Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2026

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: VỀ VIỆC SAU KHI CHỦ TỊCH HỘI NHÀ VĂN BỊ CÁCH CHỨC!

     Việc đăng bài phê phán các cá nhân, tổ chức "bảo kê", bao che, tung hô các "rác phẩm văn học nghệ thuật", chúng ta không hề có động cơ cá nhân mà là trách nhiệm trong cuộc đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ giá trị lịch sử, văn học cách mạng,... vì tương lai đất nước theo mục tiêu con đường mà Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng ta đã lựa chọn.

TẤM LỢP" TẠM THỜI
                    ****
Như mọi người đã biết, sau khi "ngôi nhà văn chương" tốc nóc", ngay lập tức được che tạm bằng "tấm lợp" cận kề. Việc nhận diện "tấm lợp" này ít nhiều giúp chúng ta hiểu bức tranh văn học nghệ thuật thời điểm hiện tại. Để nhận diện, rất cần "tiếp cận đa chiều". Sau đây là một chiều chất liệu "tấm lợp" từng che chắn cho "rác phẩm - Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh (nguồn báo Tuổi trẻ). Anh chị em cho ý kiến ạ!
                      * *
                       *
Nhận định của "tấm lợp" tạm thời (khi còn là PCT Hội Nhà văn VN) về "Nỗi buồn chiến tranh":
"Nỗi buồn chiến tranh là tác phẩm TẦM CỠ không chỉ nhiều người viết mong muốn mà nhiều quốc gia mong muốn có được cho văn học của mình. Như mọi tác phẩm lớn khác, nó luôn vượt qua những lớp bụi thiên kiến để cống hiến chất nghệ thuật VÀNG RÒNG cho người đọc.

Ở khía cạnh hẹp hơn, tôi nghĩ tác phẩm này góp phần làm dòng văn học viết về chiến tranh của chúng ta trở nên đa chiều, đa dạng hơn. Nên tự hào vì chúng ta đã có một tác phẩm như thế"...

Và: "Đây là một tác phẩm văn học gây xúc động với "BẺ ĐẸP" văn chương đầy nhạc tính, chất thơ và sự độc đáo của ngôn từ, khả năng thể hiện đến tột cùng nỗi đau đớn cũng như niềm hạnh phúc của con người trong chiến trận...". "Nỗi buồn chiến tranh mang tính đổi mới sâu sắc khi nó tạo ra một "LỐI BIẾT", một cơ chế thẩm mỹ rất mới nhưng vẫn "mang dấu vết thời đại mà Bảo Ninh đang sống, tột cùng đau thương nhưng cũng rất huy hoàng...".

Đối lập với đánh giá trên, xin dẫn 2 nhận định tiêu biểu ở 2 thời điểm cách nhau 30 năm:
1. Nhận định đăng trên Tạp chí Cộng sản, số tháng 10 năm 1995, trong bài: Từ đâu đến Nỗi buồn chiến tranh, đã viết: "Bằng sự bôi nhọ sự nghiệp chống Mỹ của nhân dân ta, Bảo Ninh không chỉ xúc phạm những người đang sống... Tác giả Nỗi buồn chiến tranh còn muốn giết chết hẳn những người đã vĩnh viễn nằm xuống để cho "dân tộc quyết sinh...".

2. Đánh giá của Báo Cựu Chiến binh Việt Nam, ngày 24/12/2025 viết: "Lịch sử của một dân tộc không phải là bản thảo nháp để ai đó tùy tiện gạch xóa, sửa câu, thay nghĩa theo cảm xúc cá nhân hay theo thị hiếu tư tưởng thời thượng. Lịch sử càng không phải là vật hy sinh cho những thử nghiệm văn chương vô trách nhiệm".

Nguyên Hà đồng tình với nhận định trên bởi, cuốn sách lấy bối cảnh cuộc kháng chiến chống Mĩ và tay sai, viết về những người trong cuộc mà Bảo Ninh từng là đồng đội. Tuyệt đại đa số những người còn sống phê phán, đòi đốt bỏ, đòi xử lý tác giả, cá nhân, tổ chức "khai quật" lại, cho phép xuất bản, lưu hành, tung hô, vinh danh đến tột đỉnh cuốn sách đã bôi nhọ, phỉ báng họ.

Đây cũng chính là kết luận về cuốn sách Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh được báo Cựu Chiến binh Việt Nam đặt cho tiêu đề bài đăng: "SAI LẦM CÓ THỂ SỬA, CÒN PHẢN BỘI THÌ KHÔNG"./.


Theo Facebook Nguyên Hà!
#QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét