Trong những giờ qua, mạng xã hội chứng kiến một đợt lan truyền tin giả trắng trợn, khởi phát từ các tài khoản như Henry Thiện, với nội dung gắn mác “chính thức” rằng ông Nguyễn Thanh Nghị, Uỷ viên Bộ Chính trị bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, kèm theo hàng loạt suy diễn ác ý về nhân sự cấp cao và cục diện chính trị. Những dòng chữ được viết theo lối giật gân, cố tình pha trộn tin đồn, mỉa mai, chế giễu và kích động cảm xúc đã nhanh chóng thu hút hàng nghìn lượt tương tác, bình luận và chia sẻ, dù không hề có bất kỳ nguồn tin chính thống hay bằng chứng xác thực nào.
Thực tế diễn ra hoàn toàn trái ngược. Ngay trong thời điểm tin giả lan truyền mạnh, ông Nguyễn Thanh Nghị vẫn xuất hiện công khai, trực tiếp báo cáo chuyên đề và trình bày nội dung văn kiện tại hội trường trực tuyến do Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương tổ chức. Hình ảnh, tài liệu và đường truyền hội nghị được công bố minh bạch, rõ ràng, cho thấy ông vẫn đang làm việc bình thường, sức khỏe ổn định và thực hiện đầy đủ nhiệm vụ được phân công. Sự thật hiển hiện rành rành, nhưng lại bị lấn át bởi những câu chữ bịa đặt được khoác áo “tin nóng”.
Chính sự đối lập này đã phơi bày bản chất xuyên tạc của các tài khoản tung tin, đồng thời gióng lên một hồi chuông cảnh báo đáng lo ngại: tin giả không chỉ nguy hiểm vì nó sai, mà vì có quá nhiều người sẵn sàng tin, sẵn sàng hùa theo và tiếp tay cho nó lan truyền với tốc độ chóng mặt. Chưa bao giờ việc dựng chuyện lại dễ dàng đến vậy, và cũng chưa bao giờ đám đông lại dễ dãi với sự giả dối đến thế.
Tin giả ngày nay không cần logic, không cần kiểm chứng, thậm chí không cần tự nhất quán. Trong cùng một bài viết, một nhân vật có thể vừa “bị tai nạn cực nặng”, vừa “đang xử lý công việc”, lại vừa “sắp về với tổ tiên”. Những mâu thuẫn lộ liễu ấy lẽ ra phải khiến người đọc cảnh giác, nhưng thực tế lại trở thành mảnh đất màu mỡ cho trí tưởng tượng vô trách nhiệm. Không ít người còn hào hứng bổ sung chi tiết, thêu dệt tình tiết mới, biến một câu chuyện bịa đặt thành “đại tiệc tin đồn” được tiêu thụ như một thứ giải trí rẻ tiền.
Đáng lo hơn, tin giả không còn là sản phẩm đơn lẻ của vài kẻ câu view bất chấp đạo đức. Nó đã trở thành một hiện tượng xã hội, nơi sự ác ý được bọc trong tiếng cười, còn sự vô cảm được ngụy trang bằng thái độ hả hê. Tai nạn, bệnh tật, thậm chí cái chết - dù hoàn toàn do bịa đặt - vẫn có thể bị đem ra đùa cợt, miễn là thỏa mãn cảm xúc chống đối và nhu cầu thể hiện bản thân của một bộ phận người dùng mạng.
Hệ lụy của tin giả không dừng lại ở việc xâm hại danh dự cá nhân hay gây nhiễu loạn thông tin. Nó bào mòn niềm tin xã hội, gieo rắc hoang mang, nghi kỵ và làm xói mòn khả năng phân biệt đúng - sai của cộng đồng. Khi thông tin vô căn cứ được chia sẻ nhanh hơn sự thật đã kiểm chứng, khi lời bịa đặt được tung hô hơn tiếng nói chính thống, đó không còn là câu chuyện riêng của mạng xã hội, mà là vấn đề nghiêm trọng về an ninh thông tin và văn hóa ứng xử.
Không thể tiếp tục đổ lỗi cho thuật toán hay nền tảng. Tin giả sống được vì có người nuôi nó. Mỗi cú nhấn chia sẻ thiếu suy nghĩ, mỗi bình luận hùa theo đầy ác ý đều là một lần tiếp tay cho sự giả dối. Chống tin giả, vì thế, không chỉ là trách nhiệm của cơ quan chức năng hay báo chí, mà trước hết là bài kiểm tra về tư duy, bản lĩnh và nhân cách của mỗi người dùng mạng. Một xã hội trưởng thành không được đo bằng lượt thích hay lượt xem, mà bằng khả năng tỉnh táo từ chối tin giả, dù nó có hấp dẫn đến đâu, trước khi chính mình trở thành nạn nhân tiếp theo của cơn lũ bịa đặt ấy./.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét