Chế độ dân chủ xã hội
chủ nghĩa là toàn bộ những thể chế,
thiết chế, cơ chế chính trị - xã hội xã hội chủ nghĩa, thể hiện và bảo đảm
quyền lực thuộc về giai cấp công nhân và nhân dân lao động dưới sự lãnh đạo của
Đảng Cộng sản. Chế độ dân chủ xã hội chủ nghĩa được phôi thai từ thực
tiễn đấu tranh giai cấp ở Pháp là Công xã Paris (1871), tuy nhiên, chỉ đến khi
Cách mạng Tháng Mười Nga thành công, với sự ra đời của nhà nước xã hội chủ
nghĩa đầu tiên trên thế giới, chế độ dân chủ xã hội chủ nghĩa mới được xác lập,
đánh dấu bước phát triển mới về chất của dân chủ. Quá trình phát triển của chế
độ dân chủ xã hội chủ nghĩa từ thấp đến cao, từ chưa hoàn thiện đến hoàn thiện,
có sự kế thừa giá trị của các chế độ dân chủ trước đó, và bổ sung, làm sâu sắc
thêm những giá trị của chế độ dân chủ mới. Nguyên tắc cơ bản của
chế độ dân chủ xã hội chủ nghĩa là không ngừng mở rộng dân chủ, nâng cao mức độ
giải phóng cho những người lao động, thu hút họ tham gia tự giác vào công việc
quản lý nhà nước, quản lý xã hội. Càng hoàn thiện bao nhiêu, chế độ dân chủ xã
hội chủ nghĩa lại càng tự tiêu vong bấy nhiêu. Thực chất của sự tiêu vong này
theo V.I.Lênin, đó là tính chính trị của dân chủ sẽ mất đi trên cơ sở không
ngừng mở rộng dân chủ đối với nhân dân, xác lập địa vị chủ thể quyền lực của
nhân dân, tạo điều kiện cho họ tham gia ngày càng đông đảo và ngày càng có ý
nghĩa quyết định vào sự quản lý nhà nước, quản lý xã hội (xã hội tự quản). Quá
trình đó làm cho dân chủ trở thành một thói quen, một tập quán trong sinh hoạt
xã hội để đến lúc nó không còn tồn tại như một thể chế nhà nước, một chế độ,
tức là mất đi tính chính trị của nó. Tuy nhiên, theo chủ nghĩa Mác - Lênin, đây
là quá trình lâu dài, khi xã hội đạt đến trình độ phát triển rất cao, xã hội
không còn sự phân chia giai cấp, đó là xã hội cộng sản chủ nghĩa đạt tới mức độ
hoàn thiện, khi đó dân chủ xã hội chủ nghĩa với tư cách là một chế độ nhà nước
cũng tiêu vong, không còn nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét