Vừa thấy tiếng xe máy của tôi về đến cổng, ông chú hàng xóm đã chạy ra
chặn lại nhờ vả: “Cháu chơi thân với con trai chú, nhờ cháu khuyên em gỡ ngay
mấy cái bài viết xuyên tạc, chống phá Đảng, Nhà nước trên Facebook xuống cho
chú với”.
Nghe vậy, tôi lo lắng
hỏi lại: “Cháu tưởng em ấy đang đi công tác ở trong Nam? Với lại, con trai chú
là người điềm đạm, có nhận thức tốt, sao tự nhiên lại viết bài xuyên tạc,
chống phá Đảng, Nhà nước được?”.
Thấy tôi hỏi vậy, chú liền lôi điện thoại ra, vừa lập
cập bấm vào trang Facebook, vừa nói: “Nó viết bài yêu cầu Nhà nước ta phải lên
tiếng về chiến sự ở Ukraine. Nó còn chê đường lối ngoại giao của Đảng, Nhà
nước, rồi lên tiếng phê phán này nọ. Như vậy không phải xuyên tạc, ngấm ngầm
chống phá thì là gì hả cháu?
Tuổi trẻ chúng nó đã
làm sao hiểu được để có nền hòa bình, độc lập, sự ổn định cho phát triển đất
nước suốt mấy chục năm qua một phần là nhờ đường lối đối ngoại khoa học, sáng
tạo "dĩ bất biến, ứng vạn biến" của Đảng, Nhà nước ta. Lãnh đạo Đảng,
Nhà nước ta luôn nhất quán quan điểm Việt Nam kiên định đường lối đối ngoại độc
lập, tự chủ, đa dạng hóa, đa phương hóa, là bạn tốt, là đối tác tin cậy và là
thành viên tích cực, có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế.
Chúng ta kiên quyết không liên minh với nước này để
chống nước kia. Vậy mà một số người trẻ không nhận thức đầy đủ, chỉ vì chút cảm
tính bồng bột yêu ghét nhất thời mà lại thể hiện phản ứng một cách thiếu kiềm
chế, thiếu hiểu biết, thế có nguy hiểm không!”.
Trước sự nóng giận, lo lắng của một cựu chiến binh,
tôi động viên chú cứ bình tĩnh, đưa bài viết của cậu em cho tôi xem để hiểu rõ
sự việc. Quả thực, trên Facebook của con trai chú ấy chia sẻ một số bài viết từ
nhiều nguồn khác nhau bình luận về chiến sự ở Ukraine, nhưng không phải do cậu
ta trực tiếp viết ra.
Rồi tôi giải thích: “Em ấy mới chỉ chia sẻ lại bài
viết từ một số phần tử xấu bị kích động, chống phá thôi. Có thể do em mới đọc
lướt qua, thấy thích nên vội vàng chia sẻ ngay chứ chưa chắc đã có cùng suy
nghĩ, tư tưởng như người viết những bài này. Chú cứ bình tĩnh tìm hiểu để có
cách xử lý phù hợp. Giờ cháu sẽ gọi điện trao đổi trực tiếp để xem em ấy nói
gì, chú nhé”.
Dứt lời, tôi rút điện thoại gọi cho cậu em hàng xóm,
bấm loa ngoài để chú cùng nghe. Ban đầu, cậu khẳng định việc mình chia sẻ các
bài viết kia là việc... bình thường. Sau khi được tôi phân tích hậu quả của
hành động chia sẻ ấy, cậu đã hiểu ra sự nguy hại và đồng ý gỡ bỏ. Trước khi tắt
máy, cậu em cười nói qua điện thoại: “Chúng em còn trẻ, nhiều chuyện tầm vĩ mô
chưa thể nhận thức hết được nên đôi khi nóng vội, thiếu thận trọng khi tham gia
mạng xã hội. Từ nay em sẽ cẩn thận hơn kẻo vô tình tiếp tay cho kẻ xấu mà không
biết”.
Nghe con trai mình nói vậy, chú hàng xóm phấn khởi: “Thế là nó vẫn phân biệt được đúng-sai cháu nhỉ”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét