Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2021

QUÂN ĐỘI - CÔNG CỤ MẠNH VÀ TIN CẬY NHẤT "KHOANH TAY ĐỨNG NHÌN"!

Trong Cách mạng Tháng Mười, gần 20 vạn đảng viên Bolshevik đã lãnh đạo chưa đến 3 vạn binh sĩ cách mạng và đội tự vệ đỏ công nhân giành chính quyền. Trong Chiến tranh thế giới thứ hai, hơn 5.5 triệu đảng viên đã lãnh đạo nhân dân đánh bại phát xít Đức. Thế nhưng hơn 70 năm sau, gần 20 triệu đảng viên và hơn 5 triệu quân nhân Liên Xô đã hoàn toàn thất thủ trước âm mưu "phi chính trị hóa" của kẻ thù, khoanh tay đứng nhìn nhà nước Xô viết - chính thể sinh ra mình sụp đổ.

Sau khi Liên Xô tan rã, Cục trưởng Cục Tình báo Trung ương Hoa Kỳ Robert M.Gates đi dạo trên Quảng trường Đỏ đã nói: “Chúng tôi biết rằng, cho dù gây áp lực về kinh tế hay chạy đua vũ trang, thậm chí là sử dụng vũ lực sẽ không làm gì được. Chỉ có bằng cách phá từ trong nội bộ để hủy hoại nó (Liên Xô)”.

Ngày 19-8-1991, nhằm cứu vãn Liên Xô đang bên bờ vực sụp đổ, một số những người cộng sản trong Đảng Cộng sản Liên Xô đã quyết định tiến hành một cuộc chính biến. Nỗ lực này được thực hiện bởi các thành viên Ủy ban Nhà nước về tình trạng khẩn cấp mới thành lập trước đó, đứng đầu là Phó tổng thống Gennady Yanaev cùng lãnh đạo cơ quan an ninh KGB Vladimir Kryuchkov, Bộ trưởng Nội vụ Boris Pugo, Bộ trưởng Quốc phòng Dmitriy Yazov, Thủ tướng Valentin Pavlov... chiếm quyền điều hành đất nước khi Gorbachev đang đi nghỉ ở Crimea.

“Hỡi đồng bào, nhân dân Liên Xô! Trong giờ phút khó khăn, nguy cấp đối với vận mệnh của Tổ quốc và các dân tộc chúng ta, chúng tôi xin có đôi lời gửi đến toàn thể đồng bào! Đất mẹ vĩ đại của chúng ta đang đứng trước hiểm họa nguy vong! Chính sách cải tổ do Mikhail Gorbachev khởi xướng, với ý định nhằm bảo đảm cho sự phát triển năng động của đất nước và dân chủ hóa đời sống xã hội, vì nhiều lý do mà đã rơi vào bế tắc. Lợi dụng quyền tự do được trao, chà đạp lên những chồi non vừa mới xuất hiện của nền dân chủ, các thế lực cực đoan đã trỗi dậy nhằm xóa sổ Liên bang Xô viết, làm sụp đổ Nhà nước và chiếm lấy chính quyền bằng bất cứ giá nào” - Thông điệp của Ủy ban Nhà nước về tình trạng khẩn cấp gửi nhân dân Liên Xô.

Quân đội và cơ quan an ninh của Liên Xô đã được huy động để thực thi nhiệm vụ này. Tuy nhiên, đúng vào thời khắc quyết định, những tính toán đã không diễn ra theo kế hoạch. Hàng đoàn xe tăng kéo dài của Quân đội Liên Xô hướng về Quảng trường Đỏ mà không biết hành động theo lệnh của ai, bảo vệ cái gì và chiến đấu chống lại ai. Yeltsin thậm chí đã trèo lên một xe tăng trong tiếng hò reo rồi kêu gọi quân đội không chống lại người dân, cáo buộc những người đảo chính hành động vô trách nhiệm và hối thúc thêm nhiều người dân Nga đình công.

Trong khi đó, lực lượng nhảy dù do Tư lệnh Grachev cầm đầu tiến vào Moskva, được giao nhiệm vụ khống chế “Nhà Trắng” - Trụ sở làm việc của nước Cộng hòa Nga. Grachev bề ngoài thì chấp hành, nhưng lại ngấm ngầm làm ngược lại. Danh nghĩa là thực thi mệnh lệnh của Bộ Quốc phòng, nhưng trên thực tế lại ủng hộ dân chủ và thế lực ly khai. Về phía Ủy ban An ninh Quốc gia (KGB), Tổ hành động “Alpha” do Tướng Karpukhin chỉ huy đã cự tuyệt chấp hành mệnh lệnh của Tổng bộ KGB về việc tấn công “Nhà Trắng”, bắt giữ Yeltsin.

Tư lệnh Không quân Shaboshnikov lúc đầu lấy lý do thời tiết không thích hợp cho việc cất cánh để trì hoãn việc đưa lực lượng nhảy dù tới, sau đó thì dẫn đường cho máy bay hạ cánh nhầm sân bay, khiến lực lượng nhảy dù không thể tập kết đúng thời gian trong kế hoạch, thậm chí còn trực tiếp bày tỏ ủng hộ Yeltsin.

Chính biến thất bại sau 3 ngày, các thành viên của Ủy ban Nhà nước về tình trạng khẩn cấp bị bắt giữ. Đảng Cộng sản và Nhà nước Liên Xô sụp đổ chỉ sau đó vài tháng.

Trong thời gian Gorbachev làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô, những người lãnh đạo Đảng, Nhà nước và quân đội Liên Xô đã mắc sai lầm nghiêm trọng khi từ bỏ nguyên tắc xây dựng quân đội về chính trị của chủ nghĩa Mác - Lênin, xóa bỏ cơ chế lãnh đạo của đảng đối với quân đội, làm cho quân đội Liên Xô bị “phi chính trị hóa”, mất niềm tin vào chế độ, suy giảm sức mạnh, ý chí chiến đấu và cuối cùng bị vô hiệu hóa.

Ngày 12-3-1990, tại Đại hội đại biểu bất thường lần thứ ba, Đảng Cộng sản Liên Xô đã chấp nhận từ bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội (Điều 6, Hiến pháp Liên bang Xô viết); chấp nhận đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, từng bước xóa bỏ cơ chế Đảng lãnh đạo đối với lực lượng vũ trang. Ngày 20-7-1991, sau khi đắc cử Tổng thống Liên bang Nga, B. Yeltsin ký mệnh lệnh "chấm dứt các hoạt động tổ chức phong trào xã hội mang tính chính đảng và quần chúng tại các cơ quan, tổ chức nhà nước thuộc Liên bang Nga" (mệnh lệnh "phi Đảng hóa"). Mệnh lệnh tuyên bố cấm các chính đảng hoạt động trong cơ quan nhà nước, đoàn thể quần chúng các cấp và xí nghiệp cơ sở, bao gồm cả lực lượng vũ trang.

Trong quân đội và lực lượng an ninh Liên Xô dấy lên phong trào rời bỏ Đảng. Đứng đầu là Bộ trưởng Quốc phòng Yevgeny Shaposhnikov ngày 23-8-1991, đã tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Liên Xô và buộc mọi quân nhân là đảng viên Đảng Cộng sản Liên Xô phải trả lại thẻ đảng.

Sau đó ít ngày, Chủ tịch Ủy ban An ninh quốc gia Liên Xô Đại tướng V.Kryuchkov và Bộ trưởng Nội vụ Liên Xô Thượng tướng B. Pugo cũng tuyên bố ra khỏi đảng và ra lệnh mọi tướng lĩnh, sỹ quan, hạ sỹ quan An ninh và Cảnh sát Xô viết phải trả thẻ đảng, thực hiện “phi chính trị hóa” cơ quan An ninh và Cảnh sát.

Ngày 24-8-1991: Gorbachev tuyên bố từ chức Tổng Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô. Ông còn lấy danh nghĩa Tổng thống, ra lệnh cho Đảng Cộng sản Liên Xô chấm dứt hoạt động trong lực lượng vũ trang và tất cả các cơ quan quân sự, cơ quan nhà nước và cơ quan bảo vệ pháp luật.

Cùng với việc xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, Gorbachev đã thẳng tay hủy hoại hệ thống tổ chức của đảng trong quân đội.

Để thực hiện “dân chủ hóa”, khi điều chỉnh biên chế tổ chức của quân đội, Đảng Cộng sản Liên Xô đã từng bước cắt giảm cơ quan chính trị các cấp và khoảng 80 nghìn sĩ quan làm công tác chính trị, đặc biệt là xóa bỏ Tổng cục Chính trị trong quân đội. “Điều lệ công tác trong lực lượng vũ trang do Đảng Cộng sản Liên Xô tổ chức” cấm các tổ chức và cơ quan của Đảng Cộng sản Liên Xô can thiệp vào công việc của nhân viên hành chính và cơ quan chỉ huy quân sự. Bên cạnh đó, Gorbachev còn chỉ đạo xóa bỏ cơ chế thẩm tra về chính trị của Trung ương Đảng và Tổng cục Chính trị đối với các sĩ quan được thăng chức.

Ngày 25-12-1991, Tổng thống Liên Xô Mikhail Gorbachev tuyên bố từ chức. Cùng ngày, Tổng thống Nga Boris Yeltsin được trao chìa khóa của chiếc vali bấm nút hạt nhân. Qua đó, Liên Xô tan rã. Ảnh Spiegel.de

Tháng 10-1990, Liên Xô đã ban hành “Luật Đoàn thể xã hội”, quy định hoạt động của quân nhân không chịu sự ràng buộc bởi nghị quyết của chính đảng. Đầu năm 1991, cơ quan hành chính quân đội tiến hành cải tổ toàn diện, chuyển đổi cơ quan chính trị các cấp của Đảng trong quân đội thành cơ quan đặt dưới sự chỉ đạo của chính phủ. Tổng cục Chính trị Quân đội Liên Xô đổi tên thành Tổng cục Quân sự các Lực lượng vũ trang, đi theo con đường “quân đội quốc gia hóa”.

Cùng với đó, Quân đội Liên Xô dần dần xem nhẹ việc học tập lý luận chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng chủ nghĩa xã hội, xóa bỏ nội dung giáo dục chính trị tư tưởng. Tháng 6-1991, để thực hiện giáo dục “tư duy chính trị mới”, các trường học Chủ nghĩa Mác - Lênin thuộc các quân binh chủng, quân khu và tập đoàn quân bị xóa bỏ và đổi thành trung tâm chính trị - xã hội.

Hàng loạt hành động này đã khiến cương lĩnh, mục tiêu bảo vệ chuyên chính vô sản của Quân đội Liên Xô bị tiêu tan, sự gắn kết trong quân đội, nhận thức về sứ mệnh của người quân nhân, ý thức tập thể ngày càng phai nhạt.

Để xây dựng “hình tượng cải tổ” cho mình, Gorbachev luôn giữ khoảng cách với quân đội, tìm cách đổ lỗi cho quân đội trong những trường hợp xảy ra xung đột giữa binh lính và các phần tử phản động theo chủ nghĩa dân tộc hoặc ly khai. Điển hình như trong Sự kiện Tbilisi vào tháng 4-1989, Gorbachev đã công khai chỉ trích quân đội về cái gọi là “giữ gìn trật tự pháp luật” vốn theo mệnh lệnh của ông ta và Bộ Chính trị.

Sư đoàn trưởng Sư đoàn Tula 106 khi đó là Lebed trong hồi ký đã viết: “Sự kiện này khiến cho thái độ của các sĩ quan đối với sự lãnh đạo của Đảng bắt đầu chuyển biến theo chiều hướng nguy hiểm, tình trạng các sư đoàn và trung đoàn tác chiến trì hoãn hoặc từ chối chấp hành mệnh lệnh liên tục xảy ra” (William Odom: “Quân đội Liên Xô sụp đổ như thế nào”, Nhà xuất bản Tân Hoa).

Tháng 5-1985, Gorbachev trong chuyến thăm thành ủy Leningrad đã công bố bắt đầu tiến trình cải tổ (perestroika). Lúc đầu, Gorbachev và “bộ sậu” của ông ta tuyên bố “cải tổ để có nhiều dân chủ hơn, có nhiều CNXH hơn”, “chúng ta sẽ đi tới CNXH tốt đẹp chứ không đi ra ngoài nó”.

Nhưng thực chất, đó chỉ là những luận điệu tuyên truyền lừa dối nhằm làm yên lòng người, các chính sách của cải tổ làm cho xã hội Xô viết hỗn loạn, trở nên suy yếu. Theo Thiếu tướng, GS.TS Nguyễn Hồng Quân, nguyên Phó Viện trưởng Viện Chiến lược Quốc phòng: Các nhân tố của “tư duy chính trị mới” đã trở thành nền tảng để cải tổ chính sách quân sự và đối ngoại. “Tư duy chính trị mới” chỉ là sự ẩn danh, thực chất trong đó bao hàm những nguồn gốc phá hoại nền quốc phòng, an ninh, đối ngoại của Nhà nước Xô viết, phá hoại về chính trị và tư tưởng.

Để cắt giảm quân số trong quân đội, Gorbachev đã đưa ra quan điểm: Chiến tranh lạnh đã kết thúc, thực hiện chung sống hòa bình. Ông ta ngây ngô tin rằng Mỹ và phương Tây sẽ hỗ trợ tài chính vô điều kiện cho cải tổ và tiếp tục đối xử với Liên Xô như một siêu cường. Gorbachev đã thẳng tay thanh lọc những thành phần bị cho là cản trở kế hoạch cải tổ của ông ta.

Việc cải tổ quân đội được bắt đầu từ cắt giảm chi phí quân sự, tiến tới điều chỉnh nhiệm vụ sứ mệnh và biên chế tổ chức của quân đội. Chỉ trong hai năm 1987-1989, gần 50% cán bộ chiến lược và khoảng 30% tướng lĩnh của quân đội Liên Xô bị cho ra quân; hơn 100 cán bộ lãnh đạo chính trị cấp chiến lược bị cách chức.

Bộ Quốc phòng Liên Xô cho biết đến cuối năm 1989, Liên Xô đã phá hủy 1.498 tên lửa hạt nhân tầm trung, 555 bệ phóng. Như vậy Liên Xô đã phá hủy 81,1% số tên lửa hạt nhân tầm trung cần phải hủy bỏ theo hiệp ước Xô - Mỹ.

Việc thay thế không có sự kế thừa đã tước bỏ dần khả năng lựa chọn hành động đúng đắn của Đảng trước tình hình biến động khó lường. Trong khi đó, những chính sách cải tổ về quân sự không sát thực tế, Đảng Cộng sản Liên Xô đã phá hoại kỷ luật và trật tự của quân đội, càng khiến quân đội trở nên rệu rã trong những tình huống khẩn cấp.

Các thế lực chống cộng và chống chủ nghĩa xã hội đã tăng cường xuyên tạc lịch sử, phủ nhận vai trò của Đảng Cộng sản Liên Xô và chế độ xã hội chủ nghĩa, bài xích các nguyên tắc xây dựng quân đội; bôi nhọ lịch sử truyền thống vẻ vang của quân đội, chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

Tất cả những điều này đều làm tổn hại nghiêm trọng nền tảng tư tưởng Đảng Cộng sản Liên Xô trong quân đội. Tình trạng này lại được các thế lực thù địch phương Tây hà hơi, tiếp sức, khiến đội ngũ sĩ quan và binh lính bị dao động tư tưởng, suy giảm hoặc mất hẳn niềm tin vào đảng.

Tình trạng khẩn cấp được ban bố ở Dushande, Tajikistan (nước cộng hòa thuộc Liên Xô). Ảnh: UIG.

Lợi dụng “công khai hóa”, các vấn đề của quân đội bị thổi phồng và tự do đưa lên mặt báo dù chưa qua kiểm chứng. Các phần tử theo chủ nghĩa dân tộc đã thừa cơ tùy tiện xuyên tạc Quân đội Liên Xô là “quân chiếm đóng”, “kẻ xâm lược”. Các chính đảng, tổ chức, phong trào, mặt trận… chống cộng và chống chủ nghĩa xã hội lợi dụng phỉ báng lãnh tụ cách mạng, xuyên tạc chức năng, hạ thấp vai trò của quân đội, rêu rao luận điệu quân đội là nguyên nhân của khủng hoảng kinh tế, là “thực khách xã hội”.

Thậm chí, trên các tạp chí lý luận hàng đầu của Đảng còn xuất hiện nhan nhản các bài viết phê phán sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Liên Xô đối với quân đội, kêu gọi “quân đội phi chính trị hóa”. Điều này tạo cơ hội cho các phần tử cơ hội chính trị, thế lực thù địch thâm nhập phá hoại nội bộ.

Trong quân đội, Gorbachev đã áp dụng một chính sách không quan tâm đến công tác an ninh khi thu hẹp hỗ trợ kinh tế cho các lực lượng vũ trang. Trong báo cáo của Bộ Chính trị tại Đại hội lần thứ XXVII của Đảng Cộng sản Liên Xô đã nêu lên rằng, Ban Chấp hành Trung ương luôn quan tâm đến khả năng phòng thủ đất nước, sức mạnh chiến đấu của các lực lượng vũ trang Liên Xô và củng cố đời sống của Quân đội nhưng thực tế thì…ngược lại.

Năm 1991, để cắt giảm quân số, Tổng thống Liên Xô Gorbachev đã đưa ra quan điểm: Chiến tranh lạnh đã kết thúc. Thực tế, nguy cơ về chiến tranh hạt nhân thế giới đã tan biến. Bức tường sắt đã chấm dứt. Quân đội và ngân sách quốc phòng đang được giảm dần. Các bước đi ban đầu đã được áp dụng để chuyển đổi nền công nghiệp quốc phòng.

Số liệu dưới đây giúp theo dõi đồ thị đi xuống của sản xuất vũ khí mà Gooc-ba-chốp đã đề cập tới.

Kể cả sau khi giảm đáng kể quân số và trang bị do Gorbachev khởi xướng, Liên Xô vẫn đứng thứ hai thế giới về kho đạn tên lửa, có quân đội lớn thứ hai thế giới (sau Trung Quốc) và có hải quân lớn thứ hai thế giới, cũng như có lực lượng vũ trang và không quân lớn nhất. Mối nguy hại lớn nhất, như chúng tôi phân tích, vẫn là phi chính trị hóa quân đội, sự cắt giảm trên chỉ là cú đánh bồi mà thôi.

Bài học từ quá trình “phi chính trị hóa” Quân đội Xô Viết càng giúp chúng ta nhận thức sâu sắc hơn giá trị lời dạy của V.I.Lênin: Hiện nay, cũng như trước kia và sau này, “quân đội không thể và không nên trung lập”. Trong một bài viết đăng trên báo “Đời sống mới” của nước Nga, ngày 16-11-1905, Lênin viết: “...những câu nói của bọn tôi tớ của nền chuyên chế về tính trung lập của quân đội, về sự cần thiết phải giữ cho quân đội đứng ngoài chính trị... là giả dối, rằng những lời nói đó không thể mong được binh lính đồng tình một chút nào”. Vì vậy, “về nguyên tắc, Đảng Cộng sản phải giữ vai trò lãnh đạo, đó là điều không còn phải nghi ngờ gì nữa” (V.I Lê nin: Toàn tập).

Hiện nay, âm mưu phi chính trị hóa quân đội và công an là bước đầu tiên để tiến tới đánh mất vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, là xóa bỏ điều 4 trong Hiến pháp, chúng ta phải đề cao cảnh giác, tuyệt đối không mơ hồ trước âm mưu, thủ đoạn đó của các thế lực thù địch.

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn: “Quân đội ta có sức mạnh vô địch, vì nó là một quân đội nhân dân do Đảng ta xây dựng, Đảng ta lãnh đạo và giáo dục”.

Nhiều nhà lãnh đạo trên thế giới đã nhìn nhận nguy cơ phi chính trị hóa quân đội. Tổng Bí thư, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nhận xét: "Ở Liên Xô, quân đội bị phi chính trị hóa, tách ra khỏi đảng... Đảng bị tước đi công cụ bạo lực. Một số người đã cố gắng cứu Liên Xô khỏi bị sụp đổ, họ đã giam giữ Gorbachev, nhưng chỉ vài ngày sau, tình thế đã bị đảo ngược, vì họ không có trong tay công cụ để phát huy quyền lực. Yeltsin đứng trên một chiếc xe tăng để phát biểu, nhưng quân đội không có phản ứng gì, giữ cái gọi là “trung lập”. Cuối cùng, Gorbachev tuyên bố giải tán Đảng Cộng sản Liên Xô".

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhiều lần khẳng định: Quân đội và Công an là hai lực lượng thanh kiếm và lá chắn, hai cánh của một con chim, bảo vệ giữ gìn nền hòa bình ổn định để phát triển đất nước. Trước các diễn biến phức tạp của tình hình, Quân đội luôn vững vàng, kiên định, là chỗ dựa vững chắc của Đảng, Nhà nước và nhân dân và là lực lượng nòng cốt trong xây dựng thế trận quốc phòng toàn dân vững chắc, bảo đảm môi trường "trong ấm, ngoài êm" cho đất nước.

“Đảng Cộng sản Việt Nam mà thường xuyên, trực tiếp là Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, Tổng cục Chính trị luôn quan tâm chăm lo lãnh đạo, chỉ đạo, xây dựng bảo đảm cho Quân đội trong bất kỳ tình huống nào cũng luôn là lực lượng chính trị, lực lượng chiến đấu tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với Đảng, Nhà nước và Nhân dân; chắc tay súng, vững vàng về tư tưởng, không hoang mang, dao động trước sự chống phá của các thế lực thù địch và ảnh hưởng tiêu cực của xã hội” - Đại tướng Lương Cường, Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam khẳng định.

Không có quân đội của quốc gia nào là phi chính trị. Trong một bài viết có tựa đề “Trật tự trong hỗn loạn: Ví dụ cân nhắc về chính trị hóa quân đội”, đăng trên trang web của Viện nghiên cứu Brookings có trụ sở tại Thủ đô Washington D.C của Mỹ, tác giả James Golby và Mara Karlin khẳng định: “Nói quân đội là, hoặc nên, phi chính trị vừa khó hiểu vừa phản tác dụng. Dĩ nhiên, chính bản thân quân đội đã là một tổ chức chính trị hoàn toàn.

Các nhà lãnh đạo quân sự cần có khả năng can dự vào các vấn đề chính trị với binh lính của mình và với công chúng”. Cũng theo hai tác giả này, Quân đội Mỹ cũng không phải là một đội quân phi chính trị và chưa từng phi chính trị. Chẳng những thế, việc nói quân đội Mỹ phi chính trị về mặt lý thuyết lại khiến chính các sĩ quan Mỹ cảm thấy khó khăn hơn trong việc hoàn thành nhiệm vụ của mình và duy trì được niềm tin của người dân nước này khi họ thấy các lãnh đạo quân đội nói hoặc làm nhưng điều của mục đích chính trị thực sự.

Carl von Clauserwitz (1780-1831), một nhà lịch sử, lý luận quân sự nổi tiếng trong quân đội Phổ đã lập luận trong tác phẩm Bàn về chiến tranh nổi tiếng của mình: Chiến tranh là sự tiếp tục của chính trị bằng các biện pháp khác – một luận đề có tính kinh điển về bản chất của chiến tranh. Kế thừa và phát triển quan điểm này, C. Mác, F. Ăng-ghen và Lênin đã khẳng định: Bất cứ cuộc chiến tranh nào cũng đều là sự kế tục chính trị của một số cường quốc nào đó và của các giai cấp khác nhau trong một thời đoạn nhất định.

Cổ súy cho mô hình quân đội trung lập thực ra chỉ là một cách nói khác của nhằm phi chính trị hóa quân đội. 20 năm trước, làn sóng biểu tình, bạo loạn, lật đổ với cái tên mĩ miều “Mùa Xuân Arab” đã càn quét các quốc gia Trung Đông và Bắc Phi dẫn tới sự sụp đổ của nhiều chính phủ và để lại hậu quả nặng nề về kinh tế, chính trị, xã hội…Trong nhiều nguyên nhân dẫn tới hậu quả không “đẹp như tranh vẽ” mà các nhà dân chủ phương Tây dựng lên ở khu vực này, việc quân đội các nước thực hiện đảo chính, tách rời khỏi sự lãnh đạo của đảng cầm quyền.

Khi những chiếc xe tăng, thiết giáp của Quân đội Liên Xô xuất hiện trên các đường phố thực hiện cuộc đảo chính tháng 8-1991, Quân đội Liên Xô đã mất đi tính cách mạng và đó là tín hiệu rõ ràng nhất cho ngày Liên Xô sụp đổ đang tới gần. Thực tế là, 20 năm trước đó, vai trò của quân đội Liên Xô trong việc bảo đảm an ninh quốc gia đã bị đẩy xuống vị trí thứ hai khi các nhiệm vụ xử lý tình huống trong nước của quân đội được chuyển hoàn toàn cho các lực lượng khác và chỉ được trưng dụng khi các lực lượng khác không hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Xét về nhiệm vụ, đó là tình thế bị động, khó xử lý. Về góc độ quân sự, khi quân đội chỉ ứng phó bên ngoài, chỉ được đảm nhiệm vị trí “thứ cấp” để bảo đảm an ninh trong nước, sẽ là không toàn vẹn bởi đó chỉ là nhiệm vụ của một đội quân viễn chinh chứ không phải là nhiệm vụ của một quân đội phục vụ nhân dân, lợi ích dân tộc.

Không phải đợi đến lúc này chúng ta mới rút ra bài học bởi việc xây dựng một quân đội cách mạng đã được Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh xác định ngay từ khi thành lập Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân, tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ, điều căn bản quyết định nhất trong xây dựng quân đội là phải xác định rõ quân đội do ai xây dựng, mang bản chất giai cấp nào, chiến đấu vì ai bảo vệ ai. Từ đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định nhất quán là Quân đội nhân dân, do Đảng ta xây dựng, Đảng ta lãnh đạo và giáo dục. Người cũng dạy: Bộ đội không nên chỉ biết đánh. Biết đánh là cái tốt, nhưng chỉ biết đánh mà coi nhẹ chính trị, kinh tế, tuyên truyên giáo dục nhân dân tức là chỉ biết có một mặt, vì đánh không thể tách rời được với chính rị và kinh tế.

Có thể thấy, công tác Đảng, công tác chính trị trong quân đội được Người hết sức chú trọng. Thực hiện lời dạy của Người, Quân đội nhân dân Việt Nam đã xứng đáng với lời Người khen tặng: “Quân đội ta trung với Đảng, hiếu với dân, sẵn sàng chiến đấu hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội. Nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”.

Trong đường lối, chủ trương nhất quán, xuyên suốt của Đảng ta, cụm từ “cách mạng” luôn được nhắc đến đầu tiên khi đề cập tới việc xây dựng quân đội. Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng xác định: Xây dựng Quân đội nhân dân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, một số quân chủng, binh chủng, lực lượng tiến thẳng lên hiện đại; đến năm 2025, cơ bản xây dựng Quân đội tinh, gọn, mạnh, đến năm 2030 một số quân chủng, binh chủng, lực lượng được ưu tiên lên hiện đại sẽ hoàn thành hiện đại; từ năm 2030 xây dựng Quân đội cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, hiện đại. Đề cao bản chất cách mạng của quân đội thể hiện sự giác ngộ chính trị của quân đội và là nền tảng để tạo ra tính chính quy, tinh nhuệ và tiến lên hiện đại.

















Yêu nước ST.

“Việt Tân” vấn đề nhức nhối



Hiện nay, các đối tượng cầm đầu Việt Tân phần lớn đều còn trẻ, có trình độ và có quan hệ rộng, có tư tưởng chống đối một cách cực đoan. Chiến lược chống phá của chúng tương đối bài bản nên đã thu hút được sự quan tâm chú ý của nhiều tổ chức, thành phần trong xã hội thông qua các hoạt động biểu tình, bôi nhọ xuyên tạc tình hình tại Việt Nam. Đồng thời, chúng vận động các lực lượng chống Việt Nam trong chính quyền các nước, cũng như lợi dụng sự thiếu hiểu biết, sự thiếu thông tin của một số Việt kiều, người Việt Nam đang học tập, làm việc ở nước ngoài nhằm tìm kiếm sự hậu thuẫn về tài chính, mở rộng và phát triển mạng lưới thành viên.

"CÁCH MẠNG TRẮNG" - TẨY NÃO NGƯỜI VIỆT VÀ ÂM MƯU LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ XHCN VIỆT NAM KHÔNG TIẾNG SÚNG!

Người Mỹ Nói:

"Những gì mà mấy chục năm nay nước Mỹ không làm được ở trên đất nước này, thì con cháu của các ngài, thế hệ trẻ Việt Nam trong tương lai, nó sẽ giúp nước Mỹ thực hiện được giấc mơ của người Mỹ... Hai mươi năm sau chúng ta sẽ trở lại Việt Nam. Không phải với xe tăng, đại bác, chiến hạm hay pháo đài bay mà bằng xấp đô la.

Khi đó, cờ Mỹ sẽ bay không chỉ ở Sài Gòn mà còn hiên ngang giữa lòng Hà Nội. Những gì bom đạn không thể làm được thì sức mạnh của đồng đô la sẽ giải quyết. Người Việt Nam sẽ đón chúng ta như một ân nhân".

Quả thật như vậy nếu chúng ta không tỉnh táo trước những kẻ cơ hội chính trị, hủy hoại giáo dục và lật sử do chính đảng dân chủ phát động mà Biden là người đang tiếp nối cựu tổng thống Mỹ OBAMA.!


JOE BIDEN & SỰ THẬT GÃ "BÀN TAY ẤM" OBAMA.! 


Nhân chuyện Biden thắng cử, tôi không thể quên cái lão Obama - một tên đồ tể có bàn tay ấm.

Bạn biết đấy, mỗi lần Obama sang Việt Nam cùng vợ đột lốt hoạt động từ thiện gì đó, báo chí lại rầm rộ đưa tin và cả chuyện bầu cử tổng thống. Tất cả bọn Mỹ đều là một lũ đạo đức giả, kẻ đã giết hàng triệu người người dân trên thế giới, gây ra hàng loạt cuộc chiến khắp nơi.!

Một lũ đạo đức giả chính hiệu, một bộ mặt tuyên truyền của Hoa Kỳ đánh vào lòng người. Người dân Việt Nam sẽ ca ngợi Obama như một lãnh đạo thân thiện, nhưng ít ai biết rằng trên thế giới hàng triệu người chết vì lão ta.! 


Có thế bạn chưa biết, người nhận giải Nobel hòa bình Obama chính là người đã gây ra 7 cuộc chiến dưới thời kỳ ông ta nắm quyền ở Mỹ. Trung bình mỗi ngày ông ta cầm quyền 71 quả bom " dân chủ" được ông ta ban phát ra khắp thế giới hơn người tiện nhiệm cựu Tổng thống George W. Bush. Ông Obama cũng là người duy trì chiến tranh trong nhiệm kỳ của mình lâu hơn bất kỳ Tổng thống nào trong lịch sử nước Mỹ.


Afghanistan

Obama chịu trách nhiệm về cuộc chiến tranh dài nhất của Mỹ khi ông lên nắm quyền năm 2009, và giống như người tiền nhiệm, ông đã ra lệnh các cuộc không kích nhằm vào các mục tiêu phiến quân ở nước này. Chiến dịch trên không, với sự tham gia của cả máy bay không người lái và có người lái, là mối bất hòa lớn giữa Mỹ và chính quyền địa phương khi số dân thường thiệt mạng liên tục tăng cao.

Obama tuyên bố kế hoạch rút hầu hết lực lượng Mỹ ở Afghanistan chỉ để lại khoảng 10.000 binh sĩ để duy trì an ninh và huấn luyện cho phía Afghanistan. Với sự xác nhận của tân tổng thống Afghanistan, giới chức Mỹ dự kiến Hiệp định An ninh Song phương đã được chờ đợi từ lâu sẽ sớm được ký kết, cho phép lực lượng Mỹ còn lại tiếp tục duy trì.


Pakistan

Giống như ở Afghanistan, các phiến quân bị máy bay không người lái Mỹ tiêu diệt, gây ra những phẫn nộ tương tự khi dân thường bị chết oan trong những cuộc tấn công vào các đồn bốt khả nghi của Taliban. Obama nhận thức được mối quan ngại đó trong một bài phát biểu quan trọng tại Đại học Quốc phòng năm 2013. Ông nói rằng các cuộc không kích của Mỹ khiến dân thường thiệt mạng có thể kích động chủ nghĩa cực đoan.


Libya

Tháng 3/2011, Obama tuyên bố Mỹ sẽ tham gia một liên minh không kích vào Libya. Động thái này diễn ra sau một nghị quyết của Hội đồng Bảo an cho phép sử dụng lực lượng để bảo vệ dân thường Libya và dù thay đổi chế độ không phải là mục tiêu được nêu ra của Obama ở đầu chiến dịch, các cuộc không kích cuối cùng đã kết thúc với cái chết của nhà lãnh đạo lâu năm Moammar Gadhafi.

Kể từ đó tình hình an ninh ở Libya trở nên xấu đi. Năm 2012, 4 người Mỹ đã bị giết trong một cuộc tấn công vào khu phức hợp của Mỹ ở Benghazi, và tháng 7 năm nay, sứ quán Mỹ ở Tripoli cũng phải sơ tán vì bạo lực.


Yemen

Đối mặt với mối đe dọa từ al-Qaeda ở bán đảo Arab, chính quyền Obama đã đẩy mạnh đáng kể việc sử dụng các máy bay không người lái có vũ trang. Gần 100 cuộc tấn công đã diễn ra từ năm 2009, tiêu diệt hàng trăm phiến quân, nhưng cũng có nhiều dân thường chết oan.

Al-Qaeda ở bán đảo Arab có trụ sở tại Yemen là đầu não của nhiều mối đe dọa với Mỹ, trong đó có âm mưu đánh bom giấu trong quần lót bất thành trên một chuyến bay đến Mỹ năm 2009. 


Somalia

Tại Somalia, các phi cơ không người lái của Mỹ nhắm vào các phiến quân dính líu đến al Shabaab, mạng lưới khủng bố gây ra vụ tấn công năm ngoái vào một trung tâm thương mại ở Kenya. Đầu tháng này, lính biệt kích Mỹ, với sự yểm trợ của máy bay không người lái, đã tiêu diệt được thủ lĩnh của nhóm này là Ahmed Godane.


Iraq

Viện dẫn cuộc khủng hoảng nhân đạo và những mối đe dọa tiềm ẩn với các lợi ích của Mỹ, ông Obama đã ra lệnh không kích Iraq vào tháng 8 vừa qua và trở thành tổng thống thứ 4 liên tiếp tiến hành hoạt động này ở quốc gia Trung Đông. Chính phủ Iraq, trước thế áp đảo của tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo (IS) ở nhiều vùng lãnh thổ, rất hoan nghênh hành động của Mỹ.

Chiến dịch này được mở rộng vào tháng 9, khi ông Obama tuyên bố sẽ bắt đầu tập trung vào các mục tiêu liên quan đến IS. Thay vì tìm kiếm sự chấp thuận từ các nghị sĩ, Obama cho biết ông sẽ dựa trên sự ủy quyền của quốc hội từ năm 2001 cho phép tổng thống truy kích al-Qaeda để hành động.


Syria

Mặt trận mới nhất của Obama đã bị tàn phá bởi cuộc nội chiến kéo dài hơn 3 năm qua. Tổng thống Mỹ từng ngấp nghé khả năng không kích Syria vào năm 2013, sau khi Tổng thống Bashar al-Assad bị cáo buộc tấn công dân thường bằng vũ khí hóa học. Tuy nhiên, sau khi quốc hội tỏ ý ngần ngại, Obama đã lùi bước, chấp nhận một thỏa thuận tiêu hủy kho vũ khí hóa học của Syria. 

Một năm sau, trước mối đe dọa từ IS và nhóm Khorasan tách ra từ al-Qaeda, Obama cuối cùng đã cho phép không kích vào các mục tiêu khủng bố cùng một liên minh gồm các nước Arab.

Đây là lần đầu tiên kể từ Thế chiến II, Mỹ tiến hành một cuộc chiến tranh mà không có một nghị quyết của Liên Hợp Quốc, sự tham gia của NATO, nghị quyết của Liên đoàn Arab về ủng hộ hành động quân sự, một sự ủy quyền cụ thể của quốc hội về tiến hành chiến tranh ở nước khác và cả sự chấp thuận từ nước chủ nhà.! 

Đó chưa kể các cuộc can thiệp thô bạo nhằm thay đổi chính quyền các nước khác, như ucraina ..vv một kẻ như vậy thì không đủ tư cách để dạy người dân Việt Nam phải làm gì, hãy cút về mẽo nơi nhơ nhớp của chúng mày đi là vừa.


OBAMA LÀ KẺ CHỦ MƯU - LẬT SỬ! 

Obama chính là kẻ chủ mưu mua chuộc. Có thể đám biến chất trong hội sử học Việt Nam cũng như một vài cơ quan truyền thông của Việt Nam như Tuổi trẻ, Thanh Niên nổi bật là Dương Trung Quốc, Lưu Bình Nhưỡng, Phan Huy Lê..v..v.. để phát động trào lưu xét lại lịch sử, công nhận ngụy quyền Sài Gòn là chính danh, dựng tài tưởng niệm lính ngụy chết tại Hoàng Sa là “nghĩa sĩ” và tôn vinh những kẻ phản quốc như Nguyễn Ánh, Phan Thanh Giản..v….v… với chiêu “hòa hợp dân tộc”. Họ cố tình một mặt bôi nhọ tính chính nghĩa trong cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại này, mặt khác chúng cố tình tung hô bản chất chế độ tay sai bán nước, rằng "Việt Nam đã đuổi đi 2 nền văn minh Pháp - Mỹ" hay "Việt Nam Cộng hòa (ngụy - VNCH) là một chính thể, quốc gia đã tồn tại ở niềm Nam", hay "gọi ngụy quyền Sài Gòn và nói Việt Nam là miệt thị chế độ cũ... thực tế đây là một chiến dịch xuyên tạc lịch sử nhằm rửa mặt cho ngụy, rửa nhục cho Mỹ trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam bằng một dự án quy mô lớn của CIA với tên gọi "Dự án hội chứng chiến tranh Việt Nam" do Obama phát động bởi 1 đạo luật, khởi động năm 2012. Dự án này chia 3 giai đoạn:

Giai đoạn 1 (2012-2014): Tổ chức các hoạt động tưởng niệm ở Mỹ.

Giai đoạn 2 (2014-2017): Xây dựng chân rết ở Mỹ và các quốc gia khắp Thế giới (tất nhiên Việt Nam là chính).

Giai đoạn 3 (2017-2025): Là giai đoạn cao điểm. Nội dung chính là nhằm tôn vinh lính Mỹ, ngụy; xoá bỏ "hội chứng Việt Nam", sửa đổi lịch sử, tẩy xoá sự thật cuộc chiến ở Việt Nam.! 

Tiền ngân sách ban đầu là 5 triệu đô/năm, sau nâng lên 180 triệu/13 năm nhưng thực tế số tiền còn lớn hơn nhiều so với dự án này.

Dự án Obama đang trong giai đoạn 3 như vậy và sẽ kết thúc vào năm 2025. Đó là lý do tại sao nhiều kẻ điên cuồng xuyên tạc lịch sử, thậm chí xuyên tạc cả Nghị quyết 15 của Bộ Chính trị về những nhiệm vụ cơ bản của Cách mạng miền Nam (1959) và hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước... Thế mới hiểu chúng nham hiểm mức nào!

Chế độ ngụy quyền Sài Gòn là chế độ bán nước, do Mỹ lập ra để cai trị miền Nam (Việt Nam) giai đoạn 1954 - 1975. Đó là một chế độ tàn ác nhất tại miền Nam lúc bấy giờ. Chỉ cần gõ trên Google "tội ác Mỹ - ngụy" sẽ cho ta rất nhiều kết quả về tội ác của chúng. Tuy nhiên gần đây 1 số bài viết trên Google cũng không thấy xuất hiện nữa, thay vào đó là chúng tăng tần suất xuyên tạc lịch sử cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước trên Youtube, facebook...

Chúng ta đừng bao giờ quên những lời người Mỹ nói: "Hai mươi năm sau chúng ta sẽ trở lại Việt Nam. Không phải với xe tăng, đại bác, chiến hạm hay pháo đài bay mà bằng xấp đô la. Khi đó, cờ Mỹ sẽ bay không chỉ ở Sài Gòn mà còn hiên ngang giữa lòng Hà Nội. Những gì bom đạn không thể làm được thì sức mạnh của đồng đô la sẽ giải quyết. Người Việt Nam sẽ đón chúng ta như những vị ân nhân"...

Và đó là mục tiêu mà Washington không bao giờ từ bỏ với việc đầu tiên là phải tẩy xóa sự thật cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam bằng những đồng USD giơ bẩn từ việc xuyên tạc sự thật lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc ta...

Thêm vào đó, Y và Đảng Dân chủ cầm quyền đã yêu cầu Cộng đồng tình báo Hoa Kỳ nghiên cứu và đề ra chiến lược mới được thực hiện song song với chiến lược cũ. Căn cứ các báo cáo trong 3 năm của các cơ quan đặc biệt và ngoại giao Mỹ tại Việt Nam, Thái Lan, Trung Quốc đã đưa ra kết luận: "Trung Quốc là yếu tố tốt nhất hiện nay để kích hoạt các cuộc biểu tình, bạo loạn, kèm theo là vấn đề tham nhũng, môi trường, tự do ngôn luận". Chiến lược này đã được thực hiện ở Việt Nam và nổi lên các vụ việc cụ thể như sau:

1. Thông qua vụ việc liên quan đến giàn khoan HD-981 của Trung Quốc xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế và thêm lục địa của Việt Nam, việc Quốc hội đưa ra dự thảo Luật đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt (Luật Đặc khu), nên chúng đã tập trung vào điểm nhấn là vấn đề "bài Trung Quốc" hay còn được biết đến với cái tên "Cách mạng Hoa sen", tập trung chủ yếu là lợi dụng lòng yêu nước và tinh thần bài Trung Quốc để gây rối trật tự, phá hoại tài sản, xúi giục chiến tranh dẫn đến việc xảy ra các cuộc biểu tình, bạo loạn năm 2014 và 2018 tại Bình Dương, Bình Thuận.

2. Liên quan đến vấn đề Môi trường, thông qua các vụ việc như: Nhiệt điện Vĩnh Tân (Bình Thuận), Formosa (Hà Tĩnh), tại các địa phương khác hàng năm đều xảy ra các vụ biểu tình, chống người thi hành công vụ liên quan đến các vấn đề như: "Nhiệt điện, Phong điện, Điện hạt nhân, Cây xanh..." tập trung chủ yếu tại: Phú Yên, Bình Định, Quảng Bình, Ninh Thuận, Bắc Ninh, Hải Phòng, Nha Trang... vào các năm 2014, 2016. Những cuộc biểu tình này được gọi bằng nhiều cái tên như: "Cách mạng cá, cách mạng cây, Save..."

3. Thông qua mạng Internet, trước đây là các trang Blog, Diễn đàn, Youtube và giờ tập trung chủ yếu là trên Facebook để thực hiện đăng tải các bài viết công kích chính quyền Việt Nam, nhất là lĩnh vực kinh tế, chủ yếu là liên quan đến "minh bạch, tham nhũng, tự do ngôn luận" (cơ mà chính quyền không công khai thì sao mà biết đưa tin nhỉ?), chủ yếu là tập trung vào các vụ việc “nóng” mà dư luận xã hội đang đặc biệt quan tâm, chú ý.

4. Theo tính toán của chúng, thì trong 10 năm, mâu thuẫn giữa tầng lớp trung, hạ lưu tại Việt Nam sẽ diễn ra ngày sâu sắc với thượng tầng chính trị, dẫn đến xuất hiện các "tổ chức, nhóm, hội, cá nhân tranh thủ được cộng đồng hoạt động tự do ngoài khuôn khổ pháp luật Việt Nam được Quốc tế công nhận, bảo trợ"; từ đó tiến hành các hoạt động yêu sách đòi "tranh cử, đề cử" vào các chức vụ quan trọng trong bộ máy, song song với đó là việc các “3T 4N” (gồm 03 "chảo lửa" nóng nhất là vùng Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam Bộ đến tất cả 04 yếu tố mà chiến lược "Diễn biến hòa bình" do Mỹ phát động, thường sử dụng để lật đổ một chế độ hay tàn phá một quốc gia, gồm: "Dân tộc, Dân chủ, Nhân quyền, Tôn giáo" trở thành nguồn hỗ trợ cho số đối tượng, hội nhóm "độc lập" kia thực hiện các hoạt động đánh phá từ bên trong, dẫn đến việc chính quyền từ Trung ương đến cơ sở bị tê liệt, dần dần tách và hình thành các "khu tự trị", âm mưu làm tan rã Việt Nam để dễ bề xâm lược, lật đổ như Liên Xô, Đông Âu, Nam Tư trước đây cũng như các nước tư bản không ăn cánh như Ucraina, Gruzia, Lybia, Yemen hiện nay).

Khi thời cơ chín muồi, Mỹ sẽ tái kích hoạt chiêu bài "nhân quyền cao hơn chủ quyền" để đưa quân đội quay lại Việt Nam, lập nên chính quyền thân Mỹ (như các nước ở khu vực Trung Đông hay Bắc Phi).

Kế hoạch đó cũng được chính quyền Trump kế thừa tiếp tục thực hiện, từ năm 2014 đến nay, chính quyền Đảng Cộng Hòa Mỹ đã đứng sau các vụ bạo động nhằm âm mưu lật đổ chế độ dân chủ XHCN của ta hiện nay như vụ biểu tình Hải Dương 981 (2014), biểu tình chống luật đặc khu (2018), biểu tình tại Đồng Tâm (Hà Nội) (2016 - 2019) khiến ba chiến sĩ hi sinh…v…v…

Tuy nhiên.. Mỹ đang tạm thời bị phá vỡ do 02 yếu tố mà Mỹ không thể lường trước được là: Sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng Cộng Sản và sự xuất hiện của dịch bệnh Covid-19 cũng như thành công của Việt Nam trong phòng, chống dịch bệnh, đã được WHO, CDC (Mỹ) và cả thế giới ghi nhận, tôn vinh. Đây cũng là 02 yếu tố góp phần rất lớn để khơi dậy, củng cố niềm tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước Việt Nam.! 

Thế nhưng cái bệnh tự ti dân tộc, tự nhục của người Việt Nam đã quá nặng, nhiều thanh niên Việt Nam sẵn sàng mang tâm tưởng “cầu viện” Mỹ, mong Trump chiến thắng, chỉ vì một suy nghĩ, ông Trump sẽ kìm hãm Trung Quốc.

 Bất cứ ai là tổng thống Mỹ, Joe Biden hoặc Trump, đều chỉ quan tâm đến lợi ích của Mỹ là trước tiên. Mà bất cứ một đảng phái nào, dù Dân chủ hay Cộng hòa, cũng đều có những chính sách kìm hãm Trung Quốc. Nói một cách đơn giản, phía Cộng hòa nhắm vào kinh tế, quân sự, ngoại giao… còn phía Dân chủ thường hay sử dụng quân bài dân chủ, nhân quyền, sắc tộc, tôn giáo...

Biden - đảng dân chủ lên cầm quyền chính là tiếp nối dự án " hội chứng chiến tranh Việt Nam" của giai đoạn cuối 2021-2025, thực tế là xuyên tạc lịch sử, hủy hoại giáo dục.!

Trước đại hội XIII này, hy vọng chính phủ "chỉ mặt đặt tên" bọn giặc nội xâm. Đặc biệt là giặc sử và giặc giáo dục. Ngăn chặn kịp thời, không để lũ giặc này thưc hiện CÁCH MẠNG TRẮNG lật đổ chế độ XHCN ở Việt Nam không tiếng súng.!


Yêu nước ST.

"BÍ QUYẾT" BẢO VỆ CẦU HÀM RỒNG!

     Đầu tháng 9-2019, Trung tá Thomas Eugene Wilber, Giám đốc Quỹ Phục vụ và Hòa giải Hoa Kỳ, là con trai cựu phi công Mỹ Walter Eugene Wilber từng tham chiến ở Việt Nam, từng bị giam ở nhà tù Hỏa Lò, có chuyến thăm và làm việc tại Việt Nam. Trước khi rời Hà Nội, Trung tá Thomas Eugene Wilber muốn được phía Việt Nam trả lời câu hỏi mà sau bao nhiêu năm, bố ông và nhiều cựu binh Mỹ vẫn còn trăn trở: Tại sao giai đoạn 1965-1972, cầu Hàm Rồng ở Thanh Hóa bị không quân Mỹ xem là mục tiêu đánh phá, biết bao bom đạn trút xuống nhưng vẫn an toàn?

Giải đáp câu hỏi trên, cán bộ Cục Đối ngoại (Bộ Quốc phòng) đưa Trung tá Thomas Eugene Wilber đến nhà Thiếu tướng Nguyễn Văn Ninh, nguyên Phó cục trưởng Cục Tác chiến (Bộ Tổng Tham mưu). Vốn là cụm trưởng bộ đội tên lửa (Tiểu đoàn 64, Trung đoàn 236) và pháo cao xạ đi cùng (Trung đoàn 231) thuộc Quân chủng Phòng không-Không quân, tham gia bảo vệ cầu Hàm Rồng từ năm 1966 đến 1967, Thiếu tướng Nguyễn Văn Ninh đã giải thích cho ông Thomas Eugene Wilber:

Cầu Hàm Rồng có vị trí chiến lược quan trọng cả về chính trị, kinh tế-xã hội, quốc phòng của Việt Nam, nằm trên trục đường xương sống đất nước. Cây cầu kết hợp đường bộ và đường sắt, vắt qua sông Mã, gối đầu vào hai ngọn núi ở hai bên sông (núi Hàm Rồng ở bờ nam và núi Ngọc ở bờ bắc), địa hình hiểm trở nên rất khó để làm phà thay thế. Giới quân sự Mỹ đã từng xác định cầu Hàm Rồng là “điểm nút số 1” trong 60 điểm tắc trên hệ thống giao thông ở Bắc Việt Nam, để cô lập con đường chi viện từ Bắc vào Nam. 

Vào ngày 3 và 4-4-1965, trong cuộc hành quân mang tên “Sấm Rền”, Tổng thống Hoa Kỳ Johnson ra lệnh ném bom phá cầu Hàm Rồng. Quân Mỹ đã công kích vào mục tiêu cầu 85 lần, cắt 350 quả bom, phóng 149 trái đạn rốc-két. Liên tục trong 4 năm (từ 1965 đến 1968), quân dân Việt Nam đã oanh liệt chiến đấu, giữ vững cầu Hàm Rồng. Đến giữa năm 1972, không quân Mỹ có một lần ném bom trúng, cắt được nhịp cầu nhưng không trúng mố cầu. Công binh và những người thợ làm cầu của Việt Nam đã nhanh chóng sửa chữa nối lại nhịp cầu.

Thiếu tướng Nguyễn Văn Ninh nhấn mạnh: "Cầu Hàm Rồng vẫn an toàn trước bom đạn khủng khiếp của không quân nhà nghề, giữ vững mạch máu giao thông Bắc-Nam để những đoàn quân cùng vũ khí, đạn dược thẳng tiến vào Nam. Đó là nghệ thuật quân sự của chúng tôi, vấn đề này đã được phương tiện truyền thông nói nhiều. Tôi chia sẻ với ông lý do cây cầu an toàn là bởi lãnh đạo Việt Nam, Bộ Tổng tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam khi đó đã hạ quyết tâm giữ vững cầu lâu dài bằng thế trận chiến tranh nhân dân, tổ chức thế trận phòng không, ngoài ra còn có lực lượng hải quân, công binh, dân quân tự vệ tham gia chiến đấu, được tổ chức chỉ huy thống nhất, liên tục. Khi máy bay có ý định ném bom cầu thì lực lượng tên lửa vào vị trí, pháo cao xạ yểm trợ chiến đấu rất dũng cảm, thông minh với khẩu hiệu: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Cùng lúc đó, không quân tiêm kích của chúng tôi bay lên đánh trả ngay để bảo vệ cầu. Những người nông dân ở địa phương cũng cầm súng chiến đấu... Chúng tôi bảo vệ cây cầu ở nhiều tầng, mọi hướng và tất cả lực lượng chiến đấu, phục vụ chiến đấu đều biết tận dụng triệt để yếu tố địa hình, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ cầu".

Nghe xong câu trả lời của vị tướng già, Trung tá Thomas Eugene Wilber bày tỏ khâm phục về ý chí và cách đánh của quân và dân Việt Nam./.


Yêu nước ST.

CHÚNG TA ĐÃ MẤT CẢNH GIÁC CÁCH MẠNG!

Sau chiến thắng 30/4/1975 chúng ta đã tiến hành cải tạo nhiều thủ lĩnh trong quân đội ngụy SG, phần lớn họ đều sợ Cách mạng và họ thấy CM là đúng, nên đã trở về quê cũ làm ăn lương thiện. Hơn một triệu quân ngụy đủ mọi sắc lính đều được Cách mạng tha thứ, sau đó họ đã được hòa nhập vào cuộc sống mới, không còn bị phân biệt đối xử ; Nhiều người và con cái họ đã thành đạt trong chế độ mới; chúng ta có một cuộc sống hòa bình, hòa hợp thật sự. ..

Khi tàn quân Ngụy bắt đầu ngóc đầu dậy, chúng tung ra nhiều lực lượng được đào tạo từ hải ngoại về nước đều bị ta tóm cổ và tiêu diệt, như bọn Fulro (1975 - 1992), bọn Mai Văn Hạnh, Lê Quốc Túy trong chiến dịch CM12 (1981-1987), bọn Việt Tân (Đông tiến – 1986-1987) các vu nổi loạn ở Tây Nguyên Nhà nước Đề Ga (2001 – 2004), vụ Mường Nhé – Vương Quốc Mông (2011) đều bị các lực lượng Công an và quân đội với sự hỗ trợ của Nhân dân bọn địch đều bị tiêu diệt và xóa sổ.

Ta chưa kể đến việc Mỹ đã đứng về phía Trung Quốc và bọn Khmer Đỏ tiến hành tấn công ta từ phía Tây và Phía bắc , đã gây ra cuộc chiến tranh biên giới kéo dài hàng chục năm trời…Nhưng cuối cùng ta đã đánh bại chúng !

Song song với việc kẻ địch đánh phá ta bằng mặt trận vũ trang, chúng tiến hành đánh ta bằng lực lượng chính trị:

Từ bên ngoài chúng luôn vận động các nước thù địch bao vây, cấm vận VN, vu cáo ta vi phạm nhân quyền, vi phạm tự do Tôn giáo, lôi kéo người có quá khứ xấu chống lại. 

Đặc biệt bọn lật sử đứng đầu là tên Phan Huy Lê và lũ tôi tớ ra mặt chống phá ta bằng lịch sử, bắt đầu là giải thiêng Gương Anh hùng Lê Văn Tám, chúng chơi trò “nửa nạc, nửa mỡ” nhằm lũng đoạn lòng tin, gieo rắc nghi nghờ trong các tầng lớp nhân đân, nhất là tuổi trẻ. Bọn Phan Huy Lê và lũ tôi tớ không bị trừng trị, chúng liền tiến thêm một bước là xuyên tạc các tấm gương Anh hùng Dân tộc như Quang Trung, nhằm ca ngợi Gia Long tên “cõng rắn cắn gà nhà” nhơ nhuốc trong lòng Dân tộc. Ca ngợi những tên tiên phong đưa đường cho Thực dân xâm lược nước ta như Petrus Ký, Nguyễn Trường Tộ, Alexandre de Rhodes, Phan Thanh Giản…làm lung lạc nhận thức về những điều vốn đã thành trang sử đẹp trong lòng Dân tộc. Chúng dựa vào Internet, Youtube và FB đưa những tin tức giả xuyên tạc các lãnh tụ VN đặc biệt là Bác Hồ; "sử gia" Trần Quốc Vượng là kẻ hèn hạ nhất, hắn chỉ vừa sang Mỹ vài tháng đã trơ trẽn đặt bút viết xuyên tạc đời tư của gia đình Bác Hồ, hắn vừa là tên quỳ gối đầu hàng kẻ thù, vừa là làm con tốt để kiếm chút bố thí rẻ rúng của Mỹ, nhưng khi hắn về nước vẫn ngang nhiên hống hách mà không bị trừng trị…!

Kẻ nội thù cứ ngang ngược lấn dần từng bước và phối hợp với nhau rất nhịp nhàng, những tên hoạt đầu như Nguyên Ngọc, Chu Hảo, Nguyễn Duy, Nguyễn Quang A…phần lớn bọn này nguyên là tư vấn Thủ tướng thời ông Võ Văn Kiệt, nhưng khi không được sử dụng nữa liền trở mặt tụ tập thành một bè đảng chống phá, mà hành vi phản động của chúng cũng không bị chặn lại...Gần đây nhất là bọn lật sử đứng đầu là tên Phan Huy Lê, Trần Đức Cường, Vũ Minh Giang giở trò lật sử đê tiện đã bị VTV1 cảnh cáo trong Chương trình truyền hình Đối Diện tối 28/8/2019, (Phản xạ này cũng chỉ là sau cơn giận dữ của Nhân dân và các ccb đứng đầu là 3 vị tướng yêu nước). Phối hợp chặt chẽ với bọn lật sử là bọn Lê Mã Lương, Nguyễn Văn Phước cho ra đời cuốn sách GMVTBT làm xúc phạm thô bạo linh hồn các liệt sĩ đã ngã xuống tại Gạc Ma, trong khi đó thì chúng phấn chấn tiến thêm một bước cực kỳ lưu manh nữa là tên Lê Mã Lương đã xúc phạm lãnh đạo Bộ Quốc phòng, Bộ Ngoại giao , Đảng và Chính phủ về chính sách đối nội, đối ngoại trong một cái là “hội thảo về Bãi tư Chính” nơi tụ tập toàn những “tay anh chị chống chính quyền” như chúng ta đã biết.

Những việc làm có phối hợp chặt chẽ của bọn xuyên tạc lịch sử do Phan Huy Lê đứng đầu, bọn vu cáo chính sách đối ngoại do Lê Mã Lương chủ xướng, bọn phản bội chống lại bước phát triển của đất nước do tên Nguyên Ngọc và Nguyễn Quang A lãnh đạo đã kéo dài hàng chục năm trời, hậu quả và ảnh hưởng xấu đến tư tưởng Xã hội rất lớn mà không có ai cảnh báo ngăn chặn, cho đến khi gần đây tên Chu Hảo mới bị khai trừ ra khỏi đảng…

Đảng ta có một Cơ quan lớn “gác cổng chính trị” cho Đảng là Ban Tuyên giáo Trung ương mà như chúng ta thấy, người ta chẳng làm gì để chống lại, hay phản biện chống lại những mưu đồ phản động nêu trên, chúng ta đã để chúng hung hăng, táo bạo và ngang ngược đánh phá vào thành trì niềm tin của Đảng như chỗ không người !

Nếu không làm được nhiệm vụ Đảng giao thì những người lãnh đạo BTG đó cần báo cáo TW là không có năng lực, để cho những người có năng lực, có trình độ, có giác ngộ chính trị hơn thay thế nhằm bảo vệ an toàn chế độ chứ không được coi chỗ mình ngồi là nơi mát mẻ và trang trí đẹp…

Khi kẻ địch đánh ta bằng mặt trận vũ trang, thì Nhân dân ta Quân đội ta dưới sự lãnh đạo của Đảng đã sẵn sàng nghênh chiến và luôn giành chiến thắng; nhưng khi chúng đánh ta bằng văn hóa, lịch sử và tư tưởng thì ta chủ quan, mất cảnh giác, một bộ phận làm công tác Tư tưởng văn hóa bị tê liệt hàng chục năm trời…

Xin đừng mất cảnh giác nữa, những người “gác cổng chính trị và văn hóa của Đảng” hãy kiểm điểm và hãy coi việc chiến đấu trên mặt trận văn hóa, lịch sử và tư tưởng quan trọng không kém gì trên mặt trận vũ trang, nếu không thì sự nghiệp của chúng ta nhất định bị thất bại.



Yêu nước ST.

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2021

Nhận diện những “con rối” lưu vong chống phá đất nước

Thời gian gần đây, một số đối tượng là công dân Việt nhưng vì quyền lợi vị kỷ, bị kẻ xấu, các tổ chức phản động lôi kéo dẫn đến bất chấp đạo lý, truyền thống tốt đẹp của dân tộc, bất chấp pháp luật, sử dụng không gian mạng phát tán nhiều thông tin sai lệch, công khai công kích, chống phá Việt Nam, tiếp tay cho kẻ xấu gây tâm lý hoang mang, ngờ vực, chia rẽ nội bộ, làm hại đất nước.

Ban đầu, các đối tượng đều là những công dân bình thường nhưng rồi sa ngã dần, trượt dài trên con đường tội lỗi khi bị mê muội trước sự lôi kéo của kẻ xấu. Khi phát hiện có nguy cơ nhận sự trừng trị ở trong nước, các đối tượng đã tìm cách chạy ra nước ngoài để bám gót các thế lực thù địch làm hại đất nước, dân tộc. Dưới đây là một số người nằm trong những kẻ đó.

Lê Văn Thương - từ kẻ vô kỷ luật đến con đường chống phá đất nước

Lê Văn Thương, sinh năm 1988 tại vùng đất Quảng Ngãi giàu truyền thống cách mạng với biết bao tấm gương hy sinh vì đất nước. Là người từng có thời gian phục vụ trong quân ngũ, được quan tâm tạo điều kiện đào tạo thành sỹ quan nhưng do không chịu rèn luyện, tu dưỡng phấn đấu trở thành người có ích cho đất nước, cho quân đội và gia đình mà sa ngã, trượt dài trên con đường tội lỗi. Sau nhiều lần vi phạm kỷ luật, mặc dù đã được động viên, giáo dục, Thương vẫn tính nào tật ấy, do đó đã bị kỷ luật và được giải quyết cho xuất ngũ.

Thiết tưởng, sau khi trở về địa phương, Thương sẽ vượt qua lầm lỗi, chí thú làm ăn chăm lo cho gia đình, trở thành công dân tốt, nhưng y lại tiếp tục trượt dài, bộc lộ bản chất của một kẻ phá hoại, bắt tay với các đối tượng xấu có nhiều hoạt động chống phá đất nước và tuyên bố “tự nguyện ra quân và rời bỏ Đảng” để thành lập lực lượng hòng thay đổi chế độ. Một kẻ ảo tưởng mới chỉ được đào tạo những kiến thức ở cấp phân đội về quân sự nhưng Thương lại lừa bịp, tuyên bố rất hùng hồn có năng lực, khả năng chỉ huy những đội quân lớn có thể làm thay đổi được tình hình đất nước.

Trước những hoạt động chống phá đất nước, có hành vi xâm phạm an ninh quốc gia, Lê Văn Thương đã bị khởi tố về hành vi hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, đồng thời đã bị truy nã sau khi bỏ trốn khỏi địa phương vào năm 2018. Các cơ quan chức năng đã nhiều lần có văn bản gửi gia đình, vận động, kêu gọi Thương ra đầu thú để được hưởng sự khoan hồng của pháp luật.

Biết không thể có nơi dung thân ở trong nước, Lê Văn Thương đã tìm cách đào tẩu ra nước ngoài. Để được các thế lực ngoại bang sử dụng và có tiền sinh sống, Thương đã bất chấp sự khoan dung của đất nước và tiếp tục lún sâu hơn vào con đường tội lỗi khi sử dụng không gian mạng tạo lập các tài khoản để bịa đặt, nói xấu tình hình đất nước, chống phá Việt Nam. Trên tài khoản facebook cá nhân và tài khoản youtube “Tiếng nói Dân chủ Việt”, đối tượng đã công khai bộc lộ là một kẻ phản bội lại quê hương, đất nước khi liên tục phát tán những thông tin sai trái, bịa đặt. Chính y đã tự bôi xấu bản thân, làm ảnh hưởng đến những người thân và tự chặn lại con đường trở về quê hương mà một số kẻ đã sai lầm mắc phải trước đây.

Trương Quốc Huy – “con rối” trong tay các thế lực bên ngoài

Trương Quốc Huy, sinh năm 1981 tại TP Hồ Chí Minh. Huy chỉ học hết lớp 7 rồi bỏ giữa chừng, trong thời gian thực hiện nghĩa vụ quân sự đã vi phạm kỷ luật và bị loại ngũ. Do kém hiểu biết, trong giai đoạn 2004, 2005, Huy và Hàng Tấn Phát - một kẻ đồng tính, đã bị các tổ chức phản động dụ dỗ, lôi kéo tham gia vào tổ chức phản động“Hội đồng Dân quân cứu quốc” do đối tượng khủng bố Nguyễn Hữu Chánh cầm đầu.

Sau đó, được sự hà hơi, tiếp sức, chỉ đạo của các đối tượng phản động Bùi Quang Vinh, Nguyễn Hoàng Huy Đức và Lisa Phạm, Trương Quốc Huy đã thu thập, phát tán các tài liệu trên các trang web phản động có nội dung xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam và phát tán tờ rơi có nội dung xuyên tạc chính quyền “đàn áp tôn giáo”, do đó đã được tổ chức khủng bố của Nguyễn Hữu Chánh chuyển cho 600 USD.

Do có hoạt động vi phạm pháp luật, năm 2005, Trương Quốc Huy và Lisa Phạm đã bị cơ quan chức năng của Việt Nam bắt để điều tra làm rõ. Trong thời gian bị tạm giam, hai đối tượng đều tỏ ra ăn năn hối lỗi, viết nhiều lá đơn xin khoan hồng, nội dung rất thống thiết như “Đơn xin cam kết từ bỏ hoạt động chống phá Nhà nước Việt Nam; tôi nhận thấy hành vi của mình vi phạm pháp luật nghiêm trọng, đi ngược lại mục tiêu chung của dân tộc…

Tôi xin cam kết từ bỏ tất cả để trở thành công dân lương thiện…”. Với mục đích nhân đạo, mở cho kẻ lầm đường lạc lối trở lại thành công dân lương thiện, Trương Quốc Huy được trả tự do sau 9 tháng giam giữ mà không bị truy tố và Lisa Phạm bị trục xuất về Mỹ.

Tuy nhiên, với bản chất phá hoại khó thay đổi, sau khi được trả tự do, Trương Quốc Huy đã tiếp tục có hoạt động vi phạm pháp luật, gia nhập các tổ chức phản động. Năm 2006, Trương Quốc Huy và anh trai là Trương Quốc Tuấn bị bắt về tội "Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam".

Năm 2008, Trương Quốc Huy bị tòa án xét xử, tuyên phạt 6 năm tù giam và 3 năm quản chế. Năm 2012, sau khi mãn hạn tù, Trương Quốc Huy cùng Trương Quốc Tuấn trốn sang Thái Lan và bị bắt giữ vì hành vi nhập cảnh trái phép; sau đó đã được tỵ nạn tại Mỹ dưới sự bảo trợ, bảo lãnh của tổ chức, cá nhân phản động đã từng hà hơi, tiếp sức cho đối tượng hoạt động chống phá Việt Nam.

Sau khi được tỵ nạn tại Mỹ, Trương Quốc Huy tiếp tục “ngựa quen đường cũ” và để có tiền trang trải cho cuộc sống, y đã tuyên bố gia nhập các tổ chức phản động và tạo lập các tài khoản mạng xã hội, trang mạng phản động, trong đó có N10Tv để phát tán tài liệu sằng bậy, bịa đặt chống phá Việt Nam.

Cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài và người Việt Nam yêu chuộng hòa bình đã đăng trên các tài khoản mạng xã hội gọi Trương Quốc Huy là loại “tâm thần chính trị”; những quân nhân có thời gian nhập ngũ cùng đã tẩy chay, bóc mẽ, chỉ ra những việc làm vi phạm đạo đức, vi phạm kỷ luật quân đội của Trương Quốc Huy.

Trần Minh Nhật - kẻ bôi nhọ Thiên Chúa, tay sai của tổ chức khủng bố Việt Tân

Trần Minh Nhật sinh năm 1988, trong một gia đình Thiên Chúa giáo quê Nghệ An. Là một sinh viên được đào tạo cơ bản ở TP Hồ Chí Minh, có tri thức, cứ tưởng Trần Minh Nhật sẽ trở thành người có ích. Tuy nhiên, Nhật đã bị các đối tượng xấu móc nối, lôi kéo tham gia tổ chức khủng bố Việt Tân, có nhiều hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ, do đó đã bị bắt, bị xử lý về hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Trần Minh Nhật đã quan hệ với một số đối tượng phản động cùng quê Nghệ An, như Nguyễn Xuân Kim, Đặng Xuân Diệu và đặc biệt là các đối tượng trong nhóm Hồ Đức Hòa, thành viên của tổ chức khủng bố Việt Tân.

Năm 2011, Trần Minh Nhật xuất cảnh đi Thái Lan tham gia khóa huấn luyện cách thức chống phá Việt Nam do tổ chức khủng bố Việt Tân tổ chức, sau đó được chúng cung cấp tài chính, tung trở lại Việt Nam để phá hoại.

Tuy nhiên, hoạt động phạm tội của chúng đã bị cơ quan chức năng phát hiện, bắt giữ và điều tra làm rõ. Năm 2013, Hồ Đức Hòa cùng đồng bọn đã bị tòa án xét xử về hành vi hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân; trong đó, Trần Minh Nhật bị tuyên phạt 4 năm tù giam, 3 năm quản chế.

Tháng 8/2015, ra tù, Trần Minh Nhật chuyển vào cư trú tại tỉnh Lâm Đồng. Trong thời gian chấp hành hình phạt quản chế, y vẫn tiếp tục “ngựa quen đường cũ” có nhiều hoạt động chống phá đất nước. Năm 2016, Trần Minh Nhật trốn ra Nghệ An và đã có nhiều hoạt động gây rối an ninh trật tự, lôi kéo tụ tập đông người chặn Quốc lộ 1, đập phá trụ sở chính quyền địa phương. Trần Minh Nhật đã bị khởi tố, rồi bị truy nã về hành vi không chấp hành án theo quy định tại Điều 304 BLHS. Biết sẽ bị bắt nếu còn ẩn trốn ở trong nước, y đã cùng vợ chạy trốn ra nước ngoài.

Để hoạt động chống phá đất nước và mong nhận được sự bố thí của các thế lực ngoại bang, Trần Minh Nhật đã tạo lập, sử dụng nhiều tài khoản trên mạng xã hội, trong đó có tài khoản youtube VoteTV để phát tán thông tin bịa đặt, sai sự thật về tình hình đất nước, đi ngược lại những điều tốt đẹp của người Công giáo và những điều răn của Chúa.

Phạm Minh Vũ – từ một sinh viên vô kỷ luật đến trượt dài trên hành trình phạm tội

Phạm Minh Vũ sinh năm 1992 tại Quảng Trị, từng là sinh viên Trường Cao đẳng Phát thanh và Truyền hình 1 tại tỉnh Hà Nam. Không như những sinh viên khác luôn nỗ lực học tập để thành tài, Phạm Minh Vũ lại dành thời gian quý báu để truy cập vào những trang phản động và bị tiêm nhiễm những tư tưởng chống đối, rồi tham gia vào những hoạt động tội lỗi, đi ngược lại những quy định của nhà trường và bị đuổi học.

Được sự lôi kéo của các đối tượng thuộc tổ chức phản động “Hội anh em dân chủ của Nguyễn Văn Đài, Phạm Minh Vũ đã tham gia điều hành trang phản động của tổ chức này và liên kết với các đối tượng Đỗ Nam Trung, Lê Thị Phương Anh tham gia vào các hoạt động tụ tập đông người, tuần hành gây rối an ninh trật tự.

Thông qua đối tượng Nguyễn Thái Học, thành viên tổ chức khủng bố Việt Tân, chúng đã chuyển cho Phạm Minh Vũ tiền để thu thập tài liệu, biên soạn bịa đặt, kích động và kêu gọi công nhân trong các khu công nghiệp nghỉ việc, tụ tập biểu tình phá rối an ninh trật tự tại các tỉnh phía Nam.

Tối ngày 14/5/2014, trong khi Phạm Minh Vũ cùng đồng bọn đến Bình Dương quay phim, chụp ảnh các hoạt động gây rối của những kẻ quá khích trà trộn vào giới công nhân thì bị lực lượng chức năng phát hiện, bắt giữ. Phạm Minh Vũ, Đỗ Nam Trung và Lê Thị Phương Anh đã bị khởi tố, điều tra theo Điều 258, Bộ luật Hình sự. Sau đó, Phạm Minh Vũ đã bị tòa tuyên phạt 18 tháng tù giam về hành vi lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích Nhà nước.

Trong quá trình chống phá đất nước, Phạm Minh Vũ đã được các tổ chức phản động nhiều lần chuyển tiền, điện thoại và máy ảnh làm phương tiện phục vụ cho việc thu thập, phát tán tin tức, tài liệu xuyên tạc tình hình đất nước, thông qua các đối tượng chống đối như Nguyễn Thái Học, Trần Bửu Thọ, Ngô Duy Quyền.

Đáp lại, Phạm Minh Vũ đã sử dụng tài khoản mạng xã hội Facebook “Sep Pham” và địa chỉ hộp thư điện tử “vuemail” để phát tán 174 trang tài liệu có nội dung đả kích chế độ, kích động biểu tình, xuyên tạc đường lối lãnh đạo của Đảng và Nhà nước Việt Nam.

Sau khi ra tù, không chịu hoàn lương trở thành người có ích, Phạm Minh Vũ tiếp tục có nhiều hoạt động chống phá Việt Nam thông qua việc sử dụng tài khoản trên mạng xã hội để phát tán nhiều thông tin xuyên tạc, nói xấu các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, cán bộ chủ chốt các cấp và lực lượng vũ trang; xuyên tạc tình hình chính trị, các vấn đề dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo, tự do báo chí và tự do ngôn luận, công tác phòng, chống đại dịch COVID-19 của Việt Nam. Lo sợ bị bắt, bị xử lý, Phạm Minh Vũ đã chạy trốn ra nước ngoài và tiếp tục hành trình xuyên tạc, bịa đặt nói xấu quê hương, đất nước trên các trang mạng xã hội.

Đường Văn Thái - không đỗ công chức, tự huyễn hoặc bản thân, bất mãn tự đề cao bản thân rồi thành kẻ chống phá đất nước

Đường Văn Thái, còn gọi là Thái Văn Đường, sinh năm 1982 tại Đông Anh, Hà Nội. Đường Văn Thái được đào tạo cơ bản ở trong nước, có thời gian tham gia hoạt động đoàn và làm hợp đồng tại Phòng Quản lý đất đai & Giải phóng mặt bằng huyện Đông Anh. Năm 2013, thi công chức nhưng không đỗ và nảy sinh bất mãn, Thái xin nghỉ việc.

Sau đó đi học về chuyên ngành quản lý đất đai tại Hàn Quốc theo dạng tự túc. Từ khi có tư tưởng tiêu cực, bất mãn và nhất là sau khi sang Hàn Quốc du học, Đường Văn Thái đã giao du với nhiều đối tượng xấu, có hoạt động chống Việt Nam, tham gia kích động tụ tập đông người gây rối an ninh trật tự trên địa bàn Hà Nội. Y đã móc nối tham gia vào các hội, nhóm chống đối như Hội Nhà báo độc lập, Hội Anh em dân chủ….

Đường Văn Thái đã tạo lập nhiều tài khoản trên mạng xã hội để phát tán những bài viết, hình ảnh chứa đựng những thông tin không đúng sự thật trên nhiều lĩnh vực của Việt Nam, tập trung bóp méo, thổi phồng, bôi đen hiện tình đất nước và kích động người dân tham gia vào các hoạt động gây rối.

Năm 2017, sau khi về nước, Đường Văn Thái đã chuyển vào sống tại TP Hồ Chí Minh và tiếp tục có các hoạt động chống phá Việt Nam ngày một manh động. Khi một số đồng bọn bị bắt, biết rất khó tránh khỏi sự trừng phạt của pháp luật, năm 2019, y đã tìm cách trốn ra nước ngoài với mục đích xin tỵ nạn chính trị.

Cuộc sống tỵ nạn của Đường Văn Thái ở Thái Lan cùng với một số trường hợp khác đang rất khó khăn, khổ sở. Để được các thế lực thù địch chú ý, quan tâm và có tiền sinh sống, y thường xuyên tạo lập và phát tán trên youtube nhiều tin tức bịa đặt, thông tin giả xuyên tạc tình hình ở trong nước. Rất nhiều ý kiến trên cộng đồng mạng đã phản đối hành vi sai trái của Đường Văn Thái và gọi y là kẻ “tiểu nhân, kẻ bán nước cầu vinh”.

Từ Đường Văn Thái cho đến Lê Văn Thương, Phạm Minh Vũ, Trương Quốc Huy và Trần Minh Nhật cùng một số kẻ khác đều có quá trình sa ngã, dần trượt dài từ một công dân thành những kẻ phá hoại đất nước.

Lo sợ trước sự phản ứng của người dân trong nước và sợ bị pháp luật trừng trị, các đối tượng đã tìm cách đào tẩu ra nước ngoài, bám gót các thế lực chống đối và lợi dụng không gian mạng để phát tán tin giả, thông tin bịa đặt chống phá, bôi nhọ hình ảnh đất nước trên trường quốc tế.

Hồng Phú




Báo cáo nhân quyền của EEAS chưa khách quan về Việt Nam

Trong khuôn khổ buổi họp báo thường kỳ diễn ra ngày 24/6, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng đã đưa ra những bình luận liên quan đến Báo cáo về tình hình nhân quyền thế giới 2020 của Cơ quan Đối ngoại EU (EEAS).

"Chúng tôi ghi nhận những đánh giá về thành tựu của Việt Nam trong bảo vệ quyền lao động, chống lao động trẻ em và thúc đẩy bình đẳng giới trong Báo cáo về tình hình nhân quyền thế giới năm 2020 của Cơ quan Đối ngoại EU. Rất tiếc báo cáo vẫn còn một số nội dung chưa khách quan dựa trên những thông tin không phản ánh đúng thực tế tại Việt Nam", bà Lê Thị Thu Hằng bày tỏ. 

Trên thực tế, như đã nhiều lần khẳng định, Nhà nước Việt Nam luôn quan tâm bảo vệ và thúc đẩy các quyền cơ bản của con người. Điều này đã được quy định cụ thể trong Hiến pháp 2013, các văn bản pháp luật liên quan và được tôn trọng, triển khai trên thực tế, được khẳng định qua các thành tựu trong các lĩnh vực kinh tế, xã hội, y tế, công tác phòng chống đại dịch COVID-19 hiện nay. Các nỗ lực và thành công đó cũng được cộng đồng quốc tế ghi nhận trong nhiều khuôn khổ song phương và đa phương, như Cơ chế rà soát định kỳ phổ quát (UPR) chu kỳ III của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc.

Theo bà Lê Thị Thu Hằng, tự do ngôn luận, tự do báo chí và tự do thông tin ở Việt Nam được thể hiện rõ qua sự phát triển đa dạng về loại hình và phong phú về nội dung của báo chí Việt Nam và thực tế hơn 70% dân số Việt Nam sử dụng mạng Internet và mạng xã hội quốc tế và trong nước.

"Tại Việt Nam, không ai bị bắt giữ, xét xử chỉ vì “bày tỏ chính kiến”, “bảo vệ nhân quyền”. Như các quốc gia khác, Việt Nam cũng kiên quyết đấu tranh với các hành vi lợi dụng các quyền tự do, dân chủ để vi phạm pháp luật, xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức và công dân. Quá trình điều tra, xét xử và giam giữ được tiến hành theo đúng các quy định của pháp luật; quyền của người bị giam giữ được bảo đảm", bà Lê Thị Thu Hằng nhấn mạnh.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao cũng khẳng định, Việt Nam coi trọng quan hệ Đối tác Hợp tác Toàn diện với EU. Việt Nam sẵn sàng trao đổi, hợp tác với EU trong vấn đề quyền con người trên tinh thần thẳng thắn, cởi mở và tôn trọng nhằm tăng cường hiểu biết lẫn nhau, thông qua cơ chế đối thoại nhân quyền thường niên và các khuôn khổ trao đổi song phương khác.

 

Cảnh giác trước luận điệu đánh tráo bản chất “Tự do báo chí”

 Lợi dụng việc đối tượng tuyên truyền xuyên tạc, chống phá chính quyền nhân dân bị cơ quan tiến hành tố tụng khởi tố, điều tra, xét xử, những phần tử cơ hội chính trị, phản động và một số tổ chức thiếu thiện chí đã quy chụp, xuyên tạc vấn đề tự do báo chí ở Việt Nam. Thủ đoạn đánh lận này tuy không mới nhưng thường được các đối tượng chống phá “làm nóng”, tạo sóng dư luận.

Đánh lận bản chất

Theo kế hoạch, ngày 4/11/2021, TAND TP Hà Nội sẽ mở phiên tòa xét xử bị cáo Phạm Thị Đoan Trang (SN 1978, trú tại quận Cầu Giấy, Hà Nội) về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”. Theo cáo trạng, trong khoảng thời gian từ ngày 16/11/2017 đến 5/12/2018, Phạm Thị Đoan Trang có hành vi làm, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, bài viết có nội dung nhằm chống Đảng, Nhà nước Việt Nam. Ngoài ra, đối tượng này cũng thường xuyên trả lời phỏng vấn trên truyền thông nước ngoài với nội dung xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, phỉ báng chính quyền nhân dân, phao tin bịa đặt gây hoang mang dư luận.

TAND cấp cao tại Hà Nội cũng đã có kế hoạch mở phiên tòa phúc thẩm xét xử Trịnh Bá Phương, Nguyễn Thị Tâm (trú tại Dương Nội, Hà Đông, Hà Nội) về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” theo Điều 117, BLHS năm 2015.

Theo hồ sơ vụ án, do có tư tưởng tiêu cực, bất mãn, các đối tượng trên sử dụng tài khoản Facebook cá nhân phát trực tiếp nhiều video có nội dung nhằm chống Nhà nước, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân.   

Các video trên sau khi đăng tải được nhiều đối tượng có tư tưởng chống chế độ, Nhà nước theo dõi, bình luận, bôi nhọ, phỉ báng, kích động chống chính quyền; vu khống, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước.

Vừa qua, Công an Lâm Đồng phối hợp với Công an TP Hồ Chí Minh đã thi hành quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt bị can để tạm giam và lệnh khám xét chỗ ở đối với Nguyễn Đoàn Quang Viên (SN 1982, HKTT tại Đinh Văn, Lâm Hà, Lâm Đồng; cư trú tại phường Bến Thành, quận 1, TP Hồ Chí Minh) về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Điểm chung của những đối tượng trên là đều lấy danh nghĩa “tự do báo chí, ngôn luận”, “dân chủ, nhân quyền” để làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Đảng, Nhà nước hoặc nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Đứng ra bênh vực, bảo vệ cho những nhân vật mà họ gọi là “nhà báo độc lập”, “nhà báo tự do”, “nhà báo không lề”, một số tổ chức, hội nhóm phản động rêu rao xuyên tạc chính quyền Việt Nam đã “đàn ápbáo chí”, “tấn công vào nền tự do báo chí và hoạt động báo chí độc lập”...

Một số tổ chức có quan điểm, tư tưởng chống phá Việt Nam như Tổ chức phóng viên không biên giới (RSF), Tổ chức Bảo vệ ký giả (CPJ), Tổ chức theo dõi nhân quyền (HRW), Ngôi nhà tự do (Freedom House), Đài Á châu tự do (RFA)... đăng tải nhiều bài viết, hình ảnh xuyên tạc, vu cáo Việt Nam “đàn áp tự do ngôn luận, tự do báo chí”, vi phạm quyền con người, quyền tự do ngôn luận đã được nêu trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị.Từ đó, họ lên tiếng đòi “phải trả tự do ngay lập tức cho những “nhà báo tự do” đang bị giam giữ”.

Cần khẳng định rằng, các cá nhân nêu trên là những đối tượng có hoạt động lợi dụng vấn đề tự do báo chí, ngôn luận để có hành vi vi phạm pháp luật hình sự Việt Nam, đã hoặc đang bị điều tra, xét xử. Một số tổ chức quốc tế đứng ra kêu gọi, bảo vệ, bẻ lái vụ việc nói trên, núp bóng “tự do báo chí”, “bảo vệ nhân quyền”… để bóp méo, xuyên tạc làm sai lệch bản chất vụ việc nhằm chống phá, chính trị hóa các vụ việc hình sự nói trên.

Tự do báo chí phải đặt trong khuôn khổ pháp luật

Trước hết cần thấy, tự do báo chí là quyền tự do cơ bản, thiêng liêng, biểu hiện cho sự tiến bộ, phát triển của xã hội. Mặt khác cũng cần hiểu tự do báo chí không phải là tự do chung chung, tự do vô bờ bến, tự do không có giới hạn mà bao giờ nó cũng phải gắn và nằm trong khuôn khổ pháp luật.Vấn đề có tính nguyên tắc trong tư tưởng lập pháp được mọi quốc gia thừa nhận, vận dụng, thể chế hóa thành các quy phạm pháp luật là tự do luôn gắn liền với trách nhiệm, quyền lợi luôn gắn liền với nghĩa vụ.

Mối quan hệ phổ biến này nhằm mục tiêu chính đáng, khoa học, khách quan, bảo đảm cho tự do của mỗi người không làm mất đi hay ảnh hưởng tiêu cực đến tự do của người khác và của cộng đồng, xã hội. Do vậy, tự do báo chí phải đặt trong khuôn khổ pháp luật và bao gồm cả những quy tắc đạo đức xã hội. Trong khuôn khổ, quy tắc ấy, tự do báo chí được thừa nhận, tôn trọng và bảo vệ; báo chí sẽ thực hiện tốt vai trò của mình, tạo môi trường thông tin lành mạnh, là phương tiện hữu hiệu thúc đẩy phát triển xã hội, phục vụ mục tiêu tốt đẹp cho con người.

Nằm ngoài điều đó, báo chí sẽ trở thành tự do vô chính phủ, trở thành công cụ chính trị chống phá lẫn nhau giữa các đảng phái, giai cấp, nhà nước, giữa các quốc gia, dân tộc, tác động tiêu cực đến độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ, an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội. Như vậy, tự do báo chí không thể vượt ra ngoài khuôn khổ của pháp luật.

Thực tế,tự do báo chí ở phương Tây mà một số người ca ngợi, cổ súy có phải là thứ tự do không giới hạn, nằm ngoài khuôn khổ pháp luật? Theo Hiến pháp Hoa Kỳ (năm 1791) thì Quốc hội Mỹ không được phép ban hành bất cứ văn bản nào hạn chế tự do ngôn luận và báo chí. Nhưng theo nhiều văn bản pháp luật khác, ví dụ đạo luật năm 1798 thì sẽ là tội phạm nếu viết, in, phát biểu và phổ biến những văn bản sai sự thật, cố ý xúc phạm hay chống lại chính quyền.

Ngay trong Bộ luật Hình sự Mỹ ghi rõ: “Nghiêm cấm mọi hành vi in ấn, xuất bản, biên tập, phát thanh, truyền bá, buôn bán, phân phối hoặc trưng bày công khai bất kỳ tài liệu viết hoặc in nào có nội dung vận động, xúi giục hoặc giảng giải về trách nhiệm, sự cần thiết tham vọng, tính đúng đắn của hành vi lật đổ hoặc tiêu diệt bất kỳ chính quyền cấp nào tại Mỹ bằng vũ lực hay bạo lực”.

Hay như ở Ðức, các quy định cụ thể về tự do báo chí thuộc thẩm quyền của các tiểu bang. Thí dụ, Luật Báo chí ở tiểu bang Bavaria ghi rõ: “Chống lại các loại văn chương bẩn thỉu và độc hại là nhiệm vụ của Nhà nước và các cơ quan địa phương. Sự hưởng thụ tự do cho mỗi người đều phụ thuộc vào việc tất cả mọi người thực hiện nghĩa vụ trung thành với nhân dân, Hiến pháp, Nhà nước và luật pháp”.

Ðức còn có lực lượng của các cơ quan nhà nước theo dõi sách báo, tin tức do các cá nhân và tổ chức phát tán trên mạng để thu thập tin tức và bằng chứng, khi cần thiết sẽ phục vụ cho các thủ tục xét xử hình sự… Như vậy, tự do báo chí ở phương Tây hay bất cứ quốc gia nào cũng không nằm ngoài khuôn khổ pháp luật. Hiểu tự do ngôn luận, tự do báo chí như vậy sẽ giúp nhìn nhận, đánh giá khách quan về tự do báo chí ở Việt Nam.

Thực tiễn được cộng đồng quốc tế đánh giá cao là tình hình nhân quyền ở Việt Nam nói chung, tự do ngôn luận, báo chí nói riêng đã liên tục phát triển. Tuy nhiên, bất chấp thực tế đó, các thế lực thù địch, phản động vẫn coi đây là một chiêu bài để chống phá Việt Nam.

Thủ đoạn của quan điểm, luận điệu này thể hiện ở chỗ: (1). Lợi dụng vào vấn đề tự do báo chí, những điểm khác nhau trong quy định của luật pháp Việt Nam và các nước để xuyên tạc.Từ đó nhằmlàm mất niềm tin vào nền báo chí, những thông tin, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước mà báo chí chuyển tải.

(2). Cố tình đánh đồng hiện tượng để quy kết thành bản chất. Lấy sự việc số đối tượng tự xưng là “nhà báo độc lập”, “nhà báo tự do”, blocger… vi phạm pháp luật hình sự để quy kết thành bản chất là Việt Nam không có tự do báo chí.

(3). Kích động, cổ súy, bảo trợ cho những đối tượng lợi dụng tự do báo chí nói trên để chống phá Việt Nam. (4). Lợi dụng vấn đề tự do báo chí để công kích, lấy đó như một cái cớ để tổ chức phản động và tổ chức khác vốn có cái nhìn thiếu thiện cảm đối với Việt Nam báo cáo, suy diễn, xuyên tạc, làm méo mó hình ảnh đất nước, con người, tình hình Việt Nam, từ đó gây sức ép lên nhiều vấn đề kinh tế, chính trị, ngoại giao của Việt Nam.

Đằng sau quan điểm, luận điệu xuyên tạc Việt Nam không có tự do báo chí là ý đồ sâu xa cố tình phê phán thể chế chính trị, vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước và hệ thống chính trị trong đời sống xã hội ở Việt Nam; cố tình ca ngợi, cổ súy, hướng lái, thúc đẩy cái gọi là giá trị “tự do, dân chủ, nhân quyền” phương Tây. Do đó, vấn đề “tự do báo chí” cần được hiểu đúng và nhận diện rõ âm mưu, ý đồ xấu để lên án, đấu tranh.

Theo Lê Thế Cương Báo CAND

 

Đăng tải các thông tin sai sự thật về giá xăng trên mạng xã hội 3 trường hợp tại Nghệ An bị cơ quan chức năng mời lên làm việc.

Ngày 30/10/2021, Phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Công an Nghệ An cho biết, đơn vị vừa tiến hành xử phạt các đối tượng có hành vi đưa tin sai sự thật lên mạng xã hội.

Trước đó, vào ngày 28/10, mạng xã hội Facebook xuất hiện nhiều tài khoản cá nhân đăng tải, chia sẻ bài viết liên quan đến việc giá xăng tăng với nội dung: “Chính thức: Giá xăng tăng lên 29.500 đồng/lít từ 15h chiều nay mức cao kỷ lục”, đây là thông tin có nội dung sai sự thật, gây tâm lý hoang mang trong quần chúng... 

Ngay khi xuất hiện thông tin nêu trên, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao - Công an Nghệ An đã nhanh chóng tổ chức xác minh và tiến hành làm việc với các trường hợp có liên quan.

Tại buổi làm việc, các cá nhân vi phạm đều đã nhận thức rõ được hành vi vi phạm pháp luật của mình, tự giác gỡ bỏ bài đăng và cam kết không tái phạm. Hiện đơn vị đang tiếp tục củng cố hồ sơ để xử lý theo đúng quy định của pháp luật!