Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2025

ÔNG CHA TA ĐÁNH GIẶC: “ỐI GIỒI ÔI! ĐÁNH NHAU LO GIỮ GÁO, AI NGHĨ ĐƯỢC ANH HÙNG”!

     ... “Ối giồi ôi! Sáng sớm 17/2/1979, tao đang gác ca cuối thì thấy đỏ rực phía xa và phá.o nổ đì đẹt. Tao vào giường gọi đại đội trưởng: “Đại trưởng ôi, dậy đi đán.h nhau thôi. Trung Quốc nó đán.h mình rồi”. Ông ấy đạ.p tao ra, bảo: “Nói năng linh tinh”. Tao lại sang gọi chính viên (chính trị viên), ông này tiện buồn đá.i nên tao dắt được ra sân, chỉ về hướng Mường Khương xem phá.o bắ.n, thế mới tin.

Ối giồi ôi! Ngày 17/2 Trung Quốc nó mới sang thì tao đang làm lính. 3 ngày sau, cán bộ chết hết, tao thì lại bắn được nhiều thằng Trung Quốc, nên đại trưởng cho làm tiểu trưởng, chỉ huy mấy thằng toàn thương bệnh binh giữ chốt 391, 393, đán.h nhau đì đẹt.

Mấy ngày sau, đơn vị rút, quên không báo, để mỗi mình tao đì đọp bắn nhau với bọn Trung Quốc. May mà bọn đơn vị khác lên thay, thấy tiếng súng tìm đến, tao mới biết là mình bị bỏ quên. Lúc về hậu cứ, tao gặp đại trưởng, giận quá nên bảo: "Đại trưởng sống không bằng co.n ch.ó con ngựa", cán bộ tiểu đoàn phải can mãi.
Ối giồi ôi! Đán.h nhau xong, tao phải về sở chỉ huy ở tỉnh báo cáo. Mấy ông Liên Xô tóc xanh mũi lõ cứ xì xồ bắt tao tường thuật, hướng này hướng kia. Tao hồi ấy biết chữ éo đâu, nên nói thẳng: “Các ông muốn biết thì đi mà đán.h nhau. Để cho tôi về đơn vị ăn cơm”, mấy ông ấy cười ha ha. Ông phiên dịch ghé tai tao bảo: “Họ thấy cậu bực, cứ tưởng hạ quyết tâm chiến đấu đấy. Cậu cứ bực đi, để tớ cũng nhanh xong việc, còn về ăn cơm. Sáng giờ, đói bỏ mẹ”...
Ối giồi ôi! Phong tao làm Anh hùng rồi bắt tao đi học. 5 thầy cô giáo với 5 thằng vệ binh suốt ngày canh bắt tao học. Tao sợ quá, tao bảo: “Tao trả Anh hùng đấy. Cho tao về đơn vị làm lính thôi. Đán.h nhau lo giữ gáo, é.o ai nghĩ đán.h nhau để làm anh hùng mà phải học nhiều”... mà cấp trên không cho, bắt tao học 1 năm mấy lớp để tốt nghiệp được cấp 3, bắt đi nói chuyện với các nước. Ối giồi ôi! 

Ông Tòng Văn Chô (năm nay 67 tuổi, hiện đang sống trên 1 quả đồi giữa lòng hồ thủy điện Bản Chát, Than Uyên, Lai Châu), được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang khi mới 24 tuổi, sau trận chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc - đánh trả quân Trung Quốc xâm lược, tháng 2.1979, tại mặt trận Lào Cai. 

Đó là những lời kể hóm hỉnh, hài hước và mộc mạc của chú đã phần nào tái hiện lại cuộc chiến tranh một cách rất chân thực nhất, câu chuyện dường như đã chạm đến trái tim của nhiều người, đã khiến chúng ta nhận ra một điều vô cùng đáng quý trong con người chú cũng như những người lính chiến đấu anh dũng thời đó rằng: Những người lính chiến đấu vì nước nhà, vì độc lập tự do chứ đâu phải vì danh xưng này kia./.

SƯU TẦM!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét