Bộ trưởng Tài chính Mỹ tuyên bố Ngân hàng Trung ương Iran đã phá sản, Iran không còn tiền trả lương cho binh sĩ. Tất cả đều đúng. Nhưng họ đã bỏ sót một chi tiết nhỏ: lính Iran không chiến đấu vì tiền.
Mỹ có thể đo lường sức mạnh của một quốc gia bằng dự trữ ngoại hối, bằng khả năng chi trả, bằng các chỉ số tài chính. Họ đã áp dụng các lệnh trừng phạt tàn khốc suốt nhiều thập kỷ để bóp nghẹt nền kinh tế Iran. Họ đã đóng băng tài sản, cắt đứt kết nối với SWIFT, và làm cho đồng tiền Iran mất giá không phanh.
Và họ đã đạt được mục tiêu. Nền kinh tế Iran đang chết dần. Họ không thể bán dầu. Họ không thể tiếp cận thị trường toàn cầu. Đồng tiền của họ đã mất hơn 90% giá trị so với một thập kỷ trước. Theo các tiêu chuẩn của phương Tây, Iran đã phá sản.
Nhưng câu hỏi là: một quân đội phá sản có chiến đấu không?
Khi Tiền Không Còn Là Động Lực
Mỹ đã áp dụng cùng một chiến thuật ở Iraq, Afghanistan, Libya, Syria. Họ tấn công nền kinh tế, tin rằng khi tiền cạn, ý chí sẽ sụp đổ. Và ở hầu hết nơi, điều đó đã xảy ra.
Nhưng Iran không phải là Iraq hay Afghanistan. Quân đội Iran không được xây dựng trên cơ sở tiền lương. Nó được xây dựng trên ý thức hệ, trên lòng trung thành với một hệ thống, và trên một kẻ thù chung đã được xác định rõ ràng.
Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) không phải là một đội quân đánh thuê. Họ là một lực lượng tư tưởng. Binh sĩ của họ đã được huấn luyện để tin rằng họ đang bảo vệ một di sản hơn 3.000 năm tuổi, chống lại một đế chế đang cố gắng xóa sổ họ. Điều đó không phải là một thứ có thể mua bằng tiền - và cũng không thể bị phá hủy bằng cách cắt lương.
Người dân Iran cũng vậy. Họ đã sống qua các cuộc xâm lược, sự chiếm đóng và các cuộc cách mạng. Họ đã bị trừng phạt trong nhiều thập kỷ. Họ không hy vọng vào một cuộc sống giàu sang hay an nhàn. Họ hy vọng vào sự tồn tại. Và sự tồn tại đó đòi hỏi họ phải tiếp tục, cho dù túi của họ trống rỗng.
Mỹ Đã Nhầm Lẫn Giữa Kẻ Thù Và Nô Lệ
Phương Tây có một điểm mù chiến lược. Họ tin rằng mọi người đều có thể bị mua chuộc, và mọi cuộc chiến đều có thể bị bỏ đói. Điều đó đúng với các quốc gia chư hầu. Điều đó đúng với những người đã quen với việc bị cai trị và đã chấp nhận địa vị nô lệ của mình.
Nhưng một người nô lệ và một người tự do không giống nhau. Một người nô lệ lùi bước khi bị đe dọa mất đi sự thoải mái của mình. Một người tự do lùi bước khi họ thấy không còn lý do để chiến đấu.
Điều phân biệt lính Iran với các đối thủ của họ chính là: họ có một lý do không thể bị mua chuộc và không thể bị đe dọa để tiếp tục.
Bài Học Cho Những Ai Chưa Hiểu
Iran không có tiền. Đúng vậy. Nhưng họ có những thứ quan trọng hơn: ý chí, sự kiên trì và một sự hiểu biết rõ ràng rằng cuộc chiến này là sinh tử.
Bộ trưởng Tài chính Mỹ có thể tuyên bố Iran đã phá sản. Nhưng khi bạn nhìn vào một người lính Iran đang cầm súng, bạn sẽ thấy một chiến binh, không phải một con nợ. Và nếu bạn vẫn nghĩ rằng chiến tranh chỉ là kinh tế, thì bạn đã bỏ lỡ một phần cốt lõi của lịch sử./.
#QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét