Người này bảo giữ khí tiết là khó nhất; ngưới khác lại bảo giữ của là khó nhất. Theo lão thì tùy từng giai đoạn lịch sử mà những người cách mạng thấy cần giữ thứ gì nhất.
Vào giai đoạn tiền khởi nghĩa và giai đoạn chiến đấu một mất một còn với quân thù bằng xương bằng thịt thì việc giữ khí tiết chẳng có gì là khó, bởi những người này luôn đề cao lý tưởng Cộng sản, vì thế việc giữ khí tiết nó tự nhiên như giữ hơi thở của mình. Có rất nhiều vị tiên liệt, chẳng màng đến sự sống và cái chết của bản thân; thời tiền cách mạng có những tấm gương như Võ Thị Sáu; trước họng súng quân thù vẫn hiên ngang như anh Nguyễn Văn Trỗi thời chống Mỹ.
Sau khi một nửa nước được giải phóng khỏi quân xâm lược, miền bắc bắt tay vào xây dựng kinh tế. Trong điều kiện ấy tuy còn có nhiều khó khăn, nhưng không phải không có cơ hội để bớt xén chỗ này một chút, chỗ kia một chút. Trong hoàn cảnh như vậy, đại đa số cán bộ đảng viên, tuy phải đấu tranh với bản thân, song vẫn giữ được khí tiết. Một số khác thì giữ khí tiết là một chuyện hơi bị khó, vậy là sa ngã.
Đến giai đoạn nước nhà được thống nhất, đặc biệt là khi nước ta đề ra đường lối “xây dựng nền kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa” thì cơ hội “kiếm chác” không thiếu. Đến lúc này, nhiều kẻ sẵn sàng vứt bỏ khí tiết, “chả đất nước thì đừng, chả đảng viên thì đừng, khí tiết không thể mài ra mà ăn được”, do suy nghĩ như thế, nên những kẻ cơ hội sa đà vào chủ nghĩa thực dụng đến nỗi khí tiết rơi mất lúc nào không hay. Những kẻ này, dễ dàng vứt bỏ khí tiết để giữ lấy của cải vật chất.
Những kẻ đã vứt bỏ khí tiết, chuyên kiếm cơ hội để làm giàu cho bản thân và gia đình; đường lối xây dựng và phát triển kinh tế của nước ta có hai vế, nhưng trong đầu chúng hắn chỉ nhớ mỗi vế “kinh tế thị trường” mà quên đứt đi cái vế “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Lúc này chúng chỉ chăm chăm giữ của chứ quên phắt mất khí tiết của người Cộng sản. Thế là chúng lao đầu vào kiếm chác, để rồi vào một ngày xấu trời nào đó, chúng phải lao đầu vào nhà lao. Chả thế mà, chưa có giai đoạn lịch sử cách mạng nào mà lại có nhiều kẻ quyền cao chức trọng phải đứng trước vành móng ngựa của tòa án nhiều như trong giai đoạn này.
Như lão đây, những danh hiệu này nọ cũng chỉ vui được lúc đó, sau thì phải lo cho cuộc sống của bản thân, của gia đình được đủ đầy; trong suốt mấy chục năm qua, lão chẳng nhớ người ta đã khen thưởng gì cho lão. Hôm rồi đi tìm cái thẻ ngân hàng mới thấy cái “giấy chứng nhận tặng thưởng Huân chương kháng chiến” mà nhà nước này cấp cho lão, chứ thực tình lão cũng quên rồi, vì chuyện cơm áo hàng ngày hiện nay không bắt lão phải dùng đến những kỷ niệm xưa. Lão nói thế, để thấy rằng, lão chẳng bám vào quá khứ, sống bằng quá khứ, ấy thế mà lão yêu chế độ này còn hơn khối người.
Như vậy đấy. Giữ khí tiết tuy dễ mà khó. Dễ đối với những người còn đậm chất Cộng sản, ngược lại rất khó với những kẻ đề cao chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa cơ hội./.
Hình trong bài: Nguyễn Văn Trỗi: “Đừng bịt mắt để tôi được nhìn quê hương một lần cuối”.
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét