Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: MỸ - THIỆU TỰ HÀO KHI "CHIÊU HỒI" ĐƯỢC TÁM HÀ, NHƯNG QUÂN GIẢI PHÓNG THU PHỤC CẢ MỘT TRUNG ĐOÀN!

     Nếu như năm 1968, bộ máy tuyên truyền của Mỹ - Thiệu rầm rộ rải truyền tin mừng rỡ khi "chiêu hồi" được Tám Hà (Trần Văn Đắc) như một thắng lợi biểu tượng, thì đúng 5 năm sau, ngày 2-4-1972 ,một "cơn địa chấn" gấp hàng trăm lần đã đánh sập toàn bộ niềm tự hào ấy!

Không phải là sự đầu hàng của một cá nhân, mà là Trung tá Phạm Văn Đính, vị sĩ quan từng được tuyên dương "Anh hùng quân lực VNCH", người cắm cờ trên Thành nội Huế năm 1968, đã quyết định dẫn toàn bộ Trung đoàn 56 (gồm khoảng 1.800 sĩ quan và binh lính) phản chiến, trở về với Chính nghĩa và Nhân dân!

Đằng sau bước ngoặt lịch sử hiếm có trên thế giới này là một câu chuyện vừa bi hùng, vừa thấm đượm tình đồng bào.

Tháng 4/1972, tại căn cứ Cà Roòng (cao điểm 241, Quảng Trị), Trung đoàn 56 bị Quân Giải Phóng (QGP) bao vây chặt như đổ khuôn. Lương thực cạn kiệt, đạn dược hết sạch, pháo dập liên hồi. Trung tá Đính liên tục phát tín hiệu cầu cứu, nhưng những cấp trên trực tiếp như Chuẩn tướng Vũ Văn Giai hay Trung tướng Hoàng Xuân Lãm đều chối bỏ chi viện.

Sau này, chính Trung tướng VNCH (Ngụy) Ngô Quang Trưởng phải ngậm ngùi thừa nhận: "Sư đoàn đã không yểm trợ cho Trung tá Đính đầy đủ và Quân đoàn đã bỏ quên ông".

Đứng trước sự ghẻ lạnh của cấp trên, nhìn 1.800 sĩ quan, binh lính dưới quyền - những người còn quá trẻ, Trung tá Đính hiểu rằng: Nếu tiếp tục tử thủ, đây không phải là hy sinh cho Tổ quốc, mà là nướng quân vô ích. Ông không cho phép mình bắt hàng ngàn anh em phải "chết oan" vì sự vô trách nhiệm của bộ máy chỉ huy Sài Gòn.
🕊️🕊️🕊️
Ngoài việc bị đẩy vào chân tường, lý do cốt lõi khiến cả Trung đoàn 56 đồng lòng buông súng chính là sự thức tỉnh về mặt lý tưởng và tâm lý chán ghét chiến tranh phi nghĩa.

Sau chiến lược "Việt Nam hóa chiến tranh", tinh thần binh sĩ VNCH rệu rã đến đỉnh điểm. Trong các thước phim phỏng vấn lịch sử, chính các sĩ quan cấp chỉ huy của Trung đoàn 56 đã bộc bạch chân thành:

"Phần nhiều sĩ quan và binh sĩ tinh thần chiến đấu rất kém, chán nản. Họ chỉ ưa nhàn và thích trở về sống đời sống của người dân mà thôi."

Đặc biệt, sự thật về Bộ đội Giải phóng đã đập tan hoàn toàn những lời tuyên truyền xuyên tạc. Khi bước ra phản chiến, thứ họ nhận được không phải là sự tàn sát, mà là sự đón tiếp chan chứa tình người:

Một sĩ quan chia sẻ: "Khi ra gặp anh em quân đội giải phóng, điều làm chúng tôi cảm xúc nhất là sự đối đãi rất niềm nở. Anh em đã thương yêu chúng tôi như một người bạn đã sống từ lâu."

Một binh sĩ xúc động: "Chúng tôi được đối đãi rất tử tế và chân thành. Dễ thông cảm với nhau đơn giản vì: Chúng ta đều là người Việt Nam cả với nhau!"

Một người lính bộc bạch: "Do bị tuyên truyền xuyên tạc nên từng nghĩ cách mạng tàn ác. Giờ mới thấy chính sách của cách mạng là nhân đạo. Nay đã trở về với nhân dân, chúng tôi nguyện hết sức góp phần cứu nước, mong chóng đến ngày thống nhất để gia đình được sum họp."

Nhìn rõ bản chất cuộc chiến "dùng người Việt giết người Việt" do Mỹ giật dây, Trung tá Phạm Văn Đính cùng cấp phó là Trung tá Vĩnh Phong đã thảo một bức Tâm thư lịch sử. Trước hàng ngàn quân sĩ, ông cất giọng đọc vang:

"Chúng tôi thấy rõ bộ mặt thâm độc của người Mỹ là kéo dài chiến tranh bằng cách dùng người Việt g.i.ế.t người Việt... Để rút ngắn chiến tranh, chóng đem lại hòa bình cho miền Nam, chúng tôi đã quyết định tìm cách liên lạc với Quân Giải Phóng, phản chiến trở về với nhân dân. [...]Các anh em binh sĩ hãy gác bỏ tị hiềm, nhanh chóng rời bỏ hàng ngũ để cùng nhau hòa hợp chống Mỹ, cứu nước, cứu mình!"

Khi Trung tá Đính hỏi: "Anh em thấy có cái gì không hay, hay là anh em đồng ý?", cả một khoảng trời Cà Roòng vang dội tiếng hô "ĐỒNG Ý!" cùng những tràng pháo tay giòn giã. Đó là khoảnh khắc 1.800 con người cùng trút bỏ gánh nặng của cuộc chiến phi nghĩa để trở về trong vòng tay dân tộc.

Cái hay của Trung tá Phạm Văn Đính còn nằm ở bản lĩnh văn minh. Trước khi dẫn quân ra hàng, ông xin phía QGP ngưng pháo 1 giờ để bố trí cho 2 cố vấn Mỹ cùng hơn 30 thương binh và lính tráng từ chối phản chiến được lên trực thăng rút lui an toàn.

Sau sự kiện ấy, cuộc đời vị Trung tá rẽ sang một trang hoàn toàn mới:

Ông sống một thời gian tại ngôi nhà cổ kín cổng cao tường ở làng La Khê (Hà Đông). Bọn trẻ trong làng ngày ấy hay gọi ông là "ông trời đất mây mưa" bí ẩn vì giọng Huế lạ lẫm, mà không biết ông đang miệt mài chắp bút dưới bút danh Thanh Vân. Những cuốn sách lột tả thâm cung bí sử và sự yếu kém chiến thuật của giới tướng tá Sài Gòn do ông viết được báo Quân đội Nhân dân đăng nhiều kỳ và in thành sách.

Ông chính thức trở thành Thượng tá Quân đội Nhân dân Việt Nam, giữ vai trò Giảng viên tại Trường Sĩ quan Pháo binh (Sơn Tây), đem kiến thức đóng góp cho sự nghiệp đào tạo cán bộ quân sự.

Trải qua bao biến động, sau khi hoàn thành nhiệm vụ và nghỉ hưu, Thượng tá Phạm Văn Đính trở về quê nhà xứ Huế. Tại đây, ông cùng vợ con đã tận hưởng một cuộc sống vô cùng bình yên, êm ấm và hạnh phúc.

Mỹ - Thiệu có thể tự hào khi dùng tiền bạc và truyền thông để "chiêu hồi" được một vài cá nhân như Tám Hà, nhưng chính nghĩa và tình dân tộc của Quân Giải Phóng lại thu phục được cả một Trung đoàn 1.800 con người!

Quyết định của Trung tá Phạm Văn Đính không chỉ cứu sống hàng ngàn gia đình khỏi cảnh tang thương, mà còn là minh chứng đẹp đẽ cho tinh thần Hòa hợp Dân tộc của người Việt Nam!
QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét