Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Liên Xô đã luôn sát cánh, chi viện rất lớn cho miền Bắc Việt Nam . Hơn 80% tổng số hàng hóa của Liên Xô được chuyển đến Việt Nam bằng các con tàu của Công ty Vận tải Viễn Đông.
Hơn 1000 chuyến tàu của Công ty này đã cập các cảng của Việt Nam, cùng với Công ty vận tải biển Đen, đã thiết lập một Cầu Hữu nghị trên biển trong những năm Mỹ đánh phá ác liệt miền Bắc Việt Nam.
Đã có những thủy thủ Liên Xô hy sinh tại Việt Nam trong những ngày gian khó, nguy nan đó.
Ngày 2/6/1967, tại cảng Cẩm Phả, máy bay Mỹ đã bắn phá tàu vận tải “Turkestan” đang neo tại cầu cảng. Điện trưởng(электромеханик) Nikolai Rybachuk đã anh dũng hy sinh, sáu thủy thủ khác bị thương.
Ngày 9/5/1972, trong một cuộc pháo kích nhằm vào tàu chở dầu “Pevek” ở khu vực gần Hải Phòng, 5 thành viên thủy thủ đoàn đã bị thương.
Một ngày sau đó, không quân Mỹ tiếp tục tấn công tàu vận tải “Grisha Akopyan” tại Cẩm Phả. Thủy thủ trưởng Yury Zotov bị mảnh bom găm vào đầu và vai, hy sinh, 6 thủy thủ khác bị thương…Năm 2024, bạn Đào Mạnh Dũng và những người Việt Nam sinh sống tại Primorye đã đến viếng ngôi mộ của Yury Zotov tại nghĩa trang Hàng hải ở Vladivostok.
Ngày 9/5/1972, đế quốc Mỹ cho hàng loạt máy bay A6A, A7A, F4... từ Hạm đội 7 ở Biển Đông ồ ạt bay vào thả hàng ngàn quả thủy lôi, bom từ trường xuống luồng Nam Triệu, Hải Phòng và vùng biển khu vực Hòn Gai, Cẩm Phả, Cửa Hội, Sông Gianh cùng các cửa sông chính thuộc các tỉnh Thái Bình, Hà Nam, Ninh Bình, Nam Định, Thanh Hóa... Chúng còn trơ tráo ra tối hậu thư, yêu cầu tất cả các tàu đang đậu trong các cảng VNDCCH, trước hết là cảng Hải Phòng trong vòng 3 tiếng đồng hồ phải rời vị trí, nếu không sẽ phải chịu hậu quả…
Tại Vladivostok( Liên Xô), thông tin về việc Mỹ bắt đầu phong tỏa cảng Hải Phòng được biết đến vào lúc 11 giờ sáng. Khi này, trách nhiệm nặng nề được đặt lên vai Giám đốc Công ty Vận tải Viễn Đông Valentin Petrovich Byankin và Phó giám đốc phụ trách an toàn hàng hải Alexander Alexandrovich Kashur.
Ở Moskva, Bộ trưởng hàng hải Liên Xô Timofey Borisovich Gushchenko cũng được báo cáo ngay, nhưng theo phân cấp, trách nhiệm xử lý đầu tiên vẫn thuộc về Công ty Vận tải Viễn Đông phụ trách khu vực Thái Bình Dương.
- Người ta tư vấn cho đồng chí ra sao? - Bí thư thứ nhất Khu uỷ Primorsky Viktor Pavlovich Lomakin hỏi Byakin.
- Cho các tàu rời cảng...
- Thế còn quyết định của đồng chí?
- Ở lại! - Byankin đáp ngay- Có thể rút tàu ngay trong ba giờ này. Nhưng hành động đó sẽ được gọi là gì? Đó là bỏ mặc bạn bè trong khó khăn. Tôi có trên 96 nghìn tấn hàng trên các tàu, đối với các bạn Việt Nam là rất quan trọng, rất cần thiết. Không, chúng tôi sẽ không đi đâu cả.
Ông còn nói thêm:
-Nếu tôi cho tàu rời đi, người Mỹ sẽ đánh phá tan tành bến cảng. Điều duy nhất có thể cứu Hải Phòng lúc này là chúng ta trụ lại.
Sau đó, gám đốc Công ty Vận tải Viễn Đông Valentin Petrovich Byankin ra llệnh cho các thủy thủ sơn cờ Liên Xô lên boong và trụ tàu, tiếp tục công việc.
...Tháng 8/1968, tàu Aleksadr Grin thuộc Công ty Vận tải Biển Đen bị tấn công gây hỏa hoạn, khi tàu đang chở 2.000 tấn amoni nitrat đến Hải Phòng. Nếu bị nổ, không những tàu bị nhấn chìm mà còn có nguy cơ phá hủy cảng Hải Phòng, chưa kể đến việc khí độc sẽ bị loang rộng. Thủy thủ đoàn đã làm mọi cách nhưng không thể tự dập tắt ngọn lửa. Tàu kéo cứu hộ "Argus" cùng các tàu chở hàng "Berezovka", "Tavrichanka" và "Chapaev" đã tiếp cận con tàu đang cháy, phun nước và bọt chữa cháy hết công suất Sau khi dập tắt xong đám cháy, thợ lặn Yuri Terekhov của tàu "Argus" đã hy sinh cùng với 5 đồng đội khác (dữ liệu của tạp chí Tổ quốc (Rodina) ).
...Ở miền Bắc rực lửa bom đạn năm xưa, từ bến cảng Hải Phòng, đến cảng Cẩm Phả... không có nơi nào không ghi dấu ấn tình cảm thủy chung của những người bạn thủy thủ Xô viết. Họ đã có mặt bên chúng ta trong những giờ phút cam go nhất. Trong số họ, có những người đã nằm lại mảnh đất này khi tuổi xuân đang độ đẹp nhất đời người.
Nhà triết học Cicero từng nói: "Lòng biết ơn không chỉ là đức hạnh cao quý nhất, mà còn là khởi nguồn của mọi đức hạnh khác".
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng chúng ta sẽ bao giờ quên những người bạn Xô viết với tình cảm quốc tế cao cả, đã vượt muôn trùng khơi đến đây, đã dũng cảm làm việc dưới muôn vạn hiểm nguy, và đã hy sinh vì Việt Nam trong sự nghiệp đấu tranh thống nhất nước nhà.
Không có ai bị quên lãng, không có gì bị lãng quên.
ảnh 1: Tàu Turkestan được nhân dân Liên Xô đón chào sau khi trở về từ Việt Nam anh em.
ảnh 2: Mộ của liệt sĩ Yury Zotov tại nghĩa trang Hàng hải ở Vladivostok.
ảnh 3: Những người Việt Nam tại Primorye đến viếng mộ Yury Zotov, năm 2024.
ảnh 4: Điện trưởng Nikolai Rybachuk đã hy sinh trên tàu Turkestan khi làm nhiệm vụ tại cảng Cẩm Phả.
ảnh 5: Nhân dân Vladivostok chào đón những thủy thủ quả cảm trở về từ VN. Trên tàu có treo khẩu hiệu "Không được đụng đến Việt Nam"./.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét