệt đối phục tùng mệnh
lệnh cấp trên, khi nhận bất cứ nhiệm vụ gì đều tận tâm, tận lực thi hành nhanh
chóng và chính xác”.
Tấm
gương cán bộ thể hiện trước hết ở sự quan tâm thiết thực và chu đáo đến đời
sống tinh thần và vật chất của bộ đội. Trong thư gửi Hội nghị chính trị viên
tháng 3-1948, Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Đối với bộ đội, chính trị viên
phải săn sóc luôn luôn đến sinh hoạt vật chất của họ: Ăn, mặc, ở, nghỉ, tập
luyện, công tác, sức chiến đấu. Về mặt tinh thần, phải săn sóc để nâng cao kỷ
luật, bài trừ hủ hóa, phát triển văn hóa và đường lối chính trị trong bộ đội”.
Có chăm lo đến đơn vị, hòa mình với vui, buồn của người lính, đồng cam cộng khổ
với bộ đội thì bộ đội nhất định tin và nghe theo. Bác nói: “Đối với binh sĩ,
thì lời ăn tiếng nói, niềm vui, nỗi buồn, quần áo, nhất nhất phải biết rõ và
hết sức chăm nom. Có đồng cam cộng khổ với binh sĩ thì khi dẫn họ đi đâu, dù
nguy hiểm mấy họ cũng vui lòng đi, khi bảo họ đánh, họ sẽ hăng hái đánh”. Và
Người khẳng định: “Cán bộ có coi đội viên như chân tay, đội viên mới coi cán bộ
như đầu như óc”.
Quan
tâm đến cuộc sống của đơn vị hằng ngày một cách chu đáo đã là một tấm gương.
Song người cán bộ còn phải làm cho mọi hành vi, lời nói của mình trở nên mẫu
mực để bộ đội noi theo. Nhiều lần, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhắc nhở cán bộ phải
làm gương cho chiến sĩ, không loại trừ ở cấp chức nào. Người chỉ rõ: “Từ tiểu
đội trưởng trở lên, từ Tổng tư lệnh trở xuống, phải săn sóc đời sống vật chất
và tinh thần của đội viên, phải xem đội viên ăn uống như thế nào, phải hiểu
nguyện vọng và thắc mắc của đội viên. Bộ đội chưa ăn cơm, cán bộ không được kêu
mình đói. Bộ đội chưa đủ áo mặc, cán bộ không được kêu mình rét. Bộ đội chưa đủ
chỗ ở, cán bộ không được kêu mình mệt. Thế mới dân chủ, mới đoàn kết, mới tất
thắng”.
Khi
cán bộ lãnh đạo, chỉ huy mẫu mực, hết lòng chăm lo xây dựng đơn vị, tôn trọng
và thương yêu cấp dưới như “chân với tay” thì cấp dưới sẽ kính trọng, coi lãnh
đạo, chỉ huy của mình “như đầu như óc”, như người thân; từ đó họ sẽ mang hết
khả năng của mình để thực hiện chỉ thị, mệnh lệnh một cách tự giác và có hiệu
quả cao nhất. Trái lại, nếu cán bộ không làm “mực thước” cho cấp dưới, quan
liêu, hách dịch, thì chắc chắn cấp dưới sẽ xa lánh họ; chỉ thị, mệnh lệnh mà họ
đưa ra sẽ được cấp dưới tiếp thu một cách khiên cưỡng, hiệu quả thấp, thậm chí
bị chối bỏ. Bởi vậy hơn ai hết, lãnh đạo, chỉ huy cơ quan, đơn vị phải thực sự
xứng đáng là người anh, người “chị hiền” tận tụy chăm lo cho tập thể, cho từng
chiến sĩ. Cán bộ phải là hạt nhân đoàn kết thống nhất, thật sự làm cho cấp dưới
kính trọng, tin tưởng.
Khi
được xem như một tấm gương về đức và tài cho chiến sĩ, người cán bộ quân đội sẽ
luôn là biểu tượng cho họ phấn đấu học tập rèn luyện noi theo. Đó chính là làm
nảy sinh nhu cầu về mặt xã hội của người lính, tạo ra động lực mạnh mẽ cho quân
nhân vươn lên, làm cơ sở để giáo dục trong quân đội nói chung, giáo dục đạo đức
nói riêng đạt kết quả tốt.
Cần
thấy rằng, mối quan hệ giữa cán bộ với chiến sĩ không chỉ biểu hiện qua việc
thực hiện chức trách, nhiệm vụ giữa lãnh đạo, chỉ huy và phục tùng mà còn được
biểu hiện ra qua tình đồng chí, đồng đội-một giá trị đạo đức cao đẹp mang ý
nghĩa xã hội-chính trị sâu sắc, thấm đượm tính nhân văn, chứa chan tình yêu
thương con người. Khó có thể tìm thấy ở đâu tình cảm đồng chí, đồng đội sâu
sắc, gắn kết chặt chẽ, trong sáng như tập thể quân nhân, đặc biệt là trong hoàn
cảnh chiến đấu gian khổ, ác liệt.
Tình đồng chí, đồng
đội bắt nguồn từ sự thống nhất các lợi ích giai cấp của người lao động. Trong
từ “đồng chí”, “đồng đội”, sự bình đẳng về chính trị, về nghĩa vụ quân nhân,
tình anh em, tình bạn chiến đấu được bày tỏ sâu sắc và vô cùng súc tích. Trong
quân đội, do tính chất và ý nghĩa xã hội-chính trị của hoạt động quân sự, tình
đồng chí, đồng đội có điều kiện củng cố vững chắc và không ngừng phát triển;
trở thành đặc trưng không thể thiếu trong lối sống của mỗi quân nhân và tập thể
quân nhân.
Biểu
hiện của tình đồng chí, đồng đội là sự tin cậy lẫn nhau và quên mình vì nhau,
thương yêu giúp đỡ lẫn nhau lúc thường cũng như lúc chiến đấu. Với mỗi người
quân nhân, tình đồng chí, đồng đội còn biểu hiện ở “tinh thần đoàn kết hiệp
đồng, lập công tập thể”, nhận khó khăn về mình, nhường thuận lợi cho đồng đội,
nhường cơm sẻ áo, chia sẻ với nhau những nỗi vui buồn; ở sự thẳng thắn, trung
thực; không làm ngơ trước những thiếu sót, khuyết điểm trong thái độ, hành vi của
đồng đội; biết ngăn đồng chí khỏi những việc làm sai trái, giả dối; biết giữ
nguyên tắc với mình và những người xung quanh, trong việc lớn cũng như việc
nhỏ; không dung hòa với những biểu hiện vô đạo đức, thói kẻ cả, kiêu ngạo.
Tình
thương yêu đồng chí, đồng đội được tôi luyện, thiết lập vững chắc trong QĐND
Việt Nam qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ
và cho đến nay, trở thành nét đẹp truyền thống, thành bản chất không thể phai
mờ của các thế hệ cán bộ, chiến sĩ Bộ đội Cụ Hồ, là một trong những nhân tố
“gốc” cấu thành chủ nghĩa anh hùng cách mạng của quân đội ta.
Ngày
nay, trước yêu cầu mới của sự nghiệp cách mạng, sự nghiệp xây dựng quân đội
càng đòi hỏi phải chăm lo củng cố, phát triển mối quan hệ tốt đẹp giữa cán bộ
và chiến sĩ trong quân đội, đặc biệt trước sự biến động về nhiều mặt của điều
kiện kinh tế-xã hội, sự tác động của mặt trái kinh tế thị trường. Nhiệm vụ xây
dựng quân đội theo hướng cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại
đòi hỏi cán bộ, chiến sĩ phải vươn lên một tầm cao mới về mọi mặt, hàng đầu là
chính trị tinh thần và đạo đức, trong đó thực hiện tốt mối quan hệ giữa cán bộ
với chiến sĩ là một nội dung có tầm quan trọng đặc biệt. Để đáp ứng các yêu cầu
đó, chúng ta phải tập trung nâng cao chất lượng giáo dục đạo đức quân nhân; nắm
vững và thực hiện tốt một số nội dung giáo dục cơ bản, gồm: Nâng cao trình độ
tri thức, bồi dưỡng thế giới quan Mác- Lênin; giáo dục lý tưởng cách mạng, rèn
luyện bản lĩnh chính trị; giáo dục trách nhiệm và nghĩa vụ quân nhân; giáo dục
truyền thống Bộ đội Cụ Hồ, đấu tranh với những biểu hiện làm hoen ố danh dự
quân nhân; xây dựng, phát triển các quan hệ tốt đẹp trong tập thể quân nhân và
quan hệ quân-dân; bồi dưỡng, rèn luyện lòng dũng cảm, tinh thần chịu đựng gian
khổ, hy sinh; giáo dục ý thức tổ chức kỷ luật…
Về
giải pháp cơ bản, cần tăng cường định hướng chính trị, kết hợp chặt chẽ tính
khoa học, tính chiến đấu và tính thực tiễn trong thực hành giáo dục đạo đức,
coi trọng và phát huy năng lực tự giáo dục đạo đức của mỗi quân nhân; phát huy
vai trò các tổ chức, các lực lượng trong giáo dục, rèn luyện đạo đức quân nhân;
chăm lo xây dựng môi trường văn hóa, đạo đức lành mạnh, tốt đẹp ở các đơn vị cơ
sở; quan tâm bảo đảm, nâng cao đời sống vật chất, tinh thần cho bộ đội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét