“Quân đội là để bảo vệ tổ quốc, bảo vệ nhận dân, không phải để đem ra bàn luận đi hay không đi, dám hay không dám”
Sự việc quân nhân Trần Đức Đô tử vong là vô cùng đáng tiếc đối với gia đình và đơn vị. Hiện cơ quan chức năng đang khẩn trương điều tra, xác minh làm rõ nguyên nhân. Tuy nhiên, sau khi sự việc xảy ra, đã có rất nhiều luồng thông tin, hình ảnh, video clip, tin, bài viết chưa chính xác được đăng tải, lan truyền trên Internet, mạng xã hội... làm phức tạp tình hình, gây mất ổn định tại địa phương. Vì vậy, mỗi chúng ta những người dùng mạng xã hội phải hết sức tỉnh táo, có nhận thức, thái độ đúng đắn, không để các đối tượng xấu xúi giục, kích động dẫn tới hành vi trái quy định. Nên nhớ rằng mọi vụ án phải dựa vào chứng cứ, kết quả khám nghiệm tử thi, khám nghiệm hiện trường, không thể “PHÁ ÁN ONLINE” được. Hãy thật bình tĩnh phán xét, đừng bị hiệu ứng đám đông dẫn dắt để rồi chính mình lại phải gánh hậu quả từ sự cả tin của mình.
Riêng tôi là một người đã từng thực hiện nghĩa vụ quân sự xin chia sẻ một số cảm nhận của bản thân. Có thể thấy thời gian 2 năm trong quân ngũ không quá dài, nhưng nếu ai đã từng đi lính thì chắc hẳn đó là những ngày tháng khó quên nhất trong đời, đó thật sự là những ngày tháng đầy ắp kỷ niệm. Trên mạng xã hội và đâu đó thỉnh thoảng lại có câu “Lính cũ bắt nạt lính mới”, “rồi mất đoàn kết này nọ”, “vào lính kinh khủng lắm”… Tự dưng tôi thấy chảnh lòng vì những lời nói, những nhận xét mang tính phiến diện, không đúng sự thật, thậm chí mang hàm ý xúc phạm, hạ bệ cá nhân, tổ chức… được phát ra từ miệng những người chưa một ngày đứng trong hàng ngũ quân đội, thậm chí những người mà gia đình “Ba đời không ai đi lính”, đáng buồn hơn là những lời phát ra từ những nguồn phản động như “BBC, RFA, Việt Tân…” mà cộng đồng mạng nhiều người vẫn tin sái cổ, phải công nhận nhiều người nhẹ dạ thế.
Với tôi những ngày trong quân ngũ là những ngày rất đặc biệt, với những tình cảm rất đặc biệt và thiêng liêng nữa; tôi còn nhớ ngày mới nhập ngũ chân ướt, chân ráo vào đơn vị vừa đặt ba lô xuống là các anh chỉ huy đơn vị hỏi han, bày vẽ chu đáo, tận tình từng cái nhỏ nhất; các anh quan tâm, chăm lo từng bữa cơm, giấc ngủ, thậm chí có đêm khi anh em đã ngủ vẫn thấy chỉ huy đơn vị đi kiểm tra vén màn, để lại dép vào đúng vị trí; những lúc trái gió, trở trời có đồng chí bị cảm là các anh lại lo lắng như những người bố, người mẹ trong gia đình vậy, cho quân y kiểm tra, tự tay nấu từng bát cháo để anh em ăn cho chóng khỏi. Nhớ nhất là những tháng cuối cùng trong đời quân ngũ, những ngày hành quân diễn tập đầy vất vả, khó khăn, hành quân xa, mang vác nặng, lúc đó thật sự thấm thía về tình cảm thiêng liêng, tình đồng chí đồng đội; có những lúc vì hành quân xa mệt mỏi, chân rộp, lưng đau, những hễ có ai trong tiểu đội đau hơn là anh em trong tiểu đội, không ai bảo ai người cầm giúp khẩu súng, người xách hộ ba lô, người chia ngụm nước, miếng lương khô, động viên nhau cố gắng để chiến thắng bản thân, đi bằng ý chí không để ai bị tụt lại phía sau… đó là những tình cảm thiêng liêng, không chút so đo tính toán, thứ tình cảm mà có lúc hơn cả tình ruột thịt, để rồi khi mỗi nhiệm vụ hoàn thành anh em đồng chí, đồng đội lại vui mừng, hãnh diện; lại nhớ những đêm sinh nhật đồng đội cả đơn vị chung nhau câu hát “chúc mừng sinh nhật”, cùng chia nhau niềm vui, nỗi buồn, chung nhau khúc quân hành người lính.
Rồi ngày tháng dần trôi tôi và đồng đội cùng xuất ngũ, trở lại cuộc sống thường nhật, với bao lo toan bộ bề cuộc sống, người nam, kẻ bắc để mưu sinh với trăm nghề. Mỗi năm, thậm chí 2,3 năm anh em đồng ngũ mới có cơ hội gặp lại nhau. Cảm xúc ngày xưa lại ùa về, mừng mừng, tủi tủi, ôm lấy nhau trong tình thương yêu, một tình thương yêu đặc biệt “Tình đồng chí”.
Thật sự 2 năm quân ngũ ngẫm lại thật sự quá nhanh, với bao kỷ niệm được ghi lại, yêu thương nhau còn không hết, thời gian đâu mà đánh với đập nhau như lời một số trang mạng hay nói… mà nếu có thì cũng chỉ là một vài lời cãi vã qua lại, đó là chuyện dễ hiểu bởi vì các bạn biết đấy trong gia đình có 3,4 người mà đi ra, đi vào còn xảy ra bất hòa, có những gia đình có mỗi người con mà còn không bảo ban được, còn hư hỏng; huống hồ quân đội mỗi đơn vị quản lý hàng trăm, thậm chí hàng nghìn thanh niên, mỗi người một tính, nên xảy ra va chạm, cãi vã cũng là dễ hiểu, chỉ là sau khi chỉ huy phân tích, giảng giải rồi hiểu ra và thêm yêu thương nhau hơn. Vậy mà đâu đó những lời bịa chuyện, những câu chuyện không có thật, được một số người không một ngày trong quân ngũ thêu dệt, hư cấu lên lại được rất nhiều người hùa theo để nói thế này thế khác, mặc dù bản thân chẳng hiểu đó là vấn đề gì và xuất phát từ đâu. Hãy học cách đặt mình vào vị trí của người khác để biết trân trọng và quý mến những gì họ đang hàng ngày, hàng giờ để đóng góp cho tổ quốc, cho xã hội, không thể tránh được câu chuyện “con sâu làm rầu nồi canh” lúc này, lúc khác sẽ có, nhưng nếu có thì những con sâu đó sớm muộn rồi cũng sẽ bị loại bỏ ra khỏi hàng ngũ; nhưng đừng bao giờ quy chụp đó là bản chất, đó là cái chung của một tổ chức, một tập thể “Quân đội là để bảo vệ tổ quốc, bảo vệ nhân dân, không phải để đem ra bàn luận đi hay không đi, dám hay không dám”./.
Yêu nước ST.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét