SUY NGHĨ VỀ THỰC TRẠNG ĐẠO ĐỨC XÃ HỘI HIỆN NAY
Có phải mọi sai lầm, sự xuống cấp đạo đức xã hội đều do “mặt trái của
kinh tế thị trường”? Hay còn có những nguyên nhân khác bắt nguồn sâu xa từ nền
tảng văn hóa đang bị lung lay, từ nhận thức chưa đúng, chưa tới tầm?
Một câu nói khá phổ biến phản
ánh rất thực tâm trạng của nhiều người chúng ta: “Mong kinh tế như hôm nay, còn
đạo đức trở lại như ngày xưa”. Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng đó là điều có thực,
như nhiều vị cao niên thường tâm sự: “Thời chiến tranh, thời bao cấp mình thiếu
thốn đủ thứ, nhưng rất giàu có về lý tưởng, nhân cách, tình nghĩa, sống thanh
thản chứ đâu nhiều bức xúc như thời nay”.
Nói ngắn gọn là đạo đức xã hội nước ta đang xuống cấp - điều làm
mọi người không bằng lòng và thường xuyên lo ngại. Sự xuống cấp của đạo đức xã
hội có thể định lượng như gần đây một số trí giả phát biểu: “Đạo đức xuống cấp
ở mức đáng báo động!”, “Thực trạng xuống
cấp của văn hóa, đạo đức xã hội đã ở mức độ nguy hiểm”.
Trong vòng một vài năm nay, các phương tiện truyền thông đã nêu
lên khá nhiều biểu hiện “chưa từng có” so với trước đây ở xã hội chúng ta - về
của sự xuống cấp đạo đức, với chiều hướng ngày càng gia tăng, mức độ ngày càng
nghiêm trọng.
Trước tiên là lĩnh vực kinh tế. Nhờ vận động theo cơ chế kinh tế
thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa từ bao năm nay, nước ta đạt được nhiều
thành tựu to lớn về kinh tế và an sinh xã hội, đời sống của nhân dân được cải
thiện đáng kể so với trước. Nhưng sự xuống cấp về đạo đức thể hiện rất rõ trong
lĩnh vực này qua những đại án hình sự và nhiều vụ án kinh tế mà nhiều người
chịu sự trừng phạt của pháp luật lại nằm trong “bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng
viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”.
Đạo đức xã hội xuống cấp còn thể hiện ở những hành vi bạo lực
trong nhiều lĩnh vực khác nhau, từ bạo lực gia đình, bạo lực học đường... đến
bạo lực nơi công cộng. Có những người sẵn sàng dùng vũ khí “nóng”, vũ khí
“lạnh” để giải quyết các mâu thuẫn trong mọi quan hệ giữa cha mẹ và con, anh
chị em, vợ chồng, hàng xóm láng giềng, bạn bè… Nhiều trường hợp dẫn đến kết cục
thật thương tâm.
Thói tham lam, ích kỷ, thói vô cảm lan rộng gây nhiều tác hại cho
cộng đồng, phản lại thuần phong mỹ tục của dân tộc.
Trong nền kinh tế thị trường, mọi người đều tìm cách kiếm được nhiều tiền, điều này là chính đáng, tuy
nhiên một số người đã tôn sùng đồng tiền một cách mù quáng, coi “tiền là trên
hết” và tìm mọi thủ đoạn để có nhiều tiền, tạo mọi điều kiện để mặt trái của
đồng tiền phát huy. Khi đồng tiền lên ngôi cũng chính là lúc đạo đức xuống cấp.
Tìm nguyên nhân dẫn đến tình trạng nói trên, chúng ta thường cho
đó là do mặt trái của kinh tế thị trường. Tuy nhiên, có phải mọi sai lầm, sự
xuống cấp đạo đức xã hội đều do “mặt trái” của kinh tế thị trường? Hay còn có
những nguyên nhân khác bắt nguồn sâu xa từ nền tảng văn hóa đã và đang bị lung
lay, từ nhận thức chưa đúng, chưa tới tầm? Điều này cần tiếp tục có sự nghiên
cứu thấu đáo để đưa ra lời giải thỏa đáng - bắt đầu từ tầm vĩ mô, từ những nhà
hoạch định chính sách.
Kinh tế thị trường có nhiều mặt
tích cực nên phát huy, nhưng những mặt tiêu cực của nó cũng cần được nhận diện
một cách khách quan và khoa học hơn nữa, để phê phán và khắc phục hữu hiệu.
Điều này quả là chúng ta làm chưa tốt, không tốt, thậm chí còn có hiện tượng
buông lỏng, thả nổi rất nguy hiểm. Phải thẳng thắn chỉ ra rằng, đạo đức xã hội
và kinh tế chưa song hành, đạo đức xã hội chưa bắt kịp sự phát triển của kinh
tế có một phần nguyên nhân là do tinh thần “Xây dựng con người Việt Nam
phát triển toàn diện phải trở thành một mục tiêu của chiến lược phát triển” của
Đại hội XII của Đảng chưa thực sự đi sâu vào đời sống, mặc dù nhiệm vụ xây dựng
con người luôn luôn được Đảng đặt lên hàng đầu.
Khi chúng ta xác định: phải bắt đầu từ việc xây dựng con người, từ
gia đình, trường học đến xã hội, thì cũng có thể hiểu: văn hóa, đạo đức trước
tiên là xây dựng con người.
Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội phải
có con người xã hội chủ nghĩa”. Người cũng nói: “Người có bốn đức: cần,
kiệm, liêm, chính. Thiếu một đức thì không thành người”. Vì vậy, con người
mà chúng ta xây dựng là con người chính trị và đạo đức. Đồng thời, không thể
không xem trọng những yếu tố khác góp phần tạo nên con người cụ thể như cá
tính, sở thích, ước muốn… của họ. Thời kỳ mới, cần có hệ giá trị chuẩn mực mới
về văn hóa, đạo đức cho con người. Đây là vấn đề lớn, rất lớn nhưng ta chưa làm
được.
Đạo đức của con người phải là lòng yêu nước và yêu chủ nghĩa xã
hội, lao động sáng tạo, ham thích học tập, có trách nhiệm, có ý thức tổ chức kỷ
luật… Phải gạt bỏ những tập tục không còn phù hợp, đồng thời trân trọng những
giá trị tốt đẹp ngàn xưa đã trở thành truyền thống đạo đức, bản sắc dân tộc.
Các chủ thể gia đình, trường học, xã hội đều có trách nhiệm và có
khả năng đóng góp vào việc củng cố đạo đức. Mỗi người trước tiên phải là một
thành viên tốt trong gia đình và nhà trường, thì sau đó mới trở thành thành
viên tốt của xã hội. Những đức tính tốt đẹp cần phải được thấm sâu vào tâm hồn
từng người Việt từ tấm bé đến lúc trưởng thành, đó là: “Thờ cha kính
mẹ”, “Chị ngã em nâng”, “Anh em như thể chân tay”, “Trên
kính dưới nhường”, “Bán anh em xa mua láng giềng gần”, “Bầu
ơi thương lấy bí cùng/Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”, “Một
sự nhịn là chín sự lành”, “Một cây làm chẳng nên non/Ba cây chụm
lại nên hòn núi cao”, “Kính thầy yêu bạn”, “Cô giáo là
mẹ hiền”, “Kính lão đắc thọ”, “Thấy người hoạn nạn cưu
mang/Thấy người già yếu lại càng chăm nom”, “Nhiễu điều phủ lấy giá
gương/Người trong một nước phải thương nhau cùng”…
Hiện nay, chúng ta đang xây dựng nhà nước pháp quyền, thượng tôn
pháp luật là tất yếu của một xã hội hiện đại, văn minh. Tuy nhiên, nền tảng đạo
đức luôn luôn được coi trọng. Việc xây dựng con người Việt Nam được đặt lên
hàng đầu, mà nhiều người trong xã hội trân trọng gọi là “đạo làm người”. Theo
đó, con người dù là ở cương vị nào trong xã hội cũng đều phải tu dưỡng, rèn
luyện để có phẩm chất tốt đẹp, có đạo đức, nếu không sẽ không làm đúng “đạo làm
người”. Cán bộ và đảng viên - những người cộng sản - giữ địa vị càng cao càng
cần tu dưỡng, rèn luyện nghiêm cẩn. Đảng ta đã ra Quy định số 08-QĐi/TW về
trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên. Theo đó, cấp trên phải nêu gương
sáng cho cấp dưới, đảng viên phải nêu gương sáng, làm mực thước cho người khác
làm theo.
Làm được những điều này, chúng ta có cơ sở để tin rằng tình trạng
suy thoái đạo đức hiện nay sẽ từng bước được khắc phục. Không hề dễ dàng, không
thể nóng vội, nhưng phải kiên quyết, quyết liệt với sự đồng tâm nhất trí của
toàn Đảng, toàn dân. Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản và Nhà nước pháp quyền
do nhân dân làm chủ, chúng ta có cơ sở để tin rằng cái thiện sẽ thắng cái ác,
cái tốt sẽ thắng cái xấu, chúng ta sẽ xây dựng thành công một xã hội đạo đức
tốt đẹp cùng với nền kinh tế tăng trưởng, phát triển - một xã hội xã hội chủ
nghĩa đúng nghĩa./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét