Grắccơ Babớp tên thường gọi là
Ph.răng xoa Nôen. G.Babớp sinh 1760, trong một gia đình công nhân
nghèo. Năm 20 tuổi ông làm nhân viên lưu trữ hồ sơ. Công việc
này đã giúp ông có điều kiện tiếp xúc nhiều
nguồn tư liệu, qua đó nâng cao hiểu biết về nhiều lĩnh vực xã hội.
G.Babớp hiểu rõ cơ chế thống trị của giới quý tộc. Từ đó, Ông có thái độ căm
ghét chế độ phong kiến sâu sắc.
Khi cuộc cách mạng 1789 nổ ra, G.Babớp đang sống
ở Pari và tích cực tham gia vào cuộc cách mạng như nhiều thanh niên lúc bấy
giờ. Sau cuộc chính biến ngày 9 tháng Nóng năm 1794, ông bị bắt và
bị cầm tù ở nhà tù Arát năm 1795. Thời gian này đánh dấu sự phát triển tư tưởng
xã hội chủ nghĩa của ông. Tháng 10.1795, ông được thả ra cùng với một số bạn
chiến đấu của mình. Cuối năm đó, ông tổ chức một Hội mang tên “Câu
lạc bộ Păngtêông”. Các thành viên chủ chốt của Hội có tư tưởng cách mạng, chống
giai cấp tư sản. Họ đã tiến hành các hoạt động tuyên truyền cổ động, tập hợp
lực lượng cách mạng.
Để tuyên truyền những tư tưởng
cộng sản, phái Babớp đã xuất bản hai tạp chí “Diễn đàn nhân dân” và “Người khai
sáng”. Tuy nhiên, kế hoạch khởi nghĩa của G.Babớp và các chiến hữu của
ông bị bại lộ, nhiều người tham gia bị bắt và bị kết án. Babớp bị xử chém vào ngày
27/5/1797.
Nội dung tư
tưởng xã hội chủ nghĩa của G.Babớp
Trong quan niệm của G.Babớp về chủ
nghĩa xã hội, ông chịu ảnh hưởng tư tưởng của chủ nghĩa duy vật Pháp thế kỷ
XVIII, tư tưởng về một cuộc cách mạng của nhân dân lật đổ chế độ bóc lột của G.Mêliê, chủ
nghĩa cộng sản không tưởng của Ph.Morenly với kinh nghiệm
hoạt động thực tiễn của khuynh hướng cực tả của cách mạng Pháp.
G.Babớp là người
đầu tiên trong lịch sử cận đại đã cố gắng biến chủ nghĩa xã hội từ quan niệm tư
tưởng thành vấn đề thực tiễn cách mạng. Trong bản “Tuyên ngôn của những người
bình đẳng” ông đã vạch ra
một cương lĩnh hành động cách mạng, với kế hoạch và các biện pháp cụ thể để có
thể thực hiện được các tư tưởng cộng sản, bảo đảm cải thiện tình cảnh của người
nghèo và trấn áp các hành động chống đối của các lực lượng phản cách mạng. Trong đó, biện pháp đầu tiên là
cách mạng sẽ nắm việc tổ chức sản xuất bánh mì cho nhân dân và trung ương
(cưỡng bức) các lò bánh mì tư nhân vào sản xuất bánh mì, nếu chủ lò nào chống
lại sẽ bị trừng trị nghiêm. Thứ hai là, chính phủ cách mạng sẽ nắm, quản lý tất
cả các nhà cửa của bọn giàu có để chia cho dân nghèo. Thứ ba là, đáp ứng các
nhu cầu thiết yếu của nhân dân, buộc các chủ hiệu cầm đồ trả lại các đồ vật của
dân đã mang đi cầm cố. Thứ tư là, chính phủ sẽ chiếm giữ kho bạc, bưu điện, các kho tàng của lực lượng phản cách mạng. Thứ năm
là, tịch thu các tài sản của bọn phản động chạy trốn để phân phối cho những
người cách mạng, những người có công. Ngoài ra, còn các biện pháp có tính lâu
dài để củng cố và giữ vững các thành quả cách mạng, xây dựng xã hội mới.
G.Babớp đã đề ra
tư tưởng về sự cần thiết phải thực hiện nền chuyên chính cách mạng của những
người lao động. Đó là tước đoạt tài sản của giai cấp bóc lột. Thực hiện các
hành động trấn áp sự phản kháng của kẻ thù. Ông tuyên bố “cần phải dùng bàn tay
sắt để trấn áp mọi kẻ thù”. Cuộc đấu tranh đó không phải chỉ được bắt đầu từ lúc nó được tuyên bố công
khai mà nó diễn ra mãi mãi. Nó được bắt đầu cùng với sự xuất hiện những thể chế
tìm cách tranh của cải vào tay một số người này và tước đoạt tất cả của những
người khác. Sự nổi dậy của những người bị áp bức chống những kẻ áp bức sẽ bùng
nổ khi nào đa số bị dồn đến tình trạng không thể chịu đựng được nữa. Theo G.Babớp, cuộc nổi dậy đó chỉ là bước đầu, nó phải đi đến cùng, đến cuộc cách
mạng vĩ đại hơn. Ông tin rằng, cuộc cách mạng ấy nhất định sẽ phải nổ ra vì gốc
rễ của chế độ cũ đã mục ruỗng, và các tệ nạn xã hội của chế độ đó đã phát triển
đến mức tột cùng.
Phác
họa mô hình xã hội tương lai
Về kinh tế, xã hội cộng sản là một công xã lớn gồm những người công dân muốn cùng làm
việc theo nguyên tắc cộng sản và cùng nhau hưởng thụ thành quả chung. Quá trình
hình thành công xã vừa là quá trình tước đoạt của
kẻ giàu vừa là quá trình tự nguyện hiến của cải của mọi người công dân. Đồng
thời nền kinh tế được tổ chức một cách tập trung, thống nhất, trên cơ sở bình
đẳng cùng với việc nhà nước tính toán nhu cầu xã hội để xác định xem sản xuất
và tiêu thụ như thế nào là hợp lý. Babớp cũng đề cập đến việc đưa máy móc và áp
dụng các phương pháp giảm nhẹ những công việc nặng nhọc cho người lao động.
Thực hiện nguyên tắc phân phối theo số lượng và chất lượng lao động. Công dân
được nhận từ xã hội những thứ cần thiết để thoả mãn nhu cầu cơ bản của mình. Xã
hội phân phối sản phẩm cho mọi người theo phương châm “phải chăng, chân thật”.
Về chính trị, chính phủ do
cách mạng lập ra phải là hình thức “chuyên chính cách mạng của những người lao
động” được coi là điều kiện chính trị cần thiết để tiến hành công cuộc cải tạo
xã hội. Phái Babớp quy định “những người lao động không có ích cho xã hội thì
không được hưởng bất kỳ quyền lợi chính trị nào. Lao động có ích là lao động
trong các lĩnh vực: chăn nuôi, trồng trọt, hằng hải, cơ khí, giao thông vận
tải, khoa học…Lao động chân tay là tiêu chuẩn số một để có quyền lợi chính trị.
Lao động trí óc phải được chứng minh thất sự là có ích cho tổ quốc”
Chế độ xã hội mới là xã hội mọi người được lao động
và hưởng thành quả lao động chung trong các công xã. Trong nước cộng hòa tổ
chức một công xã lớn toàn quốc bao gồm tất cả tài sản quốc gia. Nhà nước kêu
gọi công dân tự nguyện hiến tài sản của mình cho công xã; thủ tiêu quyền thừa
kế tài sản; những người chết thì tài sản của họ phải chuyển vào công xã. Việc
tước đoạt tài sản của những người chiếm hữu lớn tư liệu sản xuất sẽ tiến hành
dần dần, từng bước, chứ không thể và không nên tước đoạt ngay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét