Thứ Tư, 17 tháng 9, 2025

“BONG BÓNG” THÍCH MINH TUỆ XÌ HƠI, “KỀN KỀN” HẾT MỒI!

     Hiện tượng Thích Minh Tuệ (tên thật Lê Anh Tú) từng là một “cơn sốt” trên mạng xã hội và truyền thông Việt Nam trong năm 2024.Nhưng bước sang nửa cuối năm 2025, mọi sự quan tâm ồn ào ấy nhanh chóng lắng xuống, trả lại cho Thích Minh Tuệ một đời sống gắn với giá trị tôn giáo cốt lõi, thay vì hào quang của một “ngôi sao mạng”.

Điều này thể hiện rõ trên các nền tảng trực tuyến. Từ tháng 8 đến đầu tháng 9/2025, chỉ còn lác đác 20–30 bài đăng liên quan trực tiếp đến Thích Minh Tuệ, lượng tương tác ở mức rất thấp, không thể so sánh với hàng triệu lượt xem vào năm 2024. Trên báo chí quốc tế, ngoài vài bài điểm tin cũ, các tổ chức như Human Rights Watch (HRW) hay FIDH vẫn cố níu kéo tên ông trong các báo cáo nhân quyền, nhưng chỉ như một cái cớ lặp lại, thiếu hơi thở thực tế. 

Tất cả cho thấy, hiện tượng này đã đi hết “chu kỳ bong bóng”: từ bùng nổ, tranh cãi, rồi thoái trào và trở về trạng thái bình thường.

Nguyên nhân của sự suy giảm quan tâm không khó lý giải. 
Thứ nhất, ngay trong nội bộ Phật giáo đã có những tranh luận, nhiều ý kiến cho rằng Thích Minh Tuệ không phải tăng sĩ chính thống, từ đó giảm bớt sức thuyết phục ban đầu. 
Thứ hai, công chúng ngày càng tỉnh táo, họ hướng sự quan tâm sang các vấn đề thực tế hơn. Thứ ba, việc ông Thích Minh Tuệ không còn ở Việt Nam mà đang tu hành ở “đất Phật”, nơi ông tâm nguyện, thì mọi việc lợi dụng tu hành để xuyên tạc, chống phá vấn đề tự do tôn giáo ở Việt Nam đều trở nên trơ trẽn, thậm chí phản tác dụng khi người dân được dịp so sánh và thấy rõ, ở bất kỳ đâu, dù người tu hành có được ngưỡng vọng đến đâu cũng phải tuân thủ pháp luật.

Và cũng từ đây, lộ rõ sự lố bịch của đám “dân chủ đội lốt” ở hải ngoại cùng các tổ chức nhân quyền phương Tây vốn lâu nay vẫn rắp tâm lợi dụng tôn giáo để chống phá Việt Nam. Thời điểm hiện tượng Thích Minh Tuệ còn đang “hot”, chúng thi nhau thêu dệt câu chuyện “Việt Nam đàn áp tự do tôn giáo”, “chính quyền bắt cóc nhà sư hành hương”, thậm chí ví von lố bịch với các “cách mạng màu”. Chúng coi đó như “mỏ vàng truyền thông” để bôi nhọ, kích động. Nhưng giờ đây, khi công chúng trong nước không còn mặn mà thì những kẻ này bỗng dưng… mất vốn!

Không còn video viral để khai thác, chúng đành lục lại chuyện cũ như việc anh trai Lê Anh Tú bị bắt vì vi phạm pháp luật, rồi lại cố gắng gắn ghép thành “vấn đề tôn giáo”. Nhưng càng làm vậy, chúng càng lộ rõ bộ mặt “kền kền chính trị”: chuyên săn mồi trên những hiện tượng nhất thời, bịa đặt thêm thắt để xin tài trợ từ bên ngoài. Chúng tự phong cho mình là “nhà đấu tranh dân chủ”, song thực chất chỉ là những con rối truyền thông, đói tin, đói tiền và bất lực trong việc thuyết phục người dân Việt Nam.

Sự suy giảm quan tâm đối với hiện tượng Thích Minh Tuệ thực chất là sự minh chứng cho sức đề kháng lành mạnh của xã hội: không để một cá nhân, một hiện tượng, bị biến thành công cụ cho những mưu đồ chính trị đen tối.

Tín đồ đích thực đều mừng cho Thích Minh Tuệ trở lại với con đường tu hành của riêng mình. Còn đám phản động, sau một hồi “ăn theo”, giờ chỉ còn lại những lời vu cáo trơ trẽn và sự ê chề thất bại. Chúng đã hết vốn để kích động, hết cớ để bịa đặt. Cái gọi là “tự do tôn giáo bị đàn áp” ở Việt Nam chỉ là một trò hề chính trị, và trò hề ấy ngày càng kém duyên, kém sức hút trước một xã hội Việt Nam ổn định, phát triển, hài hòa trong đời sống tín ngưỡng./.
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét