Bức ảnh tôi chụp trước lúc đơn vị làm lễ truy điệu và tuyên thệ của các anh. (Truy điệu những người trong mũi cảm tử đánh vào trung tâm).
Ba người
lính ấy tên Uyển (giữa) – người Hà nội, sinh viên Bách Khoa,
Tiến (bên phải) và Thư (bên trái) cùng quê Thái Bình. Họ đã hy
sinh trong trận đánh vào cứ điểm pháo Pađu. Họ đều là lính đặc
công tiểu đoàn 10, Quảng Trị.
Đêm hôm ấy
tôi cùng hành quân vào trận với họ ( 29-5-1969) – Trận đánh không
thành. Uyển hy sinh nằm vắt trên vòng dây thép gai. Hai người con
lại hy sinh khi trận đánh bị lộ."
Khi đất
nước vang tiếng bom đạn của kẻ thù các anh là như thế... xếp
bút mực xanh rồi băng mình vào gian khó với lòng nhiệt thành và
tình yêu Tổ quốc trong tim.
Những
người lính tuổi 20 đi vào chiến trường như một lẽ tự nhiên,
lặng lẽ chia tay mẹ, chia tay người thân với “nước mắt chỉ để
dành cho ngày gặp mặt”. Máu lửa ở phía trước nhưng không mấy
ai chùn lòng. Rất nhiều người đã nằm lại với những mảnh đất
lành quê hương. Nằm lại trong lòng đất mẹ khi mới ở tuổi đôi
mươi nhưng các anh là cả một thế hệ đi cùng đất nước hôm
nay. Sự hy sinh của họ viết nên trang sử vẻ vang của dân tộc.
Theo lời kể của Nhà báo - Nhiếp ảnh Trọng
Thanh

Những chiến sỹ này thật qủa cảm, đáng khâm phục
Trả lờiXóa