Đảng
càng văn minh, nhân văn, càng phải lấy văn hóa làm nền tảng. Khi nói văn hóa
làm nền tảng cho công việc xây dựng Đảng tức là chủ yếu nói đến văn hóa trong
chính trị, trong nhân cách của cán bộ, đảng viên. Xây dựng văn hóa trong Đảng
là khâu đột phá để xây dựng văn hóa trong đời sống Nhân dân
Ngay
từ năm 1942, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ ra: “Vì lẽ sinh tồn cũng như mục đích
của cuộc sống, loài người mới sáng tạo và phát minh ra ngôn ngữ, chữ viết, đạo
đức, pháp luật và khoa học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật, những công cụ cho
sinh hoạt hằng ngày về mặt ăn, ở và các phương thức sử dụng. Toàn bộ những sáng
tạo và phát minh đó tức là văn hóa. Văn hóa là sự tổng hợp của mọi phương thức
sinh hoạt cùng với biểu hiện của nó mà loài người đã sản sinh ra nhằm thích ứng
với những nhu cầu đời sống và đòi hỏi của sự sinh tồn”.
Khi nói đến công tác xây dựng Đảng,
chúng ta thường nói xây dựng Đảng vững mạnh về chính trị, tư tưởng, tổ chức và
đạo đức chứ ít khi quan tâm đến xây dựng Đảng về văn hóa. Thực ra, quan điểm
xây dựng Đảng về văn hóa được Đảng ta đề cập từ khá sớm. Chủ tịch Hồ Chí Minh
đã định nghĩa, Đảng ta “là đạo đức, là văn minh” nghĩa là một biểu tượng cao về
văn hóa của dân tộc và nhân loại, và xét cho cùng thì đạo đức, văn minh chính
là văn hóa.
Văn
hóa trong Đảng với xây dựng Đảng về chính trị, tư tưởng, tổ chức và đạo đức
Nghị
quyết Hội nghị lần thứ 5 Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa VIII) về xây dựng
và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc, khẳng định:
Để xây dựng và phát triển văn hóa trong xã hội, trước hết cần xây dựng văn hóa
trong Đảng, trong các tổ chức Nhà nước. Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần
thứ XIII nêu quan điểm cũng như nhiệm vụ “Tiếp tục đổi mới toàn diện nội dung
và phương thức lãnh đạo của Đảng, nâng cao hiệu lực quản lý của Nhà nước về văn
hóa”.
Văn
hóa là nền tảng tinh thần của xã hội, thậm chí không chỉ là nền tảng tinh thần
mà còn là nền tảng nói chung của xã hội, cho sự tồn vong và phát triển. Đảng là
bộ phận tiên tiến của xã hội. Vậy nên, văn hóa phải làm nền tảng cho công việc
nói chung, trong đó có xây dựng Đảng. Đảng càng văn minh, nhân văn, càng phải lấy
văn hóa làm nền tảng. Khi ta nói văn hóa làm nền tảng cho công việc xây dựng Đảng
tức là chủ yếu nói đến văn hóa trong chính trị, trong nhân cách của cán bộ, đảng
viên.
Xây
dựng văn hóa trong chính trị, trước tiên phải quan tâm đến xây dựng văn hóa
trong Đảng và vấn đề này có nhiều nội dung, nhiệm vụ, trong đó trên hết, trước
hết và cốt lõi là vai trò tiên phong của mỗi đảng viên. Bởi tính tiên phong là
tính chất nhất thiết phải có ở một đảng cộng sản, nhất là khi đảng đó là đảng cầm
quyền. Vai trò tiên phong của Đảng được thể hiện trên nhiều lĩnh vực, từ nhận
thức, giác ngộ, hiểu biết sâu sắc về lý luận, thực tiễn, tổ chức lực lượng quần
chúng đông đảo, đưa họ vào con đường đấu tranh giải phóng con người, đến tiên
phong trong hoạt động chính trị, lĩnh vực kinh tế, xã hội, an ninh, quốc phòng,
đối ngoại, xây dựng, bảo vệ môi trường thiên nhiên và tất nhiên không thể thiếu
vai trò tiên phong trong lĩnh vực văn hóa.
Để
góp phần xây dựng con người Việt Nam có nhân cách, lối sống tốt đẹp, lành mạnh
cốt lõi, trọng tâm của nhiệm vụ xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà
bản sắc dân tộc, với tư cách là lực lượng tiên phong, tổ chức lãnh đạo xã hội
thì toàn Đảng, mỗi một đảng viên phải thật sự trở thành biểu tượng của phẩm
giá, đạo đức con người Việt Nam trong thời đại ngày nay. Nghị quyết Hội nghị
Trung ương 4 (khóa XI) “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” đã chỉ
ra rằng một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái về phẩm chất chính trị,
đạo đức, lối sống gây tổn hại lớn đến thanh danh và uy tín của Đảng và suy cho
cùng đó chính là sự suy thoái về văn hóa trong Đảng.
Chính
vì vậy, việc xây dựng văn hóa trong Đảng không chỉ mang ý nghĩa thuần túy về
phương diện văn hóa, mà còn có ý nghĩa cấp thiết về chính trị và xã hội. Nghị
quyết Trung ương 4 (khóa XI) cũng như Chỉ thị 03-CT/TW của Bộ Chính trị đã khẳng
định tầm quan trọng của việc xây dựng đạo đức cán bộ, đảng viên, nhất là việc
nêu cao gương mẫu của đội ngũ cán bộ lãnh đạo. Đó cũng chính là xây dựng Đảng về
văn hóa.
Nhiệm
vụ đó tập trung tăng cường và thường xuyên giáo dục đạo đức, lối sống, bản lĩnh
chính trị, tính tiền phong gương mẫu, ý thức trách nhiệm, tính trung thực của
cán bộ, đảng viên. Sự giáo dục này có thể thông qua nhiều hình thức, biện pháp
như thường xuyên đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí
Minh; đổi mới công tác giáo dục, đào tạo theo hướng quan tâm hơn vào giáo dục
phẩm chất đạo đức, nhất là giáo dục pháp luật, ý thức tuân thủ pháp luật.
Thực
hiện chủ trương của Đảng là hình thành lối sống có ý thức tự trọng, tự chủ, sống
và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật. Đây thực chất là yếu tố cơ bản nhất để
Đảng cầm quyền theo hiến pháp, pháp luật, đồng thời làm cho đội ngũ cán bộ lãnh
đạo có được “văn hóa trách nhiệm” để làm tròn bổn phận của mình với tư cách là
những “người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”.
Hồ
Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam nhiều lần khẳng định phải xây dựng Đảng
trong sạch, sau này có thêm cụm từ vững mạnh. Trong sạch thì mới có thể vững mạnh.
Không trong sạch thì chắc chắn không thể vững mạnh. Trong sạch cũng chính là
văn hóa. Trong sạch là không có mầm bệnh từ bên trong; trong sạch nhân dân mới
tin vào sự chân chính. Được nhân dân tin yêu mới có nguồn sức mạnh lớn lao cho
chiến thắng và thành công. Mất lòng tin là mất tất cả.
Để
có một Đảng trong sạch, được nhân dân tin yêu thì Đảng phải xác định rõ ràng mục
đích phục vụ nhân dân, vì nhân dân mà chiến đấu. Đảng ta đã nhiều lần khẳng định
Đảng không có mục đích nào khác ngoài mục đích phục vụ nhân dân, vì lợi ích
chính đáng của nhân dân mà chiến đấu. Đảng không có lợi ích riêng, không phải
muốn chiếm giữ quyền lực để cai trị nhân dân. Điều đó phải chứng minh bằng hành
động cụ thể.
Nhân
cách, đạo đức, trí tuệ, tính tiên phong gương mẫu của cán bộ, đảng viên, nhất
là đội ngũ lãnh đạo, quản lý các ngành, các cấp, đặc biệt là những người có chức
vị cao trong Đảng và trong bộ máy Nhà nước sẽ là những biểu hiện thực tế nhất,
sinh động nhất, thuyết phục nhất đối với nhân dân về sự chân chính và năng lực
lãnh đạo đất nước, lãnh đạo xã hội của Đảng. Nếu không giải quyết tốt vấn đề
này trong thực tế, nếu cán bộ, đảng viên thoái hóa, “lợi ích nhóm” hoành hành
thì mọi khẩu hiệu đều vô nghĩa, càng hô to càng phản cảm.
Thực
hiện tốt việc xây dựng Đảng về văn hóa đảm bảo cho Đảng thành công trong lãnh đạo
phát triển đất nước, đồng thời chắc chắn Đảng sẽ được nhân dân tôn vinh và tự
giác thừa nhận sự lãnh đạo lâu dài của Đảng. Nếu Đảng bị suy đồi về văn hóa thì
chắc chắn chúng ta sẽ thất bại, có lỗi với nhân dân và lịch sử, đồng thời bản
thân Đảng cũng không thể tồn tại. Trong công tác cán bộ phải luôn cảnh giác và
luôn khắc phục khuyết điểm từ sự tác động bởi mặt trái của tư tưởng phong kiến
và mặt trái của cơ chế thị trường. Đã có tình trạng chọn người là đệ tử, cùng
phe cánh, trung thành, biết phục vụ, cung phụng cho cá nhân mình, mua quan bán
chức. Đó chính là biểu hiện mặt trái của tư tưởng phong kiến và cơ chế thị trường.
Toàn Đảng cần phải có quyết tâm chính trị để sửa chữa và ngăn ngừa để Đảng
không bị suy thoái.
Đồng
thời với việc xây dựng văn hóa trong Đảng cần tập trung lãnh đạo, chăm lo xây dựng
đạo đức xã hội. Đảng tồn tại trong xã hội, luôn chịu sự tác động hằng ngày, hằng
giờ từ xã hội và luôn tác động trở lại xã hội. Sự tác động qua lại ấy, giữa Đảng
và xã hội, có thể tích cực và cũng có thể tiêu cực, tùy thuộc vào Đảng tốt, môi
trường xã hội tốt hoặc chưa tốt, không tốt. Trong mối quan hệ tác động qua lại ấy,
Đảng phải chịu trách nhiệm đầu tiên, không đổ lỗi cho xã hội, vì Đảng lãnh đạo,
phải đủ dũng cảm và bản lĩnh để đối mặt với sự thật khách quan, nhằm tìm cách cải
tạo nó.
Những
năm qua, đạo đức xã hội có nhiều mặt suy thoái lo ngại, thậm chí có mặt nghiêm
trọng, đáng báo động. Tình trạng đạo đức xã hội sa sút có nhiều nguyên nhân. Rất
đáng lưu ý là hệ giá trị bị đảo lộn về vị trí, thang bậc. Nhân cách đáng ra phải
luôn ở vị trí hàng đầu, trung tâm thì trong nhiều trường hợp đã xuống hàng thứ
yếu, trong khi đồng tiền lại lên ngôi, chi phối nhiều mặt, nhiều việc. Vì tiền,
con người ta đã vi phạm đạo đức, kể cả làm việc ác. Nhưng vì sao mà hệ giá trị
lại bị đảo lộn?
Đương
nhiên có lý do từ mặt trái của cơ chế thị trường, nhưng không thể đổ lỗi cho cơ
chế ấy, bởi vì nó là vậy, có nhiều mặt tích cực, tạo động lực phát triển, sự lựa
chọn cơ chế thị trường là đúng, có một số mặt tiêu cực cần phải phòng tránh.
Khuyết điểm đáng lưu ý là khi bước vào kinh tế thị trường, chúng ta chưa lường
hết sự phức tạp, tác hại và nhất là chưa có giải pháp hữu hiệu chủ động phòng
tránh để hạn chế tác hại của nó. Nói cách khác, chưa tạo ra và thực hiện được
những cơ chế quản lý hữu hiệu để hạn chế tác hại bởi mặt trái của cơ chế thị
trường.
Mặt
khác, sự tác động từ mặt trái của cơ chế thị trường lại trong điều kiện Đảng ta
là đảng cầm quyền. Nhiều cán bộ, đảng viên có quyền lực, được giao quản lý tài
nguyên, tài sản, tài chính, dự án và các mặt quan trọng của đời sống xã hội. Mặt
trái quyền lực làm tha hóa con người khi không có cơ chế tốt để kiểm soát quyền
lực, để lựa chọn cán bộ có “đức trọng” mới giao “quyền cao”, để giám sát người
có chức, quyền, dù lớn hay nhỏ.
Khuyết
điểm trong lãnh đạo, quản lý, sự tác động từ mặt trái của cơ chế thị trường cộng
hưởng với mặt trái của cơ chế quyền lực như hai con ngựa bất kham, trong khi cơ
chế quản lý, giám sát, kiểm soát còn nhiều sơ hở, khiếm khuyết; việc tự rèn luyện
nhân cách của từng người không thường xuyên liên tục, không gương mẫu, tức là
chưa đủ độ chín về văn hóa; còn khuyết điểm trong giáo dục đạo đức, liêm sỉ,
trong lựa chọn, bố trí và sử dụng cán bộ.
Để
phòng tránh và khắc phục những hạn chế trên, việc trước tiên là tiếp tục nhận
thức sâu hơn tầm quan trọng đặc biệt của văn hóa, đạo đức trong đời sống xã hội,
trong xây dựng hệ thống chính trị. Đại văn hào Mắc-xim Goóc-ky đã nói, đối với
ông, khi văn hóa lâm nguy còn đáng sợ hơn là Tổ quốc lâm nguy. Về sâu xa, ông
nói đúng.
Nếu
Tổ quốc lâm nguy mà văn hóa còn bền vững thì người ta sẽ giữ được Tổ quốc, lấy
lại được Tổ quốc khi đã mất; còn nếu văn hóa lâm nguy thì chẳng những mất Tổ quốc
mà còn mất cả dân tộc. Phải có quyết tâm cao và hành động thiết thực, bền bỉ. Lấy
việc xây dựng con người - nhân cách làm trọng tâm, cốt lõi trong xây dựng văn
hóa. Đồng thời xây dựng môi trường văn hóa từ gia đình, cộng đồng làng, phố đến
việc xây dựng văn hóa trong chính trị, nhất là nhân cách người lãnh đạo, sử dụng
nhân tài và kiểm soát quyền lực; xây dựng văn hóa trong kinh tế, nhất là cơ chế
quản lý đủ hiệu lực khống chế tác hại từ mặt trái của cơ chế thị trường.
Các
hoạt động văn hóa được tổ chức hiệu quả, giàu tính nhân văn nhằm gìn giữ, bồi đắp,
sáng tạo và lan truyền các giá trị. Giáo dục, văn học, nghệ thuật, truyền thông
là những công việc quan trọng bậc nhất trong các hoạt động văn hóa cần được tổ
chức một cách rất khoa học, phù hợp quy luật văn hóa và quy luật tâm sinh lý
con người, bảo đảm chất lượng và hiệu quả thiết thực, bền vững.
Văn
hóa trong Đảng mang đặc thù riêng, nhưng là bộ phận tiên tiến nhất, ưu tú nhất
của văn hóa dân tộc. Chỉ trên cơ sở phát huy những tinh hoa văn hóa dân tộc thì
mới có điều kiện xây dựng văn hóa trong Đảng một cách vững chắc và xây dựng văn
hóa trong Đảng cần phải phát huy những giá trị đạo đức truyền thống của dân tộc.
Xây dựng văn hóa trong Đảng chính là xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh, góp
phần quan trọng trong sự nghiệp xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà
bản sắc dân tộc và Đảng phải thực sự trong sạch, vững mạnh, thực sự “là đạo đức,
là văn minh” thì mới tạo được lòng tin trong nhân dân, thu hút được sức mạnh to
lớn, đồng thuận của nhân dân để lãnh đạo cách mạng đạt được những thành quả
trong giai đoạn hiện nay./.
Nguồn: QĐND
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét