Trong hệ thống chính trị hiện đại, các mô hình tổ chức chính
quyền địa phương rất phong phú, đa dạng, ba mô hình tổ chức phổ
biến nhất gồm: Mô hình hội đồng mạnh (Council-led Model); Mô hình hành pháp
mạnh (Executive-led hoặc Mayor-led Model); Mô hình kết hợp (Shared or Dual
Leadership Model).
Trong mô hình hành pháp mạnh
(Executive-led hoặc Mayor-led Model), người đứng đầu hành pháp cấp địa phương –
thường là thị trưởng hoặc chủ tịch hành pháp – nắm quyền điều hành bộ máy hành
chính và hoạch định chính sách địa phương. Thị trưởng có thể được dân trực tiếp
bầu (như tại Hoa Kỳ, Hàn Quốc) hoặc do trung ương bổ nhiệm (một số nước châu
Á). Hội đồng dân cử chủ yếu đóng vai trò giám sát và phê chuẩn chính sách, thay
vì kiểm soát trực tiếp bộ máy hành pháp.
Mô hình hành pháp mạnh cho phép người đứng đầu có tầm
nhìn và thẩm quyền hành động rõ ràng, rất phù hợp với bối cảnh các đô thị lớn,
nơi yêu cầu năng lực điều hành nhanh, nhạy và quyết đoán. Tuy nhiên, rủi ro lớn
của mô hình này là tập trung quyền lực quá mức vào cá nhân lãnh đạo, nếu không
có cơ chế kiểm soát và trách nhiệm giải trình đủ mạnh. Theo Mouritzen và Svara,
mô hình thị trưởng mạnh (strong mayor model) đặc biệt phổ biến ở Hoa Kỳ và một
số đô thị lớn tại Mỹ Latinh, nơi mô hình này kết hợp tính đại diện trực tiếp
với tính hiệu quả hành chính cao nhưng cũng đòi hỏi một nền văn hóa chính trị
và pháp lý phát triển để kiểm soát quyền lực.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét