Cách mạng màu là cụm từ để chỉ những phong
trào chính trị trong một số quốc gia thuộc Liên Xô cũ hay thuộc vùng Balkan
trong những năm đầu thập niên 2000, lấy tên 1 màu sắc hay 1 cây cối, bông hoa
tiêu biểu. Trong những cuộc cách mạng này, những người tham gia đã đấu tranh bất
bạo động để đối phó với các chính quyền mà họ xem là tham ô hay độc đoán. Các
cuộc cách mạng màu nổi bật với sự tham gia của các tổ chức phi chính phủ (NGO)
và các nhà hoạt động sinh viên trong việc tổ chức các cuộc đấu tranh bất bạo động.
Điển hình
trong các cuộc cách mạng màu là Cách mạng 5 tháng 10 ở Serbia (2000), Cách mạng Hoa hồng ở Gruzia (2003), Cách mạng Cam ở Ukraina (2004), và Cách mạng Hoa Tulip ở Kyrgyzstan (2005). Trong mỗi lần, nhiều người
đã xuống đường biểu tình sau các cuộc bầu cử gây tranh cãi. Nếu thành công, nó
sẽ dẫn đến sự lật đổ chính phủ hay từ chức của những lãnh đạo bị họ xem là độc
đoán.
Từ này
cũng được dùng cho một số cuộc cách mạng ở những nơi khác bao gồm vùng Trung
Đông như cuộc cách mạng cây tuyết tùng 2005 tại Liban, cách mạng xanh 2005 tại
Kuwait, Phong trào phản đối Luật Dẫn độ Hong Kong 2019.
Như vậy có thể khảng định “Cách mạng màu” là
chiến lược nguy hiểm của các thế lực thù địch chống phá chế độ xã hội chủ nghĩa
trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội; tập trung vào lật đổ chính quyền đương
nhiệm, chuyển hoá chế độ xã hội theo quỹ đạo của chủ nghĩa tư bản. Trước thềm bầu
cử bầu cử Quốc hội khoá XV và hội đồng nhân dân các cấp, nhiệm kỳ 2021-2026,
chúng ta cần cảnh giác nhận diện để triệt tiêu những điều kiện, thời cơ xảy ra
“Cách mạng màu” ở nước ta hiện nay.
Có thể hiểu,
bản chất của “Cách mạng màu” là phương thức giành chính quyền bằng biểu tình;
thực chất, là cuộc đảo chính chính trị nhằm lật đổ chính quyền không thân
phương Tây thông qua các chiến dịch tuyên truyền, đề cao dân chủ và “giá trị dân chủ” tư sản. Vốn là một
học thuyết của các học giải phương Tây, đứng đầu là Mỹ đã được áp dụng để chống
phá thành công nhiều nước trên thế giới, “Cách mạng màu” thường tiến hành theo
một quy trình nhất định.
Theo đó,
các thế lực thù địch và tay sai sử dụng tiền thông qua các quỹ tư nhân, các tổ
chức từ thiện để hình thành và phát triển các phe phái đối lập tại các nước sở
tại. Sau đó, tiến hành lựa chọn và nuôi dưỡng các thủ lĩnh đối lập được Mỹ và
phương Tây chấp thuận nhằm mục đích liên kết, tập hợp các lực lượng đối lập vốn
manh mún, phân tán xung quanh một ứng cử viên thống nhất; Cử đặc phái viên tới
các nước sở tại để tổ chức các phong trào vận động, hỗ trợ cho hoạt động chống
đối. Trước ngày bỏ phiếu (hoặc diễn ra các sự kiện quan trọng của đất nước như:
Bầu nhân sự cấp cao trong bộ máy lãnh đạo Đảng, Nhà nước), phe đối lập tuyên bố
chính quyền có gian lận để tạo nghi ngờ, ám thị, tác động đến niềm tin trong quần
chúng nhân dân.
Trong thời
gian bầu cử, lợi dụng các phương tiện thông tin đại chúng để tổ chức tuyên truyền
về một cuộc bầu cử không khách quan, tiến hành thăm dò dư luận tại các điểm bầu
cử với phần thắng luôn nghiêng về ứng cử viên đối lập nhằm củng cố thêm nghi ngờ
chính quyền trong công chúng. Khi ứng cử viên thất cử, hô hào quần chúng biểu
tình, gây sức ép, đe dọa buộc chính quyền sở tại ủng hộ phe đối lập, đưa ứng cử
viên đối lập lên nắm quyền. Có thể khẳng định rằng, dân chủ, nhân quyền, tự do
đều là các quyền thiêng liêng, cao quí của mỗi con người, mỗi dân tộc. Trong
đó, các quốc gia, dân tộc được tự nguyện lựa chọn phạm vi ảnh hưởng các quyền
trên mà không có bất cứ sự áp đặt hay ràng buộc nào khác. Đó là dân chủ tự
nhiên, là quyền bất khả xâm phạm mà thế giới hiện đại trong những năm qua đã mặc
nhiên thừa nhận. Mỹ và tay sai của chúng cho rằng như thế là mất tự do, dân chủ,
nhân quyền và tự cho mình cái sứ mệnh cao cả là áp đặt các quyền đó theo các
giá trị của Mỹ mà không tham khảo, hỏi ý kiến quốc gia chủ quản, làm như vậy là
duy ý chí, phản khoa học, phi dân chủ. “Áp đặt” và “dân chủ” là hai khái niệm
hoàn toàn đối nghịch nhau, và khi đã áp đặt thì đừng nói đến dân chủ, và ngược
lại đã là dân chủ thì không bao giờ có áp đặt.
Đối với Nhân dân Việt Nam, tất cả chúng ta đang rất hạnh phúc với các quyền cũng như nghĩa vụ mà chế độ, Nhà nước xã hội chủ nghĩa mang lại cho dân tộc. Toàn thể nhân dân ta không cần một cuộc cách mạng nào khác ngoài Cách mạng xã hội chủ nghĩa. Bởi lẽ, họ nhận thức sâu sắc rằng “cách mạng màu” là các cuộc cách mạng do các thế lực thù địch dựng lên với các tên đẹp đẽ của một viễn cảnh tương lai “tươi sáng” được vẽ ra, nhưng hậu quả từ thực tế thì đã hiện hữu rõ về một kết cục không mấy tốt đẹp như ở nhiều nước (như ở Bắc Phi, Trung Đông gần đây). Vì vậy, trước mắt cũng như trong tương lai, toàn dân, toàn quân ta luôn tin tưởng tuyệt đối vào vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Nhân dân Việt Nam cùng với nhân dân thế giới tiến bộ để tỉnh táo hơn, không mắc mưu sâu, kế hiểm của kẻ thù, lên án, kiên quyết tẩy chay, đập tan cái gọi là “cách mạng màu” của kẻ thù./.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét