Với quan niệm, “Cán bộ là tướng của đoàn thể”, “là gốc của mọi công việc”; “là nhịp cầu nối liền giữa Đảng, Chính phủ với nhân dân”, “là sợi dây chuyền của bộ máy”, “là tiền vốn của đoàn thể”, Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt quan tâm tới việc xây dựng đội ngũ cán bộ, đảng viên một cách toàn diện về bản lĩnh chính trị, đạo đức cách mạng, năng lực và phong cách công tác. Chăm lo giáo dục, rèn luyện cán bộ đảng viên về ý thức tự giác tu dưỡng rèn luyện bản thân, Hồ Chí Minh yêu cầu mỗi người phải thực hiện nghiêm khắc với chính mình.
Thực hiện
nghiêm khắc với chính mình đòi hỏi người cán bộ, đảng viên “luôn luôn tự kiểm
điểm, tự phê bình, những lời mình đã nói, những việc mình đã làm, để phát triển
điều hay của mình, sửa đổi khuyết điểm của mình”. Đó là quá trình tự quan sát,
theo dõi, phát hiện, xem xét, đánh giá, kiểm điểm về lời nói và hoạt động của
người đảng viên trong mối quan hệ với công việc, với người khác và với chính
mình. Đó cũng chính là năng lực tự kiểm tra, giám sát trong thực hiện những chủ
trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, quy định của
địa phương, trong việc thực hiện các nhiệm vụ chính trị và trong việc thực hiện
“bổn phận” của người đảng viên.
Nghiêm khắc với
chính mình thể hiện ý thức giác ngộ cao của người cán bộ, đảng viên khi đứng
trong hàng ngũ của Đảng. Hồ Chí Minh cho rằng, bản thân người đảng viên khi vào
Đảng là đã tự nguyện chấp nhận hy sinh lợi ích, thậm chí hy sinh cả tính mạng
vì lợi ích của Đảng, của dân tộc và của nhân dân. “Người đảng viên, người cán
bộ tốt muốn trở nên người cách mạng chân chính, không có gì là khó cả. Điều đó
hoàn toàn do lòng mình mà ra. Lòng mình chỉ biết vì Đảng, vì Tổ quốc, vì đồng
bào thì mình sẽ tiến đến chỗ chí công vô tư”. Nghiêm khắc với chính mình là
tiền đề cho những nỗ lực của cá nhân nhằm xây dựng một tổ chức đảng chân chính,
giống như xây dựng nền gốc vững bền cho ngôi nhà của mỗi người.
Nghiêm khắc với
chính mình là yêu cầu đối với cán bộ, đảng viên bởi “mỗi con người đều có thiện
và ác ở trong lòng”, nghiêm khắc với chính mình sẽ góp phần giúp cho phần tốt ở
trong mỗi con người nảy nở như hoa mùa Xuân và phần xấu bị mất dần đi. Đặc
biệt, khi Đảng trở thành đảng cầm quyền, đảng viên thường nắm giữ những vị trí
quan trọng trong các cơ quan Đảng và Nhà nước, yêu cầu này càng có ý nghĩa quan
trọng hơn nữa bởi đứng trước những khó khăn, thử thách cũng như những cám dỗ về
tiền tài, danh lợi, cán bộ, đảng viên dễ bị suy thoái, biến chất, có thể nhanh
chóng rơi vào chủ nghĩa cá nhân - kẻ thù nguy hiểm của mỗi cá nhân và tổ chức
đảng. Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Cán bộ các cơ quan, các đoàn thể, cấp
cao thì quyền to, cấp thấp thì quyền nhỏ. Dù to hay nhỏ, có quyền mà thiếu
lương tâm là có dịp đục khoét, có dịp ăn của đút, có dịp “dĩ công vi tư”.
Đối với Đảng,
sự tự giám sát của cán bộ, đảng viên là gốc rễ giám sát của Đảng “vì những
người trong sạch thì không việc gì phải sợ sự kiểm soát của ai cả, ngay cả sự
kiểm soát của nghị viện”. Người dẫn lại câu nói của Khổng Tử: “Mình có đứng đắn,
mới tề được gia, trị được quốc, bình được thiên hạ. Tự mình phải chính trước,
mới giúp được người khác chính. Mình không chính, mà muốn người khác chính là
vô lý.
Trong khi với
chính mình phải thực hiện nghiêm khắc thì trong quan hệ với người khác, Hồ Chí
Minh yêu cầu phải luôn khoan dung, độ lượng và tôn trọng mọi người. Quan điểm
này thể hiện tinh thần nhân văn sâu sắc.
Trong tư tưởng
Hồ Chí Minh, thực hiện nghiêm khắc với chính mình, mỗi cán bộ, đảng viên phải
không tự cao, tự đại, luôn chịu khó học tập, cầu tiến bộ, luôn tự kiểm để phát
triển điều tốt, khắc phục điều dở của bản thân; đối với người, luôn giữ thái độ
chân thành, khiêm tốn, đoàn kết, thật thà, không dối trá, lừa lọc, khoan dung,
độ lượng; đối với việc, dù trong hoàn cảnh nào cũng phải giữ nguyên tắc “dĩ
công vi thượng”, đặt việc công lên trên, lên trước việc tư…
Đây là yêu cầu
thường xuyên, liên tục để mỗi cán bộ, đảng viên ngày càng hoàn thiện mình hơn,
đáp ứng yêu cầu, nhiệm vụ cách mạng của mỗi thời kỳ. Nghiêm khắc để kiểm soát chính mình không phải là điều dễ dàng, một phần do
thói quen tùy tiện, do áp lực cuộc sống, do tác động từ môi trường và quan
trong hơn nữa, điều khiến người ta khó kiểm soát được bản thân đó là những khó
khăn, gian khổ trên con đường làm cách mạng, là sức hấp dẫn của địa vị, tiền
tài, danh vọng. Do đó, nghiêm khắc với chính mình đòi hỏi sự tự giác cao, bản
lĩnh vững vàng, sự tự chủ của bản thân trước mọi cám dỗ, biết tiết chế nhu cầu,
lợi ích bằng cách đặt nhu cầu, lợi ích của mình trong sự phù hợp với nhu cầu,
lợi ích của người khác và của tập thể./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét