Trong lịch sử dân tộc Việt Nam có rất nhiều triều đại được nhân dân ghi ơn nhờ công lao xây dựng, bảo vệ đất nước, đem lại hạnh phúc cho nhân dân nhưng riêng triều đại Gia Long lại là trường hợp đặc biệt gây nhiều tranh cãi. Công của ông không ai có thể phủ nhận nhưng tội ác của ông thì dân tộc và nhân dân không thể nào quên, một vết nhơ của lịch sử.
Dư luận xã hội mấy ngày gần đây lại dậy sóng phẫn nộ trước một số bài viết hạ thấp vai trò, công lao của Vua Quang Trung - Nguyễn Huệ; ca ngợi Nguyễn Ánh là vị vua minh quân có công “giữ vững biên giới” dưới triều Nguyễn để đất nước yên bình. Đây là luận điệu xuyên tạc lịch sử cần phải vạch trần, lên án. Nên nhớ, Triều Nguyễn từ thời vua Gia Long thực hiện “Quan hệ bang giao triều cống” với Nhà Thanh để mưu cầu cho sự trị vì trong nước theo nguyên tắc "đối ngoại thì nhu, đối nội thì cương", một kiểu quan hệ nô lệ, phục tùng. Sử sách ghi rõ từ đầu thời Nguyễn (1803-1805), Gia Long đã phải thành lập đoàn sang cống nộp cho Nhà Thanh các sản vật quý hiếm của đất nước mình lụa là châu báu vàng, bạc, ngà voi, sừng tê, trầm hương, tốc hương, sa nhân… Quy chế cống nộp theo lệ cũ 2 năm cống 1 lần, 4 năm dâng 2 lễ cống. Sứ đoàn thường do các vị quan đại thần dẫn đầu, mang lễ vật sang Yên Kinh. Mục đích của việc cống nộp để nhà Thanh sắc phong vua Nguyễn, khẳng định sự chính thống đối với các triều đại trước và duy trì hòa bình biên giới. Đây là triều đại lệ thuộc với tư duy nô lệ của Nguyễn Ánh kéo dài suốt 80 năm dưới cái ô bảo hộ mà thực chất là cai trị của Nhà Thanh, tránh các cuộc tiến công của nhà Thanh bằng sự cúi đầu nhục nhã.
Ngoài sự cống nộp sản vật quý hiếm của đất nước mình cho Nhà Thanh để bảo vệ ngai vàng của mình, Triều đại Nguyễn Ánh còn cống nộp đất đai của dân tộc mình. Triều Nguyễn đã cắt Trấn Ninh (45.000 km²) cho vương quốc Vạn Tượng (Lào) để đổi sự ủng hộ. Năm 1827 cắt Sầm Nưa (Thanh Hóa) cho Ai Lao. Năm 1840 cắt ba huyện Cam Môn, Cam Cát, Cam Linh (Nghệ An); cắt Phủ Lạc Biên (sau này là Savannakhet) cho Lào. Đại Nam Thực Lục ghi rõ Gia Long mang Trấn Ninh “dâng cho Vạn Tượng”. Khi cầu viện Pháp để chống Tây Sơn, Nguyễn Ánh ký Hiệp ước Versailles (1787), hứa sẽ nhường cửa biển Đà Nẵng và quần đảo Côn Lôn cho thực dân Pháp, cung cấp thực phẩm, tàu thuyền, lấy con trai hoàng tử Cảnh làm con tin để đổi lấy quân viện. Sau khi Nguyễn Ánh mất, Minh Mạng, Thiệu Trị và Tự Đức tiếp tục nhượng đất. Hiệp ước Saigon 1862 cắt ba tỉnh Nam Kỳ (Gia Định, Định Tường, Biên Hòa) và Côn Đảo cho Pháp. Hiệp ước Saigon 1874 khiến Việt Nam trở thành thuộc địa dưới quyền bảo hộ của Pháp…
Tội ác của Nguyễn Ánh và những kẻ tay sai bán nước trời không dung, đất không tha. Là vết nhơ lịch sử dân tộc không thế lực nào có thể tẩy xoá, gột rửa. Âm mưu tẩy trắng, rửa mặt cho triều đại Nguyễn Ánh ẩn nấp dưới danh nghĩa “khoa học” không chỉ là hành động xét lại lịch sử mà còn phục vụ mục đích chính trị đen tối, chuyển đổi hệ tư tưởng, chống phá sự nghiệp cách mạng của dân tộc bước vào kỷ nguyên mới cần phải vạch mặt, lên án./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét