Bailey từng nói: "Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc, còn bạn, bạn cười." Mỗi con người sinh ra là một cá thể khác biệt, có những nét tính cách khác nhau. Chúng ta cần phải từng ngày nỗ lực để hoàn thiện bản thân, dẹp bỏ những tính xấu mà mình thường hay mắc phải. Một trong những tính xấu đó chính là tính ích kỉ.
Vậy tính ích kỉ là gì? Ích kỉ là một thái độ sống
không tốt, là sự thờ ơ vô cảm trước một tình huống xảy ra trước mặt, là một
thái độ sống lạnh nhạt chỉ biết lo cho bản thân, không hề quan tâm những người
xung quanh. Những người ích kỉ lúc nào cũng đặt quyền lợi của bản thân lên quyền
lợi của mọi người, của tập thể. Ích kỉ là một lối sống tiêu cực, không chỉ bào
mòn bản chất của chính mình mà còn ảnh hưởng đến xã hội. Bạn nên nhớ nhà thơ Tố
Hữu từng viết: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.”
Biểu hiện của tính ích kỉ trong mỗi con người rất rõ
nét. Họ sống trong tư thế không chịu mở lòng, luôn ngại khó, ngại khổ mà đùn đẩy
trách nhiệm cho người khác, làm việc gì cũng phải tính toán hơn thua với người
khác, chỉ thích hưởng quyền lợi mà không thích làm việc. Những người chỉ lo đến
mình, khư khư giữ lấy lợi ích của riêng mình luôn phải sống trong cái vỏ bọc mà
họ tạo ra, rất kín đáo. Chúng ta không thể chui vào đó được, vì hàng rào rất chắc
chắn, họ sẽ ít mở lòng, ít hòa đồng và hơn hết là khi nào thấy có lợi ích thì mới
làm. Ví dụ như trong lớp học, khi có bạn đến hỏi cách giải một bài toán khó mà
mình đã giải ra, vì sợ bạn cũng làm ra rồi giỏi hơn mình nên né tránh, nói dối
rằng chưa làm ra rồi lảng sang việc khác. Hay khi cả lớp đi uống nước sau những
buổi lao động ở trường, trong lúc bạn bè nói chuyện vui vẻ thì bạn nhăn mày
nhăn mặt tính toán: “Mình thì làm mệt phờ người còn nó chỉ làm một chút mà cũng
được ngồi uống nước như mình.”
Chẳng phải Bác Hồ đã từng nói: “Lao động là vinh
quang” sao? Nhưng lúc đó bạn có nghĩ được như vậy không? Chắc chắn là không đâu
khi mà sự ích kỉ đang quấn lấy trí óc bạn, khiến cho bạn càng thêm mệt mỏi. Một
người luôn mơ ước có cái này cái kia, thành ông này ông nọ nhưng lại ngại khó
khăn, gian khổ, luôn toan tính để đạt được mọi việc bằng thủ đoạn thì chẳng mấy
chốc lâu đài cát ấy cũng sụp đổ.
Hậu quả của tính ích kỉ thật khó lường. Lòng ích kỉ
khiến ta chỉ biết nghĩ cho bản thân, thành ra quanh co với những ham muốn cá
nhân, đánh mất mình trong vòng xoáy của lợi ích và thù hận. Tính ích kỉ như một
ngọn gió sa mạc làm khô héo tất cả, khô héo tâm hồn ta và khô héo tình cảm người
khác dành cho ta. Những người ích kỉ sẽ không bao giờ phát triển hay khẳng định
được bản thân, cũng khó có thể thành công trong cuộc sống. Bởi vì họ sẽ bị người
khác xa lánh, ghét bỏ, sẽ không bao giờ được người khác giúp đỡ hay tạo cơ hội
để phát triển, bởi cá nhân chỉ có thể hòa hợp với cộng đồng khi biết cân đối,
hài hòa giữa cống hiến và hưởng thụ. Bạn gieo nhân nào thì gặp quả đấy. Đó
chính là luật nhân quả mà bạn phải biết để có thể hoàn thiện bản thân mình từng
ngày.
Con người có thể đối mặt với nhiều vấn nạn khác nhau nhưng
vấn đề cấp thiết nhất chính là xóa bỏ sự ích kỉ - đuổi một con quỷ dữ ra khỏi
tâm hồn. Sống là phải biết yêu thương, biết quan tâm và chia sẻ, bởi vì mỗi con
người chúng ta đều có một trái tim để cảm thông và hòa chung nhịp đập với cộng
đồng. Học cách quan sát, để ý đến người xung quanh mình nhiều hơn. Ta nên thay
đổi lối sống cực đoan không bao giờ chịu nhận phần thua thiệt về mình và học
cách nhún nhường trước mọi người. Quan trọng hơn hết là phải rèn luyện bản thân
, giúp đỡ mọi người.
Bên cạnh đó, chúng ta nên lên án manh mẽ những kẻ sống thờ ơ vô cảm như một bạn
học sinh nhìn thấy một cụ già bị ngã những không chịu dừng lại dù chỉ một phút
để đỡ bà cụ dậy vì một lí do đơn giản: “Không thể đến lớp trễ, sẽ bị cô giáo phạt
nặng mất”. Hay những kẻ chỉ biết đến bản thân, không bao giờ nhường nhịn vì người
khác. Ta nên chọn một “loại thuốc” hữu hiệu cho căn bệnh thế kỉ ấy để cuộc sống
trở nên tươi đẹp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét