Ngày cả quốc tế cộng sản đề cao đấu tranh giai cấp thì đồng chí Nguyễn Ái Quốc đề xuất, đấu tranh giai cấp gắn liền với giải phóng dân tộc thuộc địa.
Ngày cố vấn Trung Quốc nói đánh Điện Biên Phủ phải theo cách đánh nhanh, thắng nhanh thì Đại tướng Võ Nguyên Giáp ra lệnh kéo pháo ra theo cách đánh chắc, thắng chắc.
Khi Liên Xô đi theo chủ nghĩa xét lại, chung sống hòa bình với đế quốc thì Việt Nam quyết giải phóng miền Nam bằng biện pháp vũ trang, sáng tạo xây dựng CNXH ở miền Bắc kết hợp giải phóng dân tộc ở miền Nam. Khi Trung Quốc muốn Việt Nam phát triển chiến tranh du kích thì Việt Nam đánh cấp sư đoàn, giải phóng miền Nam bằng cấp quân đoàn.
Khi Liên Xô loay hoay thoát khỏi khủng hoảng bằng cải cách chính trị thì Việt Nam thoát khỏi khủng hoảng bởi cải cách kinh tế (kinh tế thị trường định hướng XHCN) và đột phá về ngoại giao.
Ngày Nga yếu thế, Trung Quốc chưa đạt vị thế nhưng Việt Nam tuyên bố rõ ràng chính sách 4 không: gồm không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế.
Từ trước đến nay, Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo đất nước thường không theo lẽ thường mà các nước khác hay dùng mà dựa trên lý luận và thực tiễn của đất nước mình. Cho nên khi tất cả a dua thì Việt Nam bình tĩnh, khi tất cả lên đồng thì Việt Nam lại lặng yên, khi tất cả hành động thì Việt Nam quan ngại, khi tất cả sợ hãi thì khi đó Việt Nam mới hành động.
Để lý giải Việt Nam thì chính kẻ thù của Việt Nam không thể nổi hiểu. Cho nên khi Việt Nam bỏ phiếu trắng kẻ thiếu hiểu biết thì sồn sồn nhưng người trầm tính thì lại lặng yên, người hiểu biết chỉ mỉm cười. Bởi phiếu trắng không phải là phiếu chống, vì Việt Nam không chọn phe mà chọn lẽ phải, lấy bất biến ứng vạn biến.
Người có lối đi riêng không phải là cách đi dị biệt mà là cách đi có căn cứ, có phân tích, có am hiểu chiều sâu, có tầm nhìn xa và đầy trí tuệ. Cái tài ngoại giao của Việt Nam như một cây tre, ngọn linh động mà gốc không suy chuyển, là dĩ bất biến, ứng vạn biến như Bác Hồ luôn xác định. Là đất nước đã chiến thắng mọi đế quốc xâm lược, là đất nước thấy mạnh không cậy, thấy yếu không hiếp, quân tử trượng nghĩa anh hùng. Thế mới là Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét