Bùi Tín - Nguyên Đại tá Quân đội, Phó tổng biên tập Báo Nhân dân. Sinh năm
1927 tại Huế, trước khi lầm đường lạc lối, Bùi Tín từng được mệnh danh là người
chiến sĩ, sĩ quan, nhà báo cách mạng kiên trung, với những bài viết khiến hàng
triệu người nể phục. Cha của Bùi Tín là cụ Bùi Bằng Đoàn, nguyên Thượng thư Bộ
Hình của triều đình Huế và nguyên Chủ tịch Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng
hòa.
Cuộc đời và sự nghiệp của Bùi Tín có lẽ đã rất rực rỡ, nếu như không xảy ra
một bị kịch:
Tháng 9 năm 1990, Bùi Tín sang Pháp dự hội thảo hàng năm của báo
“L’Humanité” (Nhân Đạo - báo của Đảng Cộng sản Pháp) và không bao giờ quay đầu
lại. Do đã cấu kết với các tổ chức chống cộng từ trước, Bùi Tín trốn ở lại, rồi
xin tị nạn chính trị tại Pháp, với lý do là để “Đấu tranh cho tự do, dân chủ và
nhân quyền”.
Bùi Tín đã bị lôi kéo, dụ dỗ với lời hứa: một vị trí xứng đáng trong bộ máy
nhà nước Việt Nam Cộng hòa. Từ một chiến sỹ cách mạng, một ngòi bút với lập
luận sắc bén nhưng bản lĩnh chính trị thiếu vững vàng, niềm tin bị lung lay, đã
quay đầu chống lại Nhà nước, chống lại Nhân dân và Cách mạng.
Nhà thơ Phan Xuân Hạt từng nói:
“Bùi Tín là người có tham vọng chính trị cực lớn. Với óc nhạy cảm thái quá,
Bùi Tín cho là phe XHCN sẽ tan rã, Liên bang Xô viết sụp đổ, Trung Quốc rối
loạn - Bùi Tín tin là, Việt Nam cũng sẽ nằm trong quỹ đạo đó. Và Bùi Tín đã
nhanh chóng nhảy sang phía đối lập, giương cờ để chờ cơ hội quay lại làm người
số 1 của Việt Nam”.
Ảo tưởng về sự sụp đổ của Chủ nghĩa Cộng sản đã giết chết lý trí, tinh thần
và bản lĩnh của Bùi Tín. Hắn điên cuồng lao vào viết bài như một con thiêu
thân. Không trừ một câu từ, bài viết nào, kể cả viết về những cái không có
thật, những bài viết nói xấu Chủ tịch Hồ Chí Minh... miễn sao “bôi nhọ” chế độ,
Đảng, Nhà nước, và có tiền để sống và nuôi bồ nhí.
Những tháng năm cuối cùng của cuộc đời, Bùi Tín đã nhận ra một điều rằng:
“Tiền bạc và danh vọng nó bạc như vôi”. Khi không còn có thể viết bài, khi đã
hết giá trị lợi dụng, Bùi Tín như một con ch.ó già nơi xó nhà, chờ chết trong
sự ghẻ lạnh, hắt hủi của những kẻ từng được hắn coi là “cùng chiến tuyến”.
Ở Paris, Bùi Tín sống trên căn gác xép chật chội cùng một người phụ nữ, và
bị người Việt ở hải ngoại nghi kỵ, dò xét. Những đối tượng phản động nhất cũng
coi Bùi Tín là một kẻ không đáng để kết giao. Chúng luôn cho rằng, Bùi Tín được
cách mạng Việt Nam nuôi lớn nhưng phản bội lại, đó là hành động của một kẻ “Ăn
cháo đá bát”, là bất hảo. Chúng cho rằng, Bùi Tín có thể là một tên gián điệp
của Cộng sản Việt Nam, nên hắn luôn bị tẩy chay, nghi ngờ.
Ngay đến Võ Văn Ái, chủ biên tờ Quê mẹ và Nguyễn Gia Kiểng tờ Thông luận
cũng viết bài miệt thị coi Bùi Tín là “Phần tử bất hảo không đáng tin”. Ngay cả
ở Mỹ, trong một buổi nói chuyện tại San Joses ngày 23/6/2012, chính Bùi Tín đã
bị cộng đồng người Việt tẩy chay, chửi rủa, đuổi khỏi diễn đàn. Còn đâu một Đại
tá Bùi Tín, Phó Tổng biên tập báo Nhân dân, còn đâu nữa bóng dáng hiên ngang
của một sỹ quan cấp cao của quân giải phóng Việt Nam có mặt tại dinh Độc lập
vào đúng ngày giải phóng đất nước 30/4/1975?
Bùi Tín luôn đau ốm, sống đơn độc không bằng hữu. Với đồng lương thất
nghiệp nhà nước Pháp cho, Bùi Tín chỉ đủ trả tiền thuê nhà. Nghĩ cho cùng, đó
là cái kết cục tất yếu của những kẻ phản bội, bán nước cầu vinh.
Những nỗi đau cứ gặm nhấm Bùi Tín cho đến lúc chết. Với nhân dân Việt Nam,
Bùi Tín là một kẻ phản bội, là một Trần Ích Tắc thứ hai. Hắn được sinh ra trong
một gia đình cách mạng, được cách mạng nuôi lớn, được Bác Hồ chở che, nuôi nấng
thành người, nhưng khi đủ lông, đủ cánh, hắn lại quay sang cõng rắn cắn gà nhà,
chống phá cách mạng.
“Trâu chết để da - người chết để tiếng”! Tiếng của Bùi Tín để lại là bài
học về kết cục đắng ngắt cho những kẻ vong nô, bán nước cầu vinh, là kẻ thù
muôn đời của dân tộc. Đây cũng chính là tấm gương cho những kẻ ngày đêm hoạt
động, tuyên truyền chống phá cách mạng, phá hoại sự ổn định của đất nước như
một lô một lốc nào là Quang A, Chu Hảo - tấm gương về: NỖI ĐAU CỦA KẺ PHẢN BỘI!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét