Một quốc gia độc lập không được định nghĩa bằng khẩu hiệu, GDP hay cờ quạt. Độc lập là quyền tự quyết tối hậu: tự quyết chính trị, tự chủ an ninh-quốc phòng, tự định đoạt đối ngoại và không để sinh mệnh quốc gia nằm trong tay nước khác.
Lấy Hàn Quốc làm ví dụ cho rõ.
Hàn Quốc là một nhà nước có chủ quyền pháp lý: có hiến pháp, chính phủ, bầu cử, ngoại giao. Nhưng độc lập chiến lược thì chưa trọn. Vì sao?
Thứ nhất, quyền chỉ huy thời chiến. Khi có chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên, quyền chỉ huy liên quân không nằm trong tay Seoul, mà thuộc về Bộ Tư lệnh Liên quân do Mỹ dẫn dắt (CFC). Nói thẳng: thời khắc sinh tử, nút bấm không ở tay Hàn.
Thứ hai, hiện diện quân sự thường trực. Hàng chục nghìn lính Mỹ, căn cứ Mỹ, hiệp ước phòng thủ Mỹ–Hàn. Điều này mang lại an ninh, nhưng đồng thời đặt trần tự chủ cho mọi quyết định lớn. An ninh dựa vào ô bảo trợ thì không thể gọi là tự chủ hoàn toàn.
Thứ ba, đối ngoại bị ràng buộc. Những vấn đề cốt lõi liên quan Triều Tiên, hạt nhân, trừng phạt, leo thang hay hạ nhiệt—Hàn Quốc không thể tự ý quyết nếu đi ngược chiến lược của Washington. Đồng minh là sức mạnh, nhưng lệ thuộc là giới hạn.
Thứ tư, kinh tế mạnh không bù được quyền lực cứng. Hàn Quốc giàu, công nghệ cao, doanh nghiệp toàn cầu. Nhưng giàu không thay thế được quyền quyết định an ninh. Quốc gia độc lập không chỉ là “làm ăn giỏi”, mà là tự giữ vận mệnh.
So để thấy rõ khái niệm:
– Độc lập pháp lý: có.
– Độc lập chiến lược, toàn vẹn lãnh thổ: chưa đủ.
Vậy tinh thần dân tộc nằm ở đâu? Nằm ở khát vọng tự chủ. Hàn Quốc hiểu điều đó, nên nhiều năm nay họ đàm phán giành lại quyền chỉ huy thời chiến, đa dạng hóa đối tác, tăng năng lực quốc phòng. Đó là con đường đúng-đi từ phụ thuộc sang tự chủ.
Bài học rút ra cho mọi dân tộc:
Quốc gia độc lập là quốc gia không để sinh mệnh mình gửi ở túi quần người khác. Đồng minh để mạnh hơn, không phải để sống hộ. Giàu để tự do hơn, không phải để xin bảo hộ. Và tự hào dân tộc không nằm ở việc phủ nhận thực tế, mà ở dám nhìn thẳng giới hạn để vượt qua.
Cơ đồ ông cha để lại, không thể làm mất đi 1 tấc đất.
Độc lập không phải danh xưng. Độc lập là quyền tự chủ dân tộc.
Chúng ta nghèo hơn: Nhưng chúng ta có Miền Nam, Miền Bắc và đồng bào Miền Trung thân yêu Chúng ta nghèo, nhưng chúng ta có nhau. Mộ Tổ không bị chia cắt, thắp nhang thoải mái.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét