Thứ Tư, 7 tháng 5, 2025

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: KHI MỘT LÁ CỜ RƠI XUỐNG ĐẤT 🇻🇳


         Giữa biển người đỏ rực trong đêm 30/4, tớ bắt gặp một khoảnh khắc khiến tim mình khựng lại!

Đó là khi một làn gió mạnh thổi qua, làm mấy lá cờ nhỏ trên tay người đi xem pháo hoa rơi xuống nền đường. Dưới chân là dòng người chen lấn, bước đi vội vã. Lá cờ chỉ là giấy, nhỏ thôi. Nhưng lạ thay, không ai coi đó là "chuyện nhỏ".

Một bạn trẻ đã dừng lại. Rất nhanh, cậu ấy cúi xuống, nhặt lá cờ lên. Rồi một bạn khác cũng vậy. Có người còn đưa cả hai tay nâng lên, phủi nhẹ từng hạt bụi, đặt lại lá cờ vào túi áo trước ngực. Không ai bảo ai, nhưng ai cũng hiểu – cờ Tổ quốc, dù là bản in nhỏ xíu, cũng không thể bị giẫm lên. Không phải vì tấm giấy ấy có giá trị, mà vì nó mang trong mình cả một lịch sử máu xương.

Tớ đứng giữa đám đông, bỗng thấy lặng đi giữa không khí đang rộn ràng. Hóa ra, lòng yêu nước không cần phải là điều gì lớn lao. Nó bắt đầu từ một hành động rất nhỏ: trân trọng lá cờ rơi. Bởi phía sau từng màu đỏ là bao người đã nằm xuống để hôm nay ta ngẩng cao đầu trong ngày hội non sông.

Chúng tớ thế hệ được sinh ra sau chiến tranh không trực tiếp giữ nước bằng súng đạn, nhưng sẽ giữ từng biểu tượng bằng cả sự kính trọng. Lá cờ ấy, có thể chỉ là mảnh giấy hôm nay, nhưng là máu, là mồ hôi, là nước mắt của biết bao thế hệ đi trước.

Và tớ tin, đất nước mình sẽ còn đi rất xa miễn là trong lòng người trẻ hôm nay, lá cờ ấy luôn được nhặt lên, luôn được nâng niu./.
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét