Nhìn lại
tiến trình phát triển nhận thức cũng như hoạt động mà các quốc gia đã triển
khai nhằm bảo vệ chủ quyền của mình trên không gian mạng, có thể thấy một số
thách thức cơ bản như sau:
Thứ nhất,
những thách thức do thiếu cơ sở pháp lý cũng như các cơ chế hợp tác quốc tế để
bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian mạng. Thế giới đã đi đến nhiều đồng
thuận trong việc cần phải bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian mạng nhưng
vẫn chưa đi đến thống nhất để có thể xây dựng, thiết lập các nguyên tắc pháp lý
mang tính quốc tế đối với các hoạt động này. Năm 2011, Nga đưa ra sáng kiến về
việc Liên Hợp quốc nên xây dựng công ước về bảo đảm an ninh thông tin quốc tế
trong đó đề cập đến các tiêu chuẩn điều phối hoạt động trên internet, trong đó
có các hoạt động liên quan đến chủ nghĩa khủng bố, hình sự, chính trị và quân sự.
Tuy nhiên, sáng kiến này của Nga không được các quốc gia chấp thuận. Đến năm
2015, một nỗ lực để đạt được các thỏa thuận quốc tế nhằm xây dựng bộ quy tắc ứng
xử trên không gian mạng tiếp tục được đưa ra. Các chuyên gia của Liên Hợp quốc
đã đi đến một thỏa thuận với bốn nguyên tắc nhằm bảo đảm hòa bình trong không
gian mạng. Tuy nhiên, các quốc gia như Nga và Trung Quốc lại có những cách tiếp
cận khác nhau đối với việc xây dựng các quy chuẩn chung này. Cho đến nay, thế
giới mới chỉ có các thỏa thuận riêng lẻ giữa các quốc gia trong từng khu vực
liên quan đến đảm bảo an ninh mạng mà chưa có các quy chuẩn pháp lý mang tính
quốc tế để điều chỉnh các hoạt động trên lĩnh vực này. Liên minh châu Âu có
Công ước Budapest năm 2001 nhằm thiết lập khuôn khổ pháp lý chung cho các quốc
gia châu Âu trong công tác phòng chống tội phạm mạng. Đến nay công ước đã được
đàm phán và mở rộng cho các quốc gia thành viên ở châu Á như: Nhật Bản,
Philippines. Tuy nhiên, Nga, Trung Quốc và Brasil lại cho rằng để công ước này
trở thành công ước chung cho toàn thế giới cần phải đàm phán để xây dựng lại
công ước này bởi bản thân công ước được xây dựng dựa trên những đặc thù của khu
vực nên không phản ánh hết các điều kiện và nhu cầu của tất cả các quốc gia
trên thế giới. Việc thiếu cơ sở pháp lý mang tính quốc tế khiến cho việc thực
hiện các hoạt động bảo vệ chủ quyền trên không gian mạng của quốc gia gặp nhiều
khó khăn, cũng như các hoạt động hợp tác, phối hợp trong bảo vệ chủ quyền của
các quốc gia sẽ không được thúc đẩy trên thực tế.
Thứ hai,
liên quan đến năng lực thực thi của các quốc gia. Việc triển khai các hoạt động
phòng, chống các cuộc tấn công trên không gian mạng, ngăn chặn tin tặc hay tội
phạm công nghệ cao luôn gặp phải những giới hạn liên quan đến nguồn lực như
năng lực thực thi của các cơ quan công quyền, hạn chế trong hệ thống hạ tầng
công nghệ. Pháp luật của các quốc gia đôi khi lạc hậu hơn so với sự phát triển
và thay đổi nhanh chóng của các hoạt động tội phạm dựa trên công nghệ số. Chính
vì thế mà nhiều quốc gia như Trung Quốc đã thiết lập không gian mạng riêng đáp ứng
nhu cầu sử dụng mạng của người dân nước mình. Tại nước ta, nhiều người cũng đặt
ra câu hỏi là: liệu Việt Nam có nên thiết lập một hệ thống mạng riêng cho người
Việt giống như những gì mà Trung Quốc đang thực hiện? Tuy nhiên cần phải thấy rằng,
việc làm này đi ngược lại với tinh thần và nền tảng của cuộc cách mạng công nghệ
số là kết nối vạn vật, không giới hạn không gian và thời gian. Điều đó chỉ chứng
tỏ sự hạn chế hay sự bất lực của nhà nước trong việc kiểm soát các hoạt động
trên không gian mạng. Phương án này cũng được cho là bất khả thi với các quốc
gia có dân số không quá lớn. Do đó, các quốc gia cần phải tìm ra các phương thức
hoàn hảo hơn trong việc quản lý và kiểm soát các hoạt động trên không gian mạng
nhằm bảo vệ hòa bình, ổn định, bảo đảm các quyền cơ bản của con người mà không
làm mất đi đặc tính ưu việt của công nghệ là kết nối vạn vật.
Thứ ba, thách thức trong việc xác định ranh giới giữa hoạt động bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian mạng với các hoạt động được coi là vi phạm quyền tự do cơ bản của con người. Rõ ràng, để bảo vệ an ninh mạng, bảo vệ chủ quyền quốc gia thì các loại hoạt động tội phạm mạng, gián điệp mạng, khủng bố mạng... là các hoạt động bị cấm. Tuy nhiên, một thách thức đặt ra cho các cơ quan chức năng là, làm thế nào để xác định đâu là các hoạt động mạng gây thiệt hại cho an ninh quốc gia, trật tự công cộng, an toàn tài sản và tính mạng của người dân. Vẫn có những hoạt động đứng giữa lằn ranh của hai thái cực và những xung đột giữa việc bảo vệ quyền kiểm soát của chính phủ với việc bảo vệ các quyền tự do cơ bản của người dân. Chính phủ Pháp đã từng có nhiều nỗ lực nhằm ngăn chặn các cá nhân tìm cách tải các phim hay nhạc bất hợp pháp trên internet nhưng lại gặp phải sự phản đối của người dân và điều này chỉ được thông qua gần đây sau những sự phản đối của các ca sĩ. Hay việc Liên minh châu Âu “yêu cầu tất cả các nhà cung cấp dịch vụ internet lưu giữ thông tin về lưu lượng email, truy cập vào các trang web và các cuộc gọi điện thoại qua internet trong 12 tháng”. Yêu cầu này đã dẫn đến những phản ứng của một số nhóm./.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét